Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

Những bữa cơm nhà- Meals at home

English bellow
12:09 AM. Tạm dịch, mình sẽ dịch lại sau này 
Những bữa cơm nhà
Trường mình cách xa trung tâm mua sắm, xa siêu thị, không có rạp chiếu phim, nên niềm vui đơn giản mỗi ngày là xuống bếp, nấu nướng cùng nhau, nói chuyện học hành, chuyện trên trời dưới biển, xuống bếp cũng là cơ hội để mình nói chuyện với các bạn nước ngoài và biết thêm về văn hóa của nước bạn. Mình quen được một anh bạn học MBA người Ấn Độ, anh ấy đã từng làm dự án dầu khí ở Thanh Hóa, Việt Nam, ảnh rất tốt bụng, thường hay nấu sữa với trà Ấn, thêm một chút vị gừng vào, ngon hơn cả trà sữa ở nhà mình. Mình là hàng xóm với bạn Mabub từ Bangladesh, bạn hay chia sẻ với mình những suy nghĩ về cuộc sống, thi thoảng cho mình lon bia và bánh kẹo. Bạn khoe mình ảnh về con gái, và nói rằng Kèn chưa có con thì chưa hiểu được cảm giác ôm con vào lòng như thế nào đâu  Kèn chỉ biết cười thôi. Đùa chứ cái số mình toàn gặp được các bạn tốt, thấy quý ơi là quý. Còn nhiều nhiều bạn nữa cơ.
Hôm nay thi giữa kỳ xong mới có thời gian xuống bếp nấu nướng cùng với các bạn Việt Nam. Nấu xong một món ăn, bày biện ra đĩa, rồi cùng nhau ngồi ăn, tám chuyện, thấy tinh thần như cái cây được tưới mát. Mình vẫn nhớ những bữa cơm giản dị nấu cùng đứa bạn, đơn giản chỉ là cùng nhau đi siêu thị, đẩy một cái xe đẩy thật to, rồi bàn xem tối nay ăn gì, nấu một vài món, uống ít bia, rồi bạn rửa bát, mình đứng trò chuyện, quẩn quanh hết ngày. Vậy mà mình chẳng cần gì hơn nữa. Đôi khi thấy hạnh phúc thật đơn giản, có thể không cần nói gì nhiều, đôi khi chỉ cần sự có mặt, chỉ cần bên cạnh nhau, những khoảng im lặng cũng trở nên có ý nghĩa.
Đi học xa đồng nghĩa với những bữa cơm quây quần chỉ được ăn cùng ba mẹ vào những dịp lễ, tết khi mình trở về nhà, đồng nghĩa với việc mình phải thích nghi và quen với cuộc sống mới, những người bạn mới. Qua đây mình không có cảm giác nhớ nhà nhiều bởi rất nhiều anh chị Việt Nam tốt bụng, mọi người cởi mở và bựa như nhau. Ăn cơm cùng nhau nhiều đến nỗi các bạn quốc tế tưởng Việt Nam ngày nào cũng có tiệc ) các bạn ấy chỉ ăn cùng nhau khi có party thôi, còn lại ăn ngoài căn tin hết.
Đúng là có đi xa thật xa, rồi mới thấu hiểu cảm giác được trở về ngôi nhà ấm áp, có ăn những bữa cơm vội mới thấy trân trọng những bữa cơm quây quần. Nhà không có nghĩa là nơi chốn, nó là cảm giác. Và mình đang có cảm giác đó ở IUJ. Mong những ngày tháng sắp tới, sẽ là những kỷ niệm rất đẹp cùng nhau. 
12:31 AM
IUJ- Finished Mid-term Exam.
532 words.

