Thật sự muốn viết một cái gì đó nhưng không hiểu cái cảm xúc của mình hiện tại nó như thế nào, không diễn tả được, cái cảm giác lúc này thấy như thể mình là một con người đơn độc, có lẽ tại ngôi nhà đã vắng hết người, mự với em chưa về, bà ra nhà bác, cậu đi công tác, một mình ở nhà, thấy trống vắng quá. Giờ tự nhiên thấy chẳng cần gì, chẳng muốn gì. Đi làm rồi mình ít có thời gian với bạn bè, thời gian học Anh văn. Thấy tự nhiên cuộc sống trôi hơi bị nhanh, chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện đi làm về nhà rồi ngủ. Chiều nay nt với một người bạn cũ, hỏi han tình hình vậy thôi, trong lòng cũng chẳng còn dậy sóng nữa, kể ra cũng hay thật nhỉ :D thay số điện thoại mới, may mà mình còn nhớ ra, suýt nữa hỏi là ai đây :) khổ thế. Lòng mình giờ cũng bình yên lắm rồi, cuộc sống như thế này cũng tốt.
Chiều nay không nấu ăn, ngủ tí, lát dậy kiếm cái gì ăn tạm rồi đi học, ngủ thôi :D
Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013
Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013
Tranh thủ giờ ngủ trưa :D
Hai ngày ni mự đi chơi với em mềnh ở nhà nấu ăn. Hôm nay chiên cá rim với sả ớt, chiên 3 con mà nấu thử một con, he he, cậu với anh cũng ăn, mừng quá, may mà không tới nỗi như món thịt chua ngọt như hôm qua. Vì nghe Mỹ ghẻ bảo là mi không thích ăn thịt vì ko biết cách nấu, mình nhân cơ hội mự vắng nhà trổ tài. Công thức bao gồm cắt thịt miếng vừa ăn, chiên lên hơi vàng một chụt, khuấy chanh đường bột xúp vừa ăn. Nhưng hôm qua thay vì bỏ chanh thường mình lại bỏ chanh dây, vì thấy nó thơm, nấu lên nêm vừa ăn ở đây gọi là cứ nếm nếm, thấy nhạt, lại thêm tí muối, thấy chua, thêm tí đường :)) nấu xong đưa ra anh ăn thử thành quả, phán cho một câu là nghe mùi chi ghê rứa :(( toát mồ hôi, cất, hỏi bà, bà ơi, trưa nay mình ăn trứng nhé bà :))
Có thể nói là từ sau cái vụ nấu canh bị cháy hồi cấp 2 thì lần ni mình thấy hơi bị thảm. Quyết định để món thịt ăn một mình. Chiều mang lên siêu thị ăn, mấy đứa khen ngon, mình cũng thấy ngon, ke ke, vậy là xử xong được cả đĩa thịt, vui quá là vui.
Mấy ngày nay đi làm về bận, chẳng có thời gian viết, ko lên fb được, giờ cũng chán thật rồi :D hôm trước mấy đứa thi tốt nghiệp xong, rủ nhau đi trượt patin rồi đi hát kara, vui ơi là vui, chân đến giờ vẫn còn sưng lên với cả thâm tím, he, nghĩ lại cứ thấy buồn cười, đi chơi làm mình hết mệt mỏi và giảm căng thẳng. Tối hôm qua khách đông, bán hàng được nhiều, có một chị Tây dễ thương. Có một chị mua cả đống váy áo, yêu thế chứ lị. Còn có nhiều người, ghét cái thái độ, cầm cái áo, vứt lại chỗ tính tiền, cứ làm như thể họ là cái chi á, cơ mà thôi, kệ, ko liên quan :D. Đi làm gặp đủ loại người á mà, biết thêm cái xã hội ni.
Thôi rứa thôi, đi ngủ, chiều còn đi làm, mai làm sáng ko biết nấu ăn như răng cho cậu với anh không biết nữa đây, ko thì ăn cơm hộp :D
Có thể nói là từ sau cái vụ nấu canh bị cháy hồi cấp 2 thì lần ni mình thấy hơi bị thảm. Quyết định để món thịt ăn một mình. Chiều mang lên siêu thị ăn, mấy đứa khen ngon, mình cũng thấy ngon, ke ke, vậy là xử xong được cả đĩa thịt, vui quá là vui.
Mấy ngày nay đi làm về bận, chẳng có thời gian viết, ko lên fb được, giờ cũng chán thật rồi :D hôm trước mấy đứa thi tốt nghiệp xong, rủ nhau đi trượt patin rồi đi hát kara, vui ơi là vui, chân đến giờ vẫn còn sưng lên với cả thâm tím, he, nghĩ lại cứ thấy buồn cười, đi chơi làm mình hết mệt mỏi và giảm căng thẳng. Tối hôm qua khách đông, bán hàng được nhiều, có một chị Tây dễ thương. Có một chị mua cả đống váy áo, yêu thế chứ lị. Còn có nhiều người, ghét cái thái độ, cầm cái áo, vứt lại chỗ tính tiền, cứ làm như thể họ là cái chi á, cơ mà thôi, kệ, ko liên quan :D. Đi làm gặp đủ loại người á mà, biết thêm cái xã hội ni.
