Tôi có hai người bạn gái, có thể nói là thân. Mặc dù đến tận bây giờ, khái niệm bạn thân chuẩn mực thế nào thì tôi vẫn chưa định hình được.
Cô bạn thân cấp 3. Lần đầu tiên biết bạn ấy là đi lao động dọn đống gạch của trường đầu năm học lớp 10, vì bạn ấy là học sinh ba nên có chào nhau, không có ấn tượng gì đặc biệt. Đến ngày chọn chỗ ngồi, ấn tượng là lúc bạn ấy đứng dậy thưa cô, em xin đổi chỗ, em không thích ngồi gần bạn ni, mình bị choáng, vì nghĩ có đứa hấn thẳng thắn đến như thế. Sau mới biết lý do, cũng quên mất, nhưng đại khái là không phải là không thích nhau. Cũng không nhớ bắt đầu thân thiết từ khi nào nữa. Cứ như hai con hâm. Có lần hai đứa đánh quả lẻ, đi ăn chè, nó tuyên bố là mời tôi, ăn xong mới thấy là quên mang tiền, tôi cũng không có tiền, vậy là để nó ở lại quán, kêu thêm một ly chè nữa và tôi đạp xe qua nhà một cô bạn khác mượn tiền, kỷ niệm chẳng bao giờ quên. Còn nhớ lúc bạn nhà xa, trưa bạn hay ở lại học và ăn với mình, hai đứa lóc cóc chở nhau đi học. Tớ còn tết tóc hai bên nữa. Hai đứa hình như chứ lúc mô cãi nhau thì phải.
Vào ĐH mỗi đứa một nơi, nhưng năm 1 cứ đăng ký rồi gọi buôn chuyện từ tối đến khuya, cảm giác như vẫn luôn gần nhau. Sau này thi thoảng buồn phiền, hai đứa lại hú nhau online chat chit đủ thứ, nói chuyện với bạn ấy, bao nhiêu căng thẳng tan biến đi rất nhiều, lạ lùng, cứ như có phép thần kỳ. Giờ cũng chẳng nhớ đã làm được chi cho nó, hay nó làm được gì cho mình, chỉ nhớ rằng, rất vui và hạnh phúc khi có nó ở bên những lúc vui buồn.
Cô bạn thân Đại học. Lần đầu tiên gặp bạn ấy là buổi học chiều, lên thấy bạn ấy đang ngẩng đầu dậy, bạn ấy ngủ lại buổi trưa trên lớp, ngày đó bạn ấy chưa quen ai hết. Rồi dần dần vào KTX ở lại phòng Vịt ghẻ, 3 đứa chơi với nhau từ đó. Tớ thấy ổn. Có nhiều khi hai đứa ríu rít ở trường chán, về nhà còn nhắn tin này kia với nhau, đi học còn đi học sớm để lên nói chuyện với nhau. Thưởng là ghế đá dưới gốc xà cừ, tầng hầm nhà xe. Rủ nhau đi sinh hoạt câu lạc bộ, đi học Anh văn, đi đâu cũng có mặt nhau, ko có đứa nào là hỏi ngay đứa kia ở đâu?
Cô ấy kể chuyện hay bị bạn phản bội, một ngày cùng nhau học ở giảng đường, tôi còn nhớ, hoa bằng lăng nở tím bên ngoài, không biết sao cô ấy khóc, quay qua nhìn tôi và bảo, đừng làm ta thất vọng nhé K. Mãi nhớ ánh mắt ấy, giọng nói ấy và cố gắng để trở thành một đứa bạn tốt. Bởi vì vốn dĩ cô ấy rất cô đơn và mong manh.
Dần dần, tôi nhận thấy quan điểm cùa chúng tôi khá khác nhau, cách sống của chúng tôi cũng khác và cách suy nghĩ cũng khác.
Tôi thấy tôi là một đứa lạc quan, tôi tin là tôi sẽ có được một cuộc sống tốt. Cô ấy thì hơi bi quan vào con người và cuộc sống. Tôi không thường suy xét quá nhiều, đơn giản thấy chơi hợp với ai đó thì tôi sẽ chơi, phương châm của tôi là đối tốt với mình thì mình đối tốt lại, dĩ hòa vi quý, cố nghĩ tốt được cái gì thì nghĩ.
Hình như là hè năm 1 vào tôi mua hai cái bút chì bấm tặng hai bạn.