Meals at home
My University is far from center and supermarket, so, cooking and talking to kitchen’s friends every day is my happiness. It is a good change to know more about other culture. I have an Indian friend, he is very nice, he usually boil milk with India tea with a little ginger. Its taste like Vietnam milk tea. I have a Bangladesh friend. He is my classmate, my neighbor. We sometimes talk about an interesting book, he introduces to me “The Stranger”, a book that I know about but I don’t read yet. He gave me beer, candy, he showed me her daughter’s pictures and said that you don’t have a child yet so you don’t know the feeling when you hug your child. I didn’t know how to say but smile: D. I think I am very lucky because I have many dear friends.
Today, because of finishing Mid-term exam, I cooked some foods and enjoyed with Vietnamese team. We got together, talked about everything, I felt my sense like a tree is watering, fresh and delight.
I remembered meals I cooked with my friend, went to super market, cooked, ate and talked. Sometimes we didn’t say something, but that’s all I need, just is the appearance, besides, silent become the common language between us.
Study far from means I will have meals with my parents on holidays when I come back. I have to adapt new life, new friends. In IUJ, I feel like in my home because Vietnamese like a member of big family. They are very kind to me.
When you travel far from home, you will understand the feeling when you come back. When you eat meals in canteen, you will miss meals at home. Home is not a place, it’s a feeling. In IUJ, I feel like at home. I believe that we will have many meals at home in IUJ, and we will enjoy. Thank for becomm

ing part of my youth.

IUJ- Finished Midterm Exam.

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

Sinh nhật

Chiều nay lướt facebook tình cờ thấy ảnh mẹ nào đó tổ chức sinh nhật cho con, thấy bóng bay, đủ các kiểu, trang trí lộng lẫy, tự nhiên nhớ về ngày nhỏ nhỏ của mình. Ngày xưa một chiếc bánh kem là xa xỉ phẩm, mình nhớ sinh nhật mình mẹ chưa bao giờ mua bánh kem cả. Sinh nhật cái bánh được tượng trưng bằng đĩa kẹo và cắm những cây nến sáp đỏ đỏ xung quanh. Thắp lên lung linh rồi thổi. Đó là những gì mình còn ấn tượng được trong suy nghĩ. Thời xưa còn khổ, bánh kem là cái không cần thiết, và rất phí. Chỉ là thấy rằng trẻ con có những ước mơ rất đỗi nhỏ nhoi, cũng chưa biết đến muôn vàn thứ thế giới bên ngoài, chỉ cần có gấu bông, búp bê, và bánh kem, hay đơn giản hộp đất nặn là cảm giác như đã có tất cả thế giới rồi.
Mấy hôm nay học mệt, rất mệt, đầu cảm thấy không thể vào được chữ nào nữa, chỉ quanh quẩn nhà, bếp, lớp rồi học rồi học, lắm lúc cũng nản, nhưng mà không ai cho không mình cái gì cả, mình phải cố gắng, thi xong rồi đi chơi, rồi đi Tokyo, đi Noel rồi tận hưởng những tháng hè đã rất lâu lắm mới có lại. Cố lên nhé Kèn.