Thôi rứa thôi, đi ngủ, chiều còn đi làm, mai làm sáng ko biết nấu ăn như răng cho cậu với anh không biết nữa đây, ko thì ăn cơm hộp :D
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
Ngày dài
Đôi khi viết lách đơn giản là để cho mình cảm thấy thoải mái hơn trong lòng, những dòng chữ viết ra sẽ vơi bớt đi mệt mỏi, mình vẫn thế, cứ thích lôi máy ra và viết viết viết. Sáng thứ 2 đi àm thì kiểm hàng cho phê, mấy hôm trước đã thấy cái kệ bẩn rồi mà hỏi mấy chị thì kêu ko có giẻ lâu, sáng nay mới đề xuất ý kiến xếp lại đống đồ trẻ em, y như quản lý tới, bảo lau kệ và xếp lại đống đồ chuẩn bị 1/6. Vừa làm vừa nghĩ, cái đúng của mình là đã nghĩ ra được ý tưởng, sai ở chõ là chẳng thực hiện, vì thế nếu mình cứ thế mình sẽ chỉ mãi là đứa làm thuê thôi, muốn làm quản lý thì có ý tưởng hãy thực hiện nó. Mình đứng xếp đống đồ mà hoa mắt hoa mũi, còn quản lý thì nghỉ ngơi, nhớ lại bài học là nếu nuốn nghỉ ngơi thì hãy ngồi trên cao, đúng là chỉ muốn rớt nước mắt, ôi, cứ tưởng tưởng lúc được nhận những đồng lương đầu tiên của mình, hạnh phúc quá. Trưa nay mệt, ko ăn cơm, lại đứng làm, đầu cứ đau như kiểu ai cầm búa mà nện, lên fb than thở cũng phải hạn chế ba, mự, anh trai ra, sợ những người thân của mình đọc lại lo lắng, mình ko muốn làm ba mẹ lo, ngày hôm qua đi làm về, anh gọi điện bảo nhớ đi đường ngoài, đường trong vắng lắm, về nhà ngạc nhiên khi thấy anh xuống phòng xem phim với bà, mình biết là anh đợi mình về, thương quá, em ổn thôi. Làm mệt nhưng cũng chẳng kêu một tiếng, im mà làm thôi, chỉ mong mấy bạn nhanh lên đổi ca, hi, cuối cũng cũng xog.
Một vài ngày tới khi quen việc, hay giả như năm sau đọc lại cái này, có khi mình lại cười vào mặt mình, bảo, ôi dào, có gì to tát đâu mà cứ gào lên thế, phát chán lên được á, he he, thì vậy mới gọi là trưởng thành. Đi làm về mệt, nhận được những sự quan tâm của bạn bè, anh bạn học cũng lớp bảo em đi làm về mệt à vẫn vui vẻ, cố lên nhé, tự nhiên cũng ấm áp hơn được chút, đôi khi, mình cũng chỉ cần một chút quan tâm thế thôi. :)
Thôi muộn rồi đi ngủ, còn một đống bài tập tin chưa ôn thi, lấy mô mà thi tốt nghiệp đây, mai dậy lo mà học, he , vậy là hết 5 ngày rồi, ô dê, tháng sau được nhận lương, vui quá đi mất thôi la la la :D
Một vài ngày tới khi quen việc, hay giả như năm sau đọc lại cái này, có khi mình lại cười vào mặt mình, bảo, ôi dào, có gì to tát đâu mà cứ gào lên thế, phát chán lên được á, he he, thì vậy mới gọi là trưởng thành. Đi làm về mệt, nhận được những sự quan tâm của bạn bè, anh bạn học cũng lớp bảo em đi làm về mệt à vẫn vui vẻ, cố lên nhé, tự nhiên cũng ấm áp hơn được chút, đôi khi, mình cũng chỉ cần một chút quan tâm thế thôi. :)
Thôi muộn rồi đi ngủ, còn một đống bài tập tin chưa ôn thi, lấy mô mà thi tốt nghiệp đây, mai dậy lo mà học, he , vậy là hết 5 ngày rồi, ô dê, tháng sau được nhận lương, vui quá đi mất thôi la la la :D
Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013
Ngày thứ 4
Đếm từng ngày đi làm, cuối cùng cũng qua được 4 ngày rồi, bây giờ thấy một ngày làm việc trôi qua nhanh hơn, chân đỡ mỏi hơn và đỡ mệt hơn nhiều, cũng quen dần và quen được nhiều bạn mới hơn. Đi làm gặp nhiều hoàn cảnh, cả mấy chị làm cùng mình, nhiều người cũng hoàn cảnh. Một chị là chị cả nhà còn ba đứa em, ngoài tiền trọ, ăn uống, chị còn phải gửi tiền về phụ thêm cho các em ăn học, còn tiền về thăm nhà nữa chứ, chị đi xe đạp đi làm, buổi tối 10h về vắng ngoe, sợ, thương chị thật đó. Gặp đủ khách, người khó người dễ, mình cũng học được cách nhẫn nại hơn, vẫn cứ mỉm cười và không khó chịu, đó cũng là một cái tốt cho mình rèn luyện, vậy cũng được nhỉ:D
Tối ni ăn cơm với Mỹ ghẻ, no vật vã, khiếp luôn, cứ kiểu này chắc mình không hoàn thành mục tiêu mặc váy cưới đẹp được quá :)), với lại là phải cố học anh văn vì mục tiêu mua hai cái vali xịn trong siêu thị, ôi đẹp ơi là đẹp luôn í, thích quá đi mất.
Trưa ni rành điên với một lão hâm, mình răng mà ghét cây kiểu bợt chợt nớ rứa hầy, điên trong người đi được. Không hiểu răng mà mỗi lần nói chuyện với nhau là y như kiểu tát nước vô mặt á, điên trong con người. Thôi kệ xác lạo điên nớ. Không thèm chấp >"<, đùa chớ vẫn ghét.
He, thôi, đi ngủ nào, mai còn đi làm nữa :D cố lên Kèn nhá!