Cô ấy đã nói với tôi rằng, sau này sẽ là mẹ đỡ đầu của con tôi
Cô ấy đã nói với tôi rằng sau này tôi cưới sẽ tặng tôi một bộ trang sức
Tôi đã nghĩ về tương lai sau này :)
Dần dần tôi thấy có vẻ như tôi cũng cảm thấy không hợp với cô ấy
Dần dần tôi thấy cô ấy có vẻ không tin tưởng tôi. Tôi thấy khó để hiểu được cô ấy nói gì. Và mỗi khi nhắn tin, tôi nhận được những tin nhắn cụt lụt, ý nghĩa rất trách móc. Điện thoại luôn cup cái rụp khi tôi nói chưa hết câu.
Những ngày tháng chuẩn bị tốt nghiệp...
Vì học 3 năm rưỡi mà kỳ cuối khi đang còn môn học, nếu như điểm ở mức khá thì phải thi, không được bảo vệ tốt nghiệp, trong khi đó, lũ bạn 8 đứa của tôi, thì chỉ mỗi tôi với một cô bạn nữa phải ôn thi. Ngày các bạn bảo vệ, hai chúng tôi đang ôn để ngày mai thi, và thật sự tôi rất buồn vì không được khoác áo dài đừng trước hội đồng bảo vệ, đó là ước mơ của tôi. Những ngày thi, việc chông chênh giữa bằng giỏi và khá là áp lực lớn đối với tôi, tất cả các môn đều phải A, tôi phải cố gắng, vì tôi không muốn thua kém bạn bè, tôi thấy xấu hổ vì điều kiện mình ngang nhau, mà thua bạn bè, xấu hổ lắm. Ngày các bạn bảo vệ, tôi không lên tặng hoa được. Bẵng một thời gian dài, cô ấy nhắn tin bảo, nếu sau này, có ngày cô ấy học lại ĐH một lần nữa, hi vọng tôi sẽ tặng hoa cho cô ấy. Cô ấy còn hiểu cảm giác không muốn thua kém bạn bè nhiều hơn tôi như thế nào. Cô ấy có hiểu giúp tôi không?
Khoảng thời gian ra trường, khi mọi đứa sinh viên lơ ngơ đều lo lắng tương lai, tôi cô ấy và bạn bè mua một đống hồ sơ.Nạp chỗ này chỗ kia, rồi tôi đi làm siêu thị, ăn những bữa ăn trong phòng thay đồ, cô ấy ở nhà. Tôi xin qua công ty Trung Quốc làm, cố ấy cũng tìm một cơ hội tốt hơn. Sau những công việc đó, tôi được làm một công ty ổn hơn và cô ấy bắt đầu đi làm công việc giống tôi làm ngày trước ở siêu thị. Tôi đâu có lỗi gì ở việc tôi được làm cty này và cô ấy chưa tìm được.
Thê mà một hôm nt, cô ấy bảo thôi t làm tiếp công việc bán hàng đây, cái công việc ấy tôi đã làm từ cách đó 1 năm rồi. Đối với tôi, mọi công việc đều có ý nghĩa ở một khía cạnh nào đó. Tôi tiếp xúc và gặp được đủ kiểu người. Việc cô ấy chưa đi làm, sao tôi có cảm giác đó là lỗi của tôi?
Hôm nay, tâm trạng của tôi vốn rất nặng nề, về đến nhà thấy stt của cô ấy, cái bút chì đã qua 5 năm, đã cùng cô ấy vượt qua bao nhiêu kỳ thi từ nhỏ đến lớn. Đã bong sơn và lớp cao su bọc đã chảy hết, đến hôm nay nó đã hư và có lẽ đã đến lúc thay bút mới và một mối quan hệ mới! Tôi thấy buồn.
Đã lâu rồi tôi đã thôi cố gắng để giữ một mối quan hệ, đã lâu lắm rồi chúng tôi không nói cho nhau biết chúng tôi nghĩ gì về nhau. Tình bạn của chúng tôi cần thêm cái gì và chúng tôi đã sai ở đâu?
Bạn ấy nghĩ tôi không xem bạn ấy là bạn, tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi nghĩ có lẽ đúng một phần cũng nên, nhưng đã có lúc, về nhà, tôi kể chuyện với mẹ suốt một quãng đường dài đi bộ thể dục về tôi và cô ấy, tôi nhớ tôi đã khóc và rất tủi thân.
Tôi còn nhớ cô ấy đã từng ngồi chờ tôi ngoài hội trường từ chiều đến tối mịt mù, chân muỗi cắn tùm lum, ngồi một mình buồn hiu hắt.