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Hà Giang trong miền nhớ

Nhân một ngày đi học xác suất thống kê, 1,5 tiếng đồng hồ thầy dạy hết 2 chương và thấy rất hiểu bài, về giở sách ra đọc lại không hiểu gì, lại đọc được bài viết a Quân chia sẻ của một bé viết về cảm xúc khi đi Hà Giang, mình quyết định sẽ note về chuyến đi này.
Sau sự ra đi của một người bạn, và bận rộn công việc, học hành, mình dừng việc chạy loăng quăng ngoài đường, ăn bờ ngủ bụi, trèo đèo lội suối cả năm trời. Nhìn thấy các bạn đi rồi chia sẻ ảnh, kinh nghiệm là mình cứ như kiểu chộn rộn tay chân.
Hà Giang là nơi mà phải đến 2 3 lần mình hụt, là nơi mà nhất định phải tới, và mình chắc chắn sẽ quay lại Hà Giang một lần nữa.
Nếu mọi điều suôn sẻ, lần đi Hà Giang vào tháng 2 năm 2017 đó, có lẽ sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của mình, có khi giờ này mình đang rất vui vẻ hạnh phúc với chồng, hoặc là đang đi đâu đó chơi cùng chồng hoặc là chồng tương lai chớ không phải cắm cúi học xác suất thống kê như này :)). Nhưng rồi cũng vì misunderstand một vài chỗ quan trọng, mình không đi chuyến Hà Giang đầu năm, vé đã mua sẵn, và mình không xuất hiện ở sân bay. 14/2 chở em Giang đi chơi mà lòng buồn không tả, vì đáng lẽ mọi thứ sẽ khác. Đúng là cuộc đời có những ngã rẽ mà ngay cả bản thân mình cũng không thể biết được, đối với mình, việc đi học là một bước ngoặt lớn, cũng chẳng biết là tốt hay xấu, chẳng biết có lỡ điều gì quan trọng trong cuộc đời không, nhưng nó đã rẽ một hướng hoàn toàn khác hẳn.
Ngày mình ra HN đi học định hướng, tình cờ sau những ngày mưa dài liên miên của tháng 7, trời HN đẹp trong xanh, mình và bạn quyết định nhảy xe lên Hà Giang ngay chiều hôm vừa tới HN. Quyết định chớp nhoáng và chuyến đi không hề được chuẩn bị :D
Nằm trên xe mà bao suy nghĩ, cứ mỗi lần xách balo lên đi, là lòng nặng trĩu, cả khi lên Đà Lạt và lên Hà Giang đều vậy.
Sáng sớm hôm sau lên đến nơi, hai anh em thuê xe, chạy liền lên Đồng Văn, đường đi trong sương sớm, là trùng trùng đồi núi, xanh xanh sắc cây và trắng róc rách của suối bên đường.
Đi qua những khúc cua tay áo, qua cả những triền núi trồng toàn ngô, mới thấy nể sức lao động của người dân ở đấy.
Đi đến đâu hú hét ầm ĩ đến đấy vì đẹp, nhưng khi đến Mã Pí Lèng thì mình bị choáng ngợp, bởi tạo hóa và mẹ thiên nhiên, hùng vĩ không sao nói nên lời. Con đường mình đi tên là Hạnh Phúc, bởi vì đúng cảm giác quá Hạnh phúc khi được nhìn ngắm thiên nhiên đẹp đến nao lòng, mặt trời hắt qua ngọn núi, xuyên qua cánh đồng ngô hai bên sườn núi, đi ở giữa, gió thổi, mùi thơm ngô, thật không thể tả. Đường Hạnh phúc có phần lớn công sức của đồng bào các dân tộc, họ cùng nhau làm để nối liền Đồng Văn và Mèo Vạc, để đi lại thuận tiện hơn.
Mình dừng chân ở giữa đèo, ăn một củ khoai nướng và ngắm nhìn xuống dưới, cảm xúc lẫn lộn lắm, lấy điện thoại nhắn cho bạn, lúc đấy thực sự chỉ muốn người đồng hành cùng mình là bạn :)

Khi chụp ảnh trên đèo nhìn xuống dòng sông Nho Quế bên dưới, mình tự nhủ với lòng sẽ quay lại và đi hết con đường hạnh phúc, cùng với chồng, chứ không phải một nửa hạnh phúc như lần này.
Còn chợ phiên chưa được đi, còn mùa hoa đào hoa mận của Hà Giang chưa được đi, còn mùa lúa vàng trên khắp nơi mọi chốn chưa được đi, thèm quá.