Tối ni ăn cơm với Mỹ ghẻ, no vật vã, khiếp luôn, cứ kiểu này chắc mình không hoàn thành mục tiêu mặc váy cưới đẹp được quá :)), với lại là phải cố học anh văn vì mục tiêu mua hai cái vali xịn trong siêu thị, ôi đẹp ơi là đẹp luôn í, thích quá đi mất.
Trưa ni rành điên với một lão hâm, mình răng mà ghét cây kiểu bợt chợt nớ rứa hầy, điên trong người đi được. Không hiểu răng mà mỗi lần nói chuyện với nhau là y như kiểu tát nước vô mặt á, điên trong con người. Thôi kệ xác lạo điên nớ. Không thèm chấp >"<, đùa chớ vẫn ghét.
He, thôi, đi ngủ nào, mai còn đi làm nữa :D cố lên Kèn nhá!
Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013
Đi làm công việc chính thức đầu tiên!
Sau hơn 8 tiếng đứng bán hàng, giờ chân của mình chỉ muốn lê lết, mệt không muốn nói nữa. Về nhà mà cứ thấy làm ra đồng tiền không phải dễ dàng, lâu ni sướng quá rồi, giờ khổ tí mà kêu la. Chẳng thèm kêu trên fb, mất công bạn bè vô hỏi mi làm chi rồi làm ở mô, trả lời phát mệt lên được. Lúc ni mệt mà ưng khóc dã man, căn bản là thấy rứa thôi chớ cũng không phải vì buồn, đi làm có lương mừng còn chưa kịp nữa là. Tối ni anh đi học anh văn, tạt qua mang bánh với sữa. Cảm động phát chết lên được, mình mà có ai tán như vậy chắc là đổ cái rầm :)). Tối hai đứa mua bánh mì với chai tương, kiểu sống như này gọi là sống cho qua ngày đoạn tháng đây, tối về được để phần cá chiên nữa, ăn mà cứ nhớ Mỹ ghẻ, ko có hấn mà ăn cùng cho vui khỏi tội, giờ ni về nhà lại lục đục ăn cơm nguội rồi đây. Tám tiếng mà cứ thấy trôi lâu ơi là lâu, chiều nay may tranh thủ làm được bài tập anh văn của cô Phượng, còn bài nghe mai nghe, thôi rứa đã, viết cái đánh dấu mốc son chói lọi trong sự nghiệp của Kèn, giờ đau đầu đau chân quá, đi ngủ để mai dậy học bài nữa nhé. :)
Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013
Bỏ việc
Ngày hôm nay lên Lotte xin làm, nghỉ làm ở quán cf. Tự nhiên thấy cũng buồn buồn. Sáng nay tạt qua chơi với Lùn một xí, bưng vài ly cf, ba ngày mà mình tiến bộ rõ rệt, từ chỗ mỗi tay chỉ cầm một ly, giờ mình đã cầm được ba ly trên một tay rồi đấy, công viêc cũng chẳng có gì, đến rồi quét quét vài cái lá, bưng bê, ngồi chơi. Thấy đi làm cái gì cũng thú vị, cái gì cũng cần phải học hỏi, mở cái chai nước ngọt cũng phải để xuống bàn mà mở, cầm trên tay lỡ như nó bị đổ. Rồi là pha cf ntn, rồi vv.
Bưng cf, cũng có nhiều khách rất lịch sự, cảm ơn mình mỗi khi mình bưng đồ uống tới, cũng giống như mình hay thế, lời cảm ơn có mất mát gì đâu, người ta lại còn có cảm giác được tôn trọng nữa, mà không những thế, mình cũng trở nên đáng tôn trọng hơn. Làm hai ngày, có những người khách quen, tới quán luôn uống cùng một thứ và ngồi ở cùng một vị trí, một bác luôn uống cf sữa, ít sữa kèm một ly nước lọc, ba đứa ( nghe nói là nhỏ hơn mà cứ kêu mình là em :D ) khi mô cũng sting vàng, kèm hai ly nước lọc, một anh ập mập, dáng cực giống thầy Bin, lúc mô cũng hút Macbro. Nhưng mình cũng thấy nhiều người lãng phi thời gia của họ kinh khủng, phát sợ luôn. Ngồi quán từ sáng sớm mà chơi bài tới tận trưa, lắm người sao họ rảnh vậy nhỉ, hay là thừa tiền với thời gian thì cho mình ít với. Tuổi trẻ mà, hè, thôi thì kệ họ, cũng chả liên quan, xập xèng thì mới ra cái xã hội chứ, phân hóa hết rồi, họ ko chơi thì lấy đâu ra người cho mình phục vụ, ka ka, nói chung âu cũng là một cách tạo ra của cải cho xã hội á mà, chuyện tốt, đáng hoan nghênh, lại còn được thư giãn đầu óc nữa chứ, cuộc đời như thế còn gì sướng hơn nhỉ?
Sáng dầu tiên đi làm đã thấy cái xe cup, tưởng của khách, sáng hôm qua ngồi ngắm ngía mới hỏi bà Lùn, nge bảo là chiếc xe mẹ anh chủ để lại cho anh sau khi mất, sáng anh dắt ra để trước quán, ngày nào cũng vậy, tự nhiên thấy thương và cảm động quá, vì ngày trước thấy cái mặt anh này mình không thích cho lắm, giờ ghe chuyện tự nhiên thấy thương quá. Nghĩ thế nên hôm nay nghỉ làm cũng thấy thương thương anh, mấy đứa sinh viên đang thi nên không tìm ra người, lại vất vả cho anh rồi, thôi thì anh thông cảm cho em anh nhé. Đi làm, biết được những con người như thế, biết cô bé pha chế hay ho, nghe nói nói chuyện mình chỉ biết cười thôi, còn có một con cún, vẫy đuôi với bất kỳ ai, hay ho thật.