Tôi còn nhớ cô ấy nói là sẽ bảo vệ tôi dù thế nào đi nữa
Tôi còn nhớ mọi việc cô ấy đều muốn kéo tôi đi theo, tôi biết nhiều bạn hơn cũng là nhờ cô ấy.
Tôi còn nhớ những lần cô ấy nhăn mặt xị lên mỗi khi tôi đến muộn, tôi đã rất khó chịu, nhưng giờ tôi đã hiểu, cô ấy sợ cô đơn lạc lòng khi tới một mình, giống như tôi, chẳng bao giờ tự tin bước vào chỗ lạ một mình.
Tôi còn nhớ hôm sinh nhật tôi, cô ấy gọi điện, giọng mếu máo, mi ơi, t đi mua hoa mà hoa hồng 8k một bông, làm răng đủ tiền mua 24 bông cho mi đây, vì sắp đến 8/3 rồi, tôi nghẹn ngào thật sự.
Tôi vẫn không nghĩ rằng cây bút chì đó cô ấy vẫn còn giữ đến tận bây giờ, không phải nó đặc biệt mà nó là thứ mà tôi đã tặng cô ấy- tôi- một đứa bạn thân của cô ấy.
Tình cảm cô ấy dành cho tôi quá nhiều. Cô ấy luôn nói thẳng những gì cô ấy nghĩ, những điều đó đôi khi tôi thấy khó chịu, nhưng cô ấy nói, muốn tốt cho mi thì mới nói thôi. Vốn dĩ tôi là đứa nhẹ nhàng, tôi không hay nói kiểu như thế, và cũng không quen kiểu nói như thế. Nhiều lức tôi cảm thấy tổn thương, tôi nhạy cảm cả khi đọc tin nhắn, cả một cái cách cup máy điện thoại.
Ngày cô ấy nhắn tin cho tôi bảo bị người ta lừa xin việc rồi, tôi thấy xót xa, nhưng cũng cảm thấy rất vui vì được chia sẻ cùng cô ấy.
Đôi khi, trở thành một người quá đặc biệt là một áp lực.
Vốn dĩ tôi nhiều bạn, tôi chia sẻ nhiều nên tôi không bị cảm giác mất mát thiếu thốn, nhưng cô ấy thì có, cô ấy cô đơn, buồn.
Ngay lúc này, tôi cũng đang tự hỏi, liệu tôi đã sai ở đâu, cô ấy nghĩ về tôi thế nào?
Thói quen chia sẻ của hai đứa đã qua lâu lắm rồi, cô ấy không nói ra những gì cô ấy nghĩ nữa, vậy là tôi cũng chán đến độ không muốn hỏi han. Cứ thế cứ thế. Một tình bạn thật sự, qua thời gian thì sẽ không sễ dàng vụn vỡ.
Nếu như câu nói trên fb là bắt đầu cho một mối quan hệ mới khác, thì tôi mong cô ấy sẽ có một người bạn tốt hơn tôi.
Còn nếu, mối quan hệ mới trên nền tảng cũ thì liệu, chúng tôi sẽ là gì trong tương lai?
Có những tình bạn theo ta đến suốt cuộc đời, có những tình bạn chỉ ở bên ta một lúc nào đó. Nhưng tình bạn đó, vẫn như cây xương rồng giữa sa mạc mênh mông, nó vẫn sống, chỉ cần ta quay lại. Mọi thứ, đều cần vun đắp và quan tâm, không chỉ tình yêu, mà tình bạn cũng thế.
Có nhiều khi tôi không muốn giữ, có nhiều khi tôi cảm thấy rất tức giận, có khi tôi thấy cảm động, có khi tôi thấy trống rỗng, nhưng tình bạn của chúng tôi vẫn ở đó, tôi muốn chia sẻ và muốn hiểu bạn hơn.
Có khi nào trong tương lai, bạn sẽ là mẹ đỡ đầu của con tớ, liệu có thành hiện thực?
Có khi nào trong ngày cưới, bạn và cô bạn cấp 3 sẽ là đứa ở bên tôi từ khi tôi trang điểm cô dâu và xách hộ tôi 2 cái vali mỗi đứa một cái, theo tôi về nhà chồng, tôi ko cần bộ trang sức, chỉ là khi nghe cô ấy nói thế, tôi thấy tôi là một đứa đặc biệt trong lòng cô ấy.
Có khi nào, chúng ta ngồi xuống nói chuyện, và món quà tớ tặng cậu là một cây bút chì gỗ bình thường, một khởi đầu mới?