Học hành bận rộn, lo lắng, nhiều hồi cũng không hiểu ở nhà lương cao, ngon lành không làm, lại chui đi học làm gì để mà chỉ có học tiếng anh, học trên lớp, ăn, ngủ rồi học. Cứ vậy, còn áp lực nữa chứ. Chị Linh mới chọc, con Kèn số nhọ, chỉ vì mấy cái lá đỏ và thổi hoa bồ công anh mà lặn lội sương gió =)) chán quá là chán :D. By the way, cánh đồng cỏ trong trường mình đầy hoa vàng vàng, và một hôm đẹp trời mình đã phát hiện ra nó là bồ công anh trong truyền thuyết, mừng húm, hái luôn cái bông và cố sức thổi phù phù, mãi mới bay  =)) không lãng mạn như phim, đời không như là mơ :))
Có lẽ vì thế nên cố làm cho giấc mơ đẹp như cuộc đời :D
Thôi thì là một con đường đã chọn, mình không bao giờ hối hận vì đã theo đuổi những gì mong muốn, sẽ cố gắng để hai năm này là hai năm mình được tự do, nhất là tự do về học thuật và hiểu hơn những gì mình thực sự theo đuổi như anh Long đã chúc. Hi vọng, con đường này, mình cũng sẽ gặp được định mệnh thật sự. <3 cuộc sống thì luôn thay đổi, có lúc này lúc kia, nhưng ít nhất, hãy có một chút niềm tin vào những điều mình làm :D (tạm chế chế lời bài hát things in life :)))

Hãy cố gắng nhé Kèn.

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Cô gái của tôi sắp lấy chồng

Đổi cái giao diện blog mới, mãi vẫn chưa quen được. Hôm nay mèo yêu chat chit nói chuyện, đã lâu lắm rồi hai đứa không còn thủ thỉ cả đêm, bận rộn, mỗi đứa một cuộc sống. Mèo gửi ảnh mặc váy cưới tinh khôi, nhìn ảnh mà không nén nổi xúc động, cảm giác như thể một người thân thuộc, đặc biệt bước sang một trang mới của cuộc đời, chỉ là mới thử váy cưới thôi mà mình đã không nén nổi xúc động. Tri kỷ của mình, tri kỷ sắp sửa bước sang những ngày tháng mới, mình biết và tin rằng tri kỷ sẽ hạnh phúc, mừng cho hắn lắm.
Mèo nhắn là t nghĩ nhìn t mặc váy sẽ có 3 người rất xúc động đó là mẹ, Quang và mi <3 đọc tin nhắn xong mà nhòe nhoẹt hết cả. Yêu thương chỉ đơn giản như vậy thôi.
Nửa đêm rồi thấy tin nhắn của bạn, phải mở blog ra để viết lại, để up cái ảnh bạn lộng lẫy kiêu sa.
Hãy luôn hạnh phúc m nhé.

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Một tháng ở Nhật

Cũng định viết thêm một cái note về những ngày sống trên đất nước mới, sống trong ước mơ bấy lâu nay của mình, mà một phần lười, một phần bận, một phần vì cảm xúc không có. Thấy con chữ rời rạc, như cái chấm, phẩy, cảm xúc cũng rời rạc và lộn xộn.
Ngày hôm nay ngồi ôn tiếng anh để thi lại, mới vào đã buồn hiu vì rớt tiếng anh đầu vào, ngồi nguyên buổi chiều học essay đau hết cả đầu nên quyết định tối nay không học nữa. Thay ga gối, đổi ảnh đại diện của blog, cái ảnh hình như từ năm 2013 :D đổi phông nền, lâu lâu cũng phải đổi một chút cho tươi mới, hồng hồng, yêu yêu.
Review một vài cái cho những ngày đầu mình sống ở Nhật.
Tuần đầu tiên đi siêu thị, ôm về được một bó hoa thược dược bông to ơi là to, có xin được 2 cái chai một lớn một bé, chai lớn để cắm hoa lớn, hoa anh đào khi mùa xuân đến, lọ bé để hoa khô, hoa cỏ li ti xíu xíu khi mình muốn, chỉ cần lang thang ra cổng trường là đầy hoa dại :D. Mua bó hoa 250 yên, tương đương 50 ngàn ở nhà mà cũng đắn đo mãi, vì thấy tiếc tiền, nhưng rồi cũng mua, vì nghĩ ở nhà mình cũng mua hoa với số tiền tương tự.