Quên nữa là mình nhận được học bổng xuất sắc của kỳ cuối, 2 triệu 6 luôn, vui vui quá đi mất thôi. Để vài hôm nữa mua cho mẹ một quyển sách Nhiệt đới gió mùa của Lê Minh Khuê, nhớ nha Kèn. hi
Cũng không muốn bỏ việc quá sớm như thế này, thôi thì vậy mình cũng phải ra đi tìm một cuộc sống mới tốt hơn thôi, trong cuộc sống này, biết được nhau, hiểu thêm nhau được một chút âu cũng là một điều đáng quý, tạm biệt nhé cô nhân viên phục vụ cà phê, ngày mai ta lại đổi sang một vai khác của cuộc sống nhé, cố gắng hoàn thành nha :D
Bưng cf, cũng có nhiều khách rất lịch sự, cảm ơn mình mỗi khi mình bưng đồ uống tới, cũng giống như mình hay thế, lời cảm ơn có mất mát gì đâu, người ta lại còn có cảm giác được tôn trọng nữa, mà không những thế, mình cũng trở nên đáng tôn trọng hơn. Làm hai ngày, có những người khách quen, tới quán luôn uống cùng một thứ và ngồi ở cùng một vị trí, một bác luôn uống cf sữa, ít sữa kèm một ly nước lọc, ba đứa ( nghe nói là nhỏ hơn mà cứ kêu mình là em :D ) khi mô cũng sting vàng, kèm hai ly nước lọc, một anh ập mập, dáng cực giống thầy Bin, lúc mô cũng hút Macbro. Nhưng mình cũng thấy nhiều người lãng phi thời gia của họ kinh khủng, phát sợ luôn. Ngồi quán từ sáng sớm mà chơi bài tới tận trưa, lắm người sao họ rảnh vậy nhỉ, hay là thừa tiền với thời gian thì cho mình ít với. Tuổi trẻ mà, hè, thôi thì kệ họ, cũng chả liên quan, xập xèng thì mới ra cái xã hội chứ, phân hóa hết rồi, họ ko chơi thì lấy đâu ra người cho mình phục vụ, ka ka, nói chung âu cũng là một cách tạo ra của cải cho xã hội á mà, chuyện tốt, đáng hoan nghênh, lại còn được thư giãn đầu óc nữa chứ, cuộc đời như thế còn gì sướng hơn nhỉ?
Sáng dầu tiên đi làm đã thấy cái xe cup, tưởng của khách, sáng hôm qua ngồi ngắm ngía mới hỏi bà Lùn, nge bảo là chiếc xe mẹ anh chủ để lại cho anh sau khi mất, sáng anh dắt ra để trước quán, ngày nào cũng vậy, tự nhiên thấy thương và cảm động quá, vì ngày trước thấy cái mặt anh này mình không thích cho lắm, giờ ghe chuyện tự nhiên thấy thương quá. Nghĩ thế nên hôm nay nghỉ làm cũng thấy thương thương anh, mấy đứa sinh viên đang thi nên không tìm ra người, lại vất vả cho anh rồi, thôi thì anh thông cảm cho em anh nhé. Đi làm, biết được những con người như thế, biết cô bé pha chế hay ho, nghe nói nói chuyện mình chỉ biết cười thôi, còn có một con cún, vẫy đuôi với bất kỳ ai, hay ho thật.
Quên nữa là mình nhận được học bổng xuất sắc của kỳ cuối, 2 triệu 6 luôn, vui vui quá đi mất thôi. Để vài hôm nữa mua cho mẹ một quyển sách Nhiệt đới gió mùa của Lê Minh Khuê, nhớ nha Kèn. hi
Cũng không muốn bỏ việc quá sớm như thế này, thôi thì vậy mình cũng phải ra đi tìm một cuộc sống mới tốt hơn thôi, trong cuộc sống này, biết được nhau, hiểu thêm nhau được một chút âu cũng là một điều đáng quý, tạm biệt nhé cô nhân viên phục vụ cà phê, ngày mai ta lại đổi sang một vai khác của cuộc sống nhé, cố gắng hoàn thành nha :D
Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013
Làm thêm
Sau bao nhiêu ngày ăn không ngồi rồi, ngày hôm nay mình quyết đi xin làm thêm, đó là việc hết sức phổ biến- bán cà phê. Thời sinh viên thì không làm, một phần là do nhà không cho, một phần thì cũng nhác. Giờ tốt nghiệp Đại học xong, cầm cái bằng mà chẳng biết làm gì với nó, bất lực, nghĩ đời cũng lắm mỉa mai. Mình chưa chuẩn bị được gì nhiều để bước vào cái cuộc sống này, còn quá thiếu kiến thức và kinh nghiệm sống. Tự nhủ, âu đi làm thêm cũng là một lần cho mình trải nghiệm cái cuộc sống này, đi ra cho biết, ở nhà biết ngày nào khôn.
Sáng xách xe về thấy mự lại đang dọn dẹp nhà cửa, chạnh lòng, thấy mình rất có lỗi, nếu đi làm rồi mà để mự ở nhà làm việc nhà thấy khó chịu và thấy có lỗi quá. Tự nhiên lúc đó thấy buồn và muốn khóc lắm, chẳng hiểu nữa. Suy nghĩ đi nghĩ lại, không biết mình có làm nổi không, thôi thì cứ tới đại đi. Rồi không biết thời gian mình học Anh văn như thế nào nữa đây, tự nhiên thấy cái cuộc sống hấn bộn bề dễ sợ.
