Thứ Ba, 19 tháng 4, 2022

Hái một bó hoa cho tâm hồn

 Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì quá vui để chia sẻ, buồn cũng nhiều, và bận rộn. 

Hôm nay mình làm việc chăm chỉ, rất tập trung và hiệu quả cao, ngày nào cũng chăm chỉ như này thì công việc chắc cũng ok lắm, mỗi tội không tập trung.

Hôm nọ nằm khóc với chồng, rồi tự nhiên cảm giác như mọi năng lượng bị hút cạn, mình như bị hút vào một cái hố sâu, chỉ nói được với chồng em mệt lắm, chồng hoảng quá dậy bật điện, bảo mình mở mắt ra mà mình không mở được mắt, tay không cầm được cái gì hết, lạnh run người. Trước có vài lần mình bị nhẹ, không để ý nghĩ chóng mặt, nhưng tối đó tự nhiên mình sợ, sợ lỡ như mình có chuyện gì. Sức khoẻ tinh thần dạo này xuống cấp quá.

Mình đã giảm được ít cân, lâu lắm mới thấy con số 58, vẫn đang tiếp tục duy trì ăn uống vừa phải, đủ nhóm chất, ăn nhiều rau, ăn rau trước, thịt cơm ăn sau. 

Mình đã bắt đầu đi học lại làm bánh, chắc khoảng 1 tháng nữa là xong, cũng khóc hết nước mắt, muối mặt rồi mới đấu tranh được. Không vui vẻ gì lắm nhưng mình phải hoàn thành khoá học này, vì mình. 

Sáng nay mình và mẹ nhìn nhau cười, khi nói chuyện là bỏ con tôm trong tủ lát hơi cứng lại là xóc lên, thì tôm sẽ không bị đông đá, và mẹ cười, mình cũng cười. Mình thấy khoảng cách cũng dần được xích lại. Lâu nay mình nghĩ rằng mình kỳ vọng hơi cao về mẹ, rằng mẹ xem mình như con. Còn mẹ kỳ vọng mình là một người giống mẹ, tần tảo, hi sinh tất cả cho chồng con. Mình hiểu rằng mẹ đã quá vất vả, cả cuộc đời vất vả và chồng mình là niềm tự hào của mẹ, do đó mẹ xót con của mẹ mà lại mang bực tức đến mình. Mình đã rất buồn phiền, giận dữ, tiêu cực, nhưng nhìn lại thì mẹ cũng rất là tội, vì mẹ cũng không có ai để chia sẻ cùng cả. 

Ngày hôm nay, sau khi mình cười với mẹ, mình thấy rằng mọi việc rất nhẹ nhàng và một ngày làm việc của mình cực kỳ hiệu quả vì mình không nặng lòng suy nghĩ nữa. Tính cách và hoàn cảnh gia đình như vậy, mình không thể thay đổi thì mình thích nghi, mình hiểu cho mẹ cho ba cho chị. Mình không buồn vì những lời nói không hay nữa. Việc của mình mình làm, mình làm để mình vui, mình dọn để mình vui vậy thôi. Để thấy bình thản trước những điều này, bản thân mình đã trải qua không biết bao lần mệt mỏi thất vọng. Mọi thứ rồi sẽ qua, thời gian rồi sẽ hiểu nhau, chưa hiểu mình thì sau này hiểu mình. Còn không hiểu nữa thì mình vẫn làm đúng những gì mà lương tâm mình mách bảo, đúng trách nhiệm và nghĩa vụ của con cái. 

Rồi mọi thứ sẽ tốt hơn, thật là vui vì hôm nay lòng nhẹ nhàng, sáng nay lên công ty, hái ba nhánh hoa nhài, hái thêm hai bông hoa ngọc lan bỏ vào góc làm việc, lát lát lại nghe mùi thơm hoa bay lên. Đời nhẹ nhàng bình yên. Lâu lắm rồi, tâm hồn toả hương hoa :)) Nghĩ đẹp là sống đẹp :) 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...