24/9, tròn một tháng qua Nhật, mình rước về thêm tủ lạnh, một em xe đạp, có tủ lạnh và xe thấy cuộc sống ổn định hơn nhiều. Xe đạp mua về phải đem đi đăng ký ở dorm, chị ấy bảo về chụp ảnh xe rồi dán vào tờ đăng ký, buồn cười chết mất thôi.

Đây thực sự là lần đầu tiên sống đời sống sinh viên, ở ký túc, gặp gỡ và gặp nhiều bạn bè. Thấy ai cũng cá tính, nên mình nhiều hồi ăn nói cũng không thoải mái và suy nghĩ thì dần dần tự nghĩ cho mình, kiểu như mình cảm nhận về một người, mình sẽ giữ lại cho suy nghĩ của mình. Càng ngày càng thấy im lặng cũng là một năng lực ấy nhỉ, phải cố gắng.

Cuộc sống ở IUJ với mình là yên bình, đôi lúc hơi chán, chỉ tiếc là xa trung tâm quá, việc đi lại, mua sắm khó khăn quá. Không biết những ngày sau mình có thấy buồn không nhưng mình thích được ở một mình, được tha hồ nghĩ về ai thì nghĩ, nhớ ai thì nhớ. Mình nghĩ một người chỉ buồn và cô đơn khi họ không có một ai đó để nghĩ về và nhớ về thôi, nếu có một người đã và đang tồn tại trong ý nghĩ, thì cho dù có ở một mình ta vẫn thấy vui vẻ :D

Thi xong mình sẽ đạp xe một vòng quanh đồng lúa, lúa đến mùa gặt rồi, chuẩn bị lá vàng rơi và tuyết đến, mùa tuyết đầu tiên trong cuộc đời :)) hi vọng là không quá kinh khủng nhé.
Vẫn không có cảm giác xa nhà, trường mình nằm khu vực núi, mùa đông tuyết dày 2 đến 3 mét, phòng mình ở tầng 2, có lẽ mùa đông tuyết rơi đến hết tầng 1, vậy là có thể nhảy ùm từ cửa sổ ra bên ngoài đi chơi rồi :)) lối đi nhanh mà không cần phải leo cầu thang :)) chắc lúc đấy vui lắm luôn á.

Còn một điều quan trọng chưa update, 6/10 cưới Vịt, ko dự được. Tối 25 mèo gửi ảnh vừa được cầu hôn, mình cảm động rớt nước mắt, hic. Lâu giờ toàn hóng màn cầu hôn của các bạn thôi à. Chết mất. Mừng hạnh phúc của tri kỷ, mừng cho mi có chỗ dựa vững vàng, yêu m nhiều nhiều

Học kỳ chuẩn bị bắt đầu, cần chuẩn bị tốt tâm lý để chiến đấu, cố lên Kèn nhé.

Bó hoa thược dược ôm về <3



Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Giọt sương trên lá, trong nắng