Đi làm thêm, học cách họ làm nhé, sau này thành đạt rồi mở một quán cà phê cho vui. Thư thái, không mệt mỏi, cái cuộc sống như thế là một cuộc sống mơ ước của mình.
Ai biết được hai năm nữa mình sẽ trở thành gì, sáng nay vừa ngồi uống ly sữa chua vừa nghĩ, hôm nay mình đang là khách, ngày mai mình trở thành phục vu, đổi vai thật nhanh. Cuộc sống này có bao nhiêu lần đổi vai vậy nhỉ, cũng vẫn là ta nhưng người ta sẽ nhìn mình theo một cách khác. Ý mình không phải là việc làm cà phê là nhỏ nhặt, mình đang nghĩ đến tương lai, sau này, khi mà con người ta được một thành công gì đó, họ lại được coi trọng nhiều hơn. ai cũng vậy, nhỉ?
Thôi thì khép lại những ngày ăn rồi ở trong nhà ôm máy tính, mình đi làm mình sẽ tập làm hài lòng khách hàng, mình sẽ dậy sớm, đi lại nhiều giúp cho mình thon thả dáng ngà nữa, hè hè, nói chung bao nhiêu là lợi lộc á mà. Chuẩn girl luôn, mong là gầu thêm được vài kí nữa, dê :D
Sáng xách xe về thấy mự lại đang dọn dẹp nhà cửa, chạnh lòng, thấy mình rất có lỗi, nếu đi làm rồi mà để mự ở nhà làm việc nhà thấy khó chịu và thấy có lỗi quá. Tự nhiên lúc đó thấy buồn và muốn khóc lắm, chẳng hiểu nữa. Suy nghĩ đi nghĩ lại, không biết mình có làm nổi không, thôi thì cứ tới đại đi. Rồi không biết thời gian mình học Anh văn như thế nào nữa đây, tự nhiên thấy cái cuộc sống hấn bộn bề dễ sợ.
Đi làm thêm, học cách họ làm nhé, sau này thành đạt rồi mở một quán cà phê cho vui. Thư thái, không mệt mỏi, cái cuộc sống như thế là một cuộc sống mơ ước của mình.
Ai biết được hai năm nữa mình sẽ trở thành gì, sáng nay vừa ngồi uống ly sữa chua vừa nghĩ, hôm nay mình đang là khách, ngày mai mình trở thành phục vu, đổi vai thật nhanh. Cuộc sống này có bao nhiêu lần đổi vai vậy nhỉ, cũng vẫn là ta nhưng người ta sẽ nhìn mình theo một cách khác. Ý mình không phải là việc làm cà phê là nhỏ nhặt, mình đang nghĩ đến tương lai, sau này, khi mà con người ta được một thành công gì đó, họ lại được coi trọng nhiều hơn. ai cũng vậy, nhỉ?
Thôi thì khép lại những ngày ăn rồi ở trong nhà ôm máy tính, mình đi làm mình sẽ tập làm hài lòng khách hàng, mình sẽ dậy sớm, đi lại nhiều giúp cho mình thon thả dáng ngà nữa, hè hè, nói chung bao nhiêu là lợi lộc á mà. Chuẩn girl luôn, mong là gầu thêm được vài kí nữa, dê :D
Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013
happy mother day!
Mom, today is mother day in abroad. Many people wrote some status on facebook wall, others share pictures to show their emotion. I choose to call you ( exactly you call me back :D ). I don't like something too noisy. i love you by my own way. I was very sad when i hear you told about your housework you do. You and dad too hard to take care grandfather. while i can't share with you.
I wish you always healthy, happy and have a long live. I love you, Mom.
I am study English, practice pronunciation, read some story in English. I want to understand knowledge i must learn English by any way. I am believe in myself, i hope you will support me :*
I wish you always healthy, happy and have a long live. I love you, Mom.
I am study English, practice pronunciation, read some story in English. I want to understand knowledge i must learn English by any way. I am believe in myself, i hope you will support me :*
Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013
Linh ta linh tinh
Nhiều khi thấy ở nhà học hành như thế này cũng được, thấy cũng không đến nỗi, nhưng hôm qua thấy có chị đi nạp hồ sơ cùng mình được gọi đi phỏng vấn mà mình ở nhà thì tự nhiên không kìm được những tiếng thở dài, thấy buồn mà cũng không hiểu nữa. tự nhiên những lúc thế, lôi sách tiếng Anh ra đọc, đọc một lúc lại thấy hào hứng trở lại, có động lực hẳn ra. Mọi thứ sẽ đều phải đánh đổi, muốn có được thành công ngày hôm nay mình phải nỗ lực, muốn lấp lánh ngày mai phải tỏa sáng từ ngày hôm nay, và mọi hành trình vạn dặm đều bắt đầu từ những bước chân nhỏ bé. Có lẽ sẽ có nhiều người bảo mình là viển vông mơ tưởng, nhưng giờ, những ngày ở nhà như thế này, càng thôi thúc mình phải học, mỗi người sẽ có một con đường riêng. Đến cả mẹ còn ôm bụng cười khi nghe mình bảo mình muốn đi du học. Lúc đó chỉ nói với mẹ là mẹ đừng có cười. Sống ở một vùng cũng không phải là phát triển, cuộc sống của những người viên chức và hàng xóm thì việc vào Đại học là một trong những thành tựu cũng khá rồi, suy nghĩ chỉ từ cấp 3 lên ĐH và đi làm thôi. Vào ĐH, mình gặp được nhiều người, biết được nhiều người và cái suy nghĩ muốn đi ra để biết thêm càng lớn lên trong mình. Mình biết đó sẽ là một hành trình khó khăn. Nhưng cứ bước thôi, phải bước tiếp.
Ngày hôm nay cách đây tròn một năm, ba đứa đang buồn hiu hiu vì không được giải Nghiên cứu khoa học của ĐH Đà Nẵng. Có những giọt nước mắt đã rơi, nhưng vẫn đọng lại biết bao kỷ niệm về tình bạn, về những phút giây được học và sống với nhau. Trân trọng biết bao, cả niềm quý trọng thầy hướng dẫn nữa. Ba đứa còn bảo sau này đi làm có tiền sẽ mua quà cho thầy.
giờ thì có vẻ như mình không muốn và không cố gắng để hiểu một người bạn nữa, đoi khi tự hỏi liệ mình đã làm gì không tốt, liệu mình có phải là một đứa tệ không, tại sao không hỏi han, tại sao cảm thấy một khoảng cách vô hình càng ngày càng lớn. Cứ thế, cứ thế, có lẽ bây giờ cái khoảng cách đó nó đã che mất đi những lần tâm sự, những cái tin nhắn tình cảm, có hỏi han thì cũng là có việc gì đó mới hỏi. Vì sao lại phải sống như thế nhỉ? Những lúc này có thể gọi là sống với nhau vì nghĩa vụ không? Không thích kiểu như thế, nhưng giờ mình chẳng biết bắt đầu từ đâu, mình chẳng hiểu là vì sao lại thế, chỉ cảm nhận được nó thôi. Có nhiều thứ, nên giữ trong lòng thì sẽ tốt hơn, có nhiều thứ rõ ràng mình biết nhưng mình không muốn nói, người ta lại tưởng là mình vô tâm, mình không được nhạy cảm cho lắm, thì cứ thế thôi, đơn giản cho cuộc sống nó thanh thản.
Nhìn mấy bạn bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, chuẩn bị áo dài xúng xính cho lễ bảo vệ tốt nghiệp lại nhớ hình ảnh mình mấy tháng trước, cắm cúi miệt mài học bài để thi trong khi những đứa bạn của mình được bảo vệ. Cái cảm giác tủi thân như kiểu mình thua bạn bè rất nhiều thật khó chịu. Giờ vẫn thấy tiếc một điều là mình đã không được mặc áo dài để bảo vệ luận văn tốt nghiệp, thấy vẫn hơi đau lòng một chút. Ngày mấy đứa bảo vệ, thực ra hôm sau là ngày mình thi, cũng cần phải ôn bài, nên cũng không đến, cũng muốn đến chung vui với tụi nó, cũng muốn mang hoa lên tặng, nhưng mà không đi nổi. Cũng xin lỗi hai đứa bạn nhé. Giờ thì qua rồi, cuối cùng thì dù phải đi một con đường khó hơn một chút nhưng may mà vẫn vượt qua được.
Ngày hôm nay tự nhiên buồn và nghĩ linh tinh quá, tối nay đi ăn kem với chị Ngọc, lâu rồi chưa đi ăn kem, không ngờ mình ăn kém vậy, hì, như thế này sau này có người yêu làm sao ăn cho nó sợ được đây không biết. Thôi đến đó rồi tính. Có đôi khi giữa cả một chốn đông người vẫn cảm thấy cô đơn, đôi khi có thật nhiều bạn bè bên cạnh nhưng mà vẫn cứ buồn một mình . Có lẽ cần một bờ vai thật rồi. Thôi, cứ từ từ, muốn vội cũng không được :D
Chào tạm biệt một ngày dài, sẽ cố gắng, hứa đấy. Sẽ học được Anh văn bằng mọi cách :D yêu Kèn yêu Kèn, Kèn ơi cố lên nhé, cố lên!
Ngày hôm nay cách đây tròn một năm, ba đứa đang buồn hiu hiu vì không được giải Nghiên cứu khoa học của ĐH Đà Nẵng. Có những giọt nước mắt đã rơi, nhưng vẫn đọng lại biết bao kỷ niệm về tình bạn, về những phút giây được học và sống với nhau. Trân trọng biết bao, cả niềm quý trọng thầy hướng dẫn nữa. Ba đứa còn bảo sau này đi làm có tiền sẽ mua quà cho thầy.
giờ thì có vẻ như mình không muốn và không cố gắng để hiểu một người bạn nữa, đoi khi tự hỏi liệ mình đã làm gì không tốt, liệu mình có phải là một đứa tệ không, tại sao không hỏi han, tại sao cảm thấy một khoảng cách vô hình càng ngày càng lớn. Cứ thế, cứ thế, có lẽ bây giờ cái khoảng cách đó nó đã che mất đi những lần tâm sự, những cái tin nhắn tình cảm, có hỏi han thì cũng là có việc gì đó mới hỏi. Vì sao lại phải sống như thế nhỉ? Những lúc này có thể gọi là sống với nhau vì nghĩa vụ không? Không thích kiểu như thế, nhưng giờ mình chẳng biết bắt đầu từ đâu, mình chẳng hiểu là vì sao lại thế, chỉ cảm nhận được nó thôi. Có nhiều thứ, nên giữ trong lòng thì sẽ tốt hơn, có nhiều thứ rõ ràng mình biết nhưng mình không muốn nói, người ta lại tưởng là mình vô tâm, mình không được nhạy cảm cho lắm, thì cứ thế thôi, đơn giản cho cuộc sống nó thanh thản.
Nhìn mấy bạn bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, chuẩn bị áo dài xúng xính cho lễ bảo vệ tốt nghiệp lại nhớ hình ảnh mình mấy tháng trước, cắm cúi miệt mài học bài để thi trong khi những đứa bạn của mình được bảo vệ. Cái cảm giác tủi thân như kiểu mình thua bạn bè rất nhiều thật khó chịu. Giờ vẫn thấy tiếc một điều là mình đã không được mặc áo dài để bảo vệ luận văn tốt nghiệp, thấy vẫn hơi đau lòng một chút. Ngày mấy đứa bảo vệ, thực ra hôm sau là ngày mình thi, cũng cần phải ôn bài, nên cũng không đến, cũng muốn đến chung vui với tụi nó, cũng muốn mang hoa lên tặng, nhưng mà không đi nổi. Cũng xin lỗi hai đứa bạn nhé. Giờ thì qua rồi, cuối cùng thì dù phải đi một con đường khó hơn một chút nhưng may mà vẫn vượt qua được.
Ngày hôm nay tự nhiên buồn và nghĩ linh tinh quá, tối nay đi ăn kem với chị Ngọc, lâu rồi chưa đi ăn kem, không ngờ mình ăn kém vậy, hì, như thế này sau này có người yêu làm sao ăn cho nó sợ được đây không biết. Thôi đến đó rồi tính. Có đôi khi giữa cả một chốn đông người vẫn cảm thấy cô đơn, đôi khi có thật nhiều bạn bè bên cạnh nhưng mà vẫn cứ buồn một mình . Có lẽ cần một bờ vai thật rồi. Thôi, cứ từ từ, muốn vội cũng không được :D
Chào tạm biệt một ngày dài, sẽ cố gắng, hứa đấy. Sẽ học được Anh văn bằng mọi cách :D yêu Kèn yêu Kèn, Kèn ơi cố lên nhé, cố lên!
Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013
Vào Đà Nẵng
Con đã vào đến Đà Nẵng rồi mẹ ạ, vẫn chẳng vui tí nào cả. Hôm nay con chưa gội đầu vì vẫn muốn lưu giữ lại hương thơm của lá bưởi, lá cứt lợn, mấy quả bồ kết mà mẹ nấu cho con. Về nhà cũng không đi chơi đâu, ko tụ tập vì bạn bè về ít, chỉ lên nhà con bạn ghẻ chơi, được nói chuyện tíu ta tíu tít với nó, kể bao nhiêu là chuyện, và thấy hạnh phúc khi 7 năm qua vẫn bên nhau. Về nhà, con được chiều ơi là chiều, cái gì mẹ cũng bảo để mẹ làm cho, mấy khi được về với mẹ. Ăn đủ thứ, tối được ôm mẹ ngủ nữa. Dù đi đâu, ở nhà mình vẫn là tuyệt vời nhất, cho dù ko đầy đủ như nhà người ta nhưng vẫn tràn ngập yêu thương. Ba đi hái được hai quả thu đủ ương ương, con gái chờ mãi không thấy chín vàng, ba cứ sốt ruột một hai là, chín rồi đó con, ăn đi con, hay là con đưa vào trong ấy mà ăn. Rồi còn hỏi mẹ cho con mấy tiền, đã đủ chưa, đưa thêm vô con ạ. Về nhà con còn được con mèo ghẻ mua cho một bó hoa loa kèn từ Hà Nội về, nó biết con thích hoa, thương nó quá. Hôm đó lên để làm tảo mộ cho mẹ nó, thương thật nhiều, không biết phải nói làm sao, cầu mong cho con bạn bé nhỏ luôn mạnh mẽ, luôn giỏi giang, vui tươi và trưởng thành, cố lên nha bạn tau.
Đôi khi tau cũng thấy ngưỡng mộ ta mèo ạ, đi xa mà tình hình vẫn cập nhật đều, những người bạn của ta đều biết rõ ta, hè, thấy vui vui, mấy ai mà được vậy mèo nhỉ?
Mẹ ơi, nhớ và thương mẹ nhiều quá, con về nhà thấy nhà hàng xóm chăm con nít mà cứ thấy nản, không biết ngày trước mẹ chăm con có vất vả vậy không, rồi lại sợ sau này con không chăm nổi con con nữa. Về nghe mẹ kể chuyện ngày bé, mẹ bảo mới bò ra vườn chuối nằm một mình vậy mà giờ hai ba tuổi rồi đây. Ba mẹ còn bảo đùa là khi nào Khánh đưa người yêu về, nhà mình cũng làm thịt con dê ba nhỉ? nghĩ cứ thấy buồn cười, ba bảo là, cần gì, khi nào có việc là làm dê.
Hai mẹ con ngồi bên giếng nhặt rau, mẹ nói là nói anh nhanh nhanh lấy vợ đi, không là em gái lấy trước, cứ thấy buồn cười, mẹ nói còi to cho vượt. He he, ngày trước chưa khi nào nghĩ mình lấy chồng trước anh, giờ thì có lẽ cũng có thể đấy nhỉ? hai năm nữa, bao nhiêu là chuyện, không biết tương lai mình sẽ như thế nào?
Mấy ngày gần đi, mẹ cứ đếm ngược, vậy là còn hai đêm nữa thôi, vậy là còn tối nay nữa thôi, thương mẹ lắm, mà cứ phải: Thôi, bibi, con đi đây, ở nhà mẹ lại bảo ăn hết cơn hết gạo, ăn hết nửa tháng lương của mẹ, về nhà tốn kèm. Gả trêu mẹ không mẹ lại cứ rớm rớm nước mắt, mình mà khóc theo có lẽ lụt mất thôi.
Thôi thì con gái đi để kiếm cuộc sống mới mà mẹ, con sẽ thực hiện được ước mơ, mẹ đừng có cười, con sẽ làm được đấy nhé, sẽ cố gắng. Nhớ ba mẹ, nhớ con ỉn nớ nhiều nhiều.
Đôi khi tau cũng thấy ngưỡng mộ ta mèo ạ, đi xa mà tình hình vẫn cập nhật đều, những người bạn của ta đều biết rõ ta, hè, thấy vui vui, mấy ai mà được vậy mèo nhỉ?
Mẹ ơi, nhớ và thương mẹ nhiều quá, con về nhà thấy nhà hàng xóm chăm con nít mà cứ thấy nản, không biết ngày trước mẹ chăm con có vất vả vậy không, rồi lại sợ sau này con không chăm nổi con con nữa. Về nghe mẹ kể chuyện ngày bé, mẹ bảo mới bò ra vườn chuối nằm một mình vậy mà giờ hai ba tuổi rồi đây. Ba mẹ còn bảo đùa là khi nào Khánh đưa người yêu về, nhà mình cũng làm thịt con dê ba nhỉ? nghĩ cứ thấy buồn cười, ba bảo là, cần gì, khi nào có việc là làm dê.
Hai mẹ con ngồi bên giếng nhặt rau, mẹ nói là nói anh nhanh nhanh lấy vợ đi, không là em gái lấy trước, cứ thấy buồn cười, mẹ nói còi to cho vượt. He he, ngày trước chưa khi nào nghĩ mình lấy chồng trước anh, giờ thì có lẽ cũng có thể đấy nhỉ? hai năm nữa, bao nhiêu là chuyện, không biết tương lai mình sẽ như thế nào?
Mấy ngày gần đi, mẹ cứ đếm ngược, vậy là còn hai đêm nữa thôi, vậy là còn tối nay nữa thôi, thương mẹ lắm, mà cứ phải: Thôi, bibi, con đi đây, ở nhà mẹ lại bảo ăn hết cơn hết gạo, ăn hết nửa tháng lương của mẹ, về nhà tốn kèm. Gả trêu mẹ không mẹ lại cứ rớm rớm nước mắt, mình mà khóc theo có lẽ lụt mất thôi.
Thôi thì con gái đi để kiếm cuộc sống mới mà mẹ, con sẽ thực hiện được ước mơ, mẹ đừng có cười, con sẽ làm được đấy nhé, sẽ cố gắng. Nhớ ba mẹ, nhớ con ỉn nớ nhiều nhiều.
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013
Về nhà
Còn ngày hôm nay ở nhà trọn vẹn, mai lại sắp xếp hành trang, đi về với một nơi gần như quen thuộc, nơi đó gắn bó vơi mình gần bốn năm. Lần nào cũng vậy, về nhà là lại không muốn bước đi một tí nào cả. Đã lâu rồi không viết lách, vì không có hứng thú để viêt. Con bạn hâm đã ra HN rồi, hoa loa kèn nó mua cho mình cũng tàn rồi đấy, mình cũng chuẩn bị đi.
Ngày hôm nay không hiểu sao gió lạnh lạnh, trời cứ xám xịt, nhìn giống kiểu mùa đông quá, lại buồn, lại thấy cô đơn
Ngồi nghe nhạc không lời, tâm hồn thanh thản nhưng cũng cứ man mác. Không biết khi nào mới tìm lại được những cảm xúc những niềm vui như trước. Giờ thấy mình không còn được vô tư như ngày xưa nữa, nhận thấy có nhiều thay đổi, ghét nghe mấy chuyện nhảm nhảm, ghét nghe chuyện của người khác, bực mình khi thấy chuyện của người khác cứ bị kể như chuyện của chính họ. Lắm chuyện, điếc tai. Mình cứ sống cái cuộc đời của mình cho trọn vẹn, cho ngập tràn tình yêu, cho ngập tràn yêu thương. Thôi thì ta cũng phải cứ chờ đợi thôi, hạnh phúc đang đến, nhưng bị tắc đường kẹt xe nên đến muộn, chậm lại để cảm nhận rõ tình cảm nào thực sự đang lớn lên trong ta như người ta vẫn nói " như chờ tình đến rồi hãy yêu "
- Nghĩa Đàn, 4/5/2013-
Ngày hôm nay không hiểu sao gió lạnh lạnh, trời cứ xám xịt, nhìn giống kiểu mùa đông quá, lại buồn, lại thấy cô đơn
Ngồi nghe nhạc không lời, tâm hồn thanh thản nhưng cũng cứ man mác. Không biết khi nào mới tìm lại được những cảm xúc những niềm vui như trước. Giờ thấy mình không còn được vô tư như ngày xưa nữa, nhận thấy có nhiều thay đổi, ghét nghe mấy chuyện nhảm nhảm, ghét nghe chuyện của người khác, bực mình khi thấy chuyện của người khác cứ bị kể như chuyện của chính họ. Lắm chuyện, điếc tai. Mình cứ sống cái cuộc đời của mình cho trọn vẹn, cho ngập tràn tình yêu, cho ngập tràn yêu thương. Thôi thì ta cũng phải cứ chờ đợi thôi, hạnh phúc đang đến, nhưng bị tắc đường kẹt xe nên đến muộn, chậm lại để cảm nhận rõ tình cảm nào thực sự đang lớn lên trong ta như người ta vẫn nói " như chờ tình đến rồi hãy yêu "
- Nghĩa Đàn, 4/5/2013-
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...