Điện thoại mình sắp hư, đã thấy rõ ràng các dấu hiệu của nó :) rồi lo lắng cho những cái ảnh, những cái note, những đoạn video mình quay để lưu giữ lại khoảnh khắc trong cuộc sống hằng ngày của mình. Chỉ là có thể lưu lại để mình nhớ đến lúc đấy, còn nhìn bằng mắt, cảm nhận bằng tất cả các giác quan thì đương nhiên là tuyệt vời hơn rất nhiều. Biết là điều gì nhớ sẽ nhớ, nhưng vẫn sợ đến lúc già, chẳng nhớ được gì nên lại phải về tranh thủ gõ lách cách mấy dòng.
Sáng sớm dậy, việc đầu tiên là kéo rèm mở cửa sổ ngó ra ngoài ngắm trời, xong rồi tập thể dục. Sáng nay sương giăng đầy cỏ cây, đồi núi, khoác cái áo rồi chạy ra ngoài, vừa chạy vừa sợ :)) lỡ có ai hốt luôn mình đi thì mai lại có báo giật tít câu view.
Mặt trời lên, nắng chiếu qua triền cỏ, mấy bông hoa, cỏ dại trong sương màu bạc, lấp lánh cùng nắng, dừng lại chút hít thở, rồi với tay chơi mấy giọt sương trên cỏ, nhớ đến mấy câu chuyện hay đọc ngày bé, ở đất nước xa xôi nào đó người ta hứng sương từ những cánh hoa hồng để pha trà (hình như là cổ tích :)) vì thực ra không ai rảnh đến mức đó cả, có mấy đứa rảnh như mình thì có thể thế thôi =))). Nhìn cái gì cũng thấy yêu, hai bông hoa vàng trên nền cỏ xanh ướt sương, mấy bông hoa tim tím, một cái thân cây đầy rêu phủ, nắng chiếu, ruộng lúa đã được gặt và người ta xếp những bó rơm chụm lại từng hàng ngay ngắn trên đồng. Tự nhiên thấy mình bé lại, vui những niềm vui rất nhỏ, điên điên trong sáng sớm, mình thích một mình đi là vậy, vì mình có thể làm đủ trò điên mà không ai chê cười, quả là trong lòng thanh thản, chỗ nào cũng là chỗ bình yên.
Sắp đến mùa lạnh, móm điên cứ sợ mình sụt sùi mũi, thương gì đâu. 
Đã có những lúc, ước mình trong suốt và lấp lánh :D
Hôm qua thi tiếng anh, hôm nay thi toán, cầu mong chăm chỉ cố gắng để qua :D, giờ thì ăn cái bánh quy rồi học toán thui nào ;)
Chuẩn bị bắt đầu những ngày tháng rất vất vả phía trước, mong bình an và học tốt Kèn nhé.
<3
IUJ, một ngày thu sương.


Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Last day in Tokyo

Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã gần 3 tuần ở Tokyo, ngày mai đóng gói về trường, chưa tượng tượng được sẽ như thế nào. Chỉ buồn vì phải rời xa nhau và ít có dịp gặp nhau nữa.
Hôm nay lang thang đi công viên một mình, cầm quyển hướng dẫn du lịch rồi hỏi quanh, cảm giác hơi quê một tẹo. Vào công viên đúng là tuyệt vời, màu xanh luôn là favourite colour của mình, ngước mặt lên là xanh của trời, xanh đậm của lá, xanh trong của nắng qua những tán cây, màu đấy là màu nắng hay màu lá nhỉ, lá phong Nhật in lên trời như những chùm sao nhỏ giữa ban ngày lấp lánh.
Thấy họ ngồi bên nhau giữa hai hàng cây to rợp bóng, thấy người ta nằm dưới bóng cây trên thảm cỏ, mình đã lưỡng lự rất nhiều và cuối cùng là chọn quay trở lại, nằm xuống, nhìn trời cao trong xanh, nhắm mắt hít một bụng đầy mùi mơ chín, mà nghe bảo đó là mùi hoa. Nằm dài trên cỏ, nghe vài bài hát, gió thổi vi vu. Cảm giác tận hưởng những điều này một mình quả là thú vị. Quả là nếu muốn làm gì thì hãy cứ làm đi thôi, just do it.
Ngày mai đi, để qua một môi trường mới, hãy cố gắng để luôn xanh lá nở hoa Kèn nhé.
Yêu Kèn.

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Ngày này năm trước

Vậy là đã kết thúc thời gian học anh văn. Gần 3 tháng loay hoay không biết nên học IELTS hay TOEFL.  Rồi quyết định thi toefl khi chỉ mới biết sơ về nó.  Một tháng học ngữ pháp liên miên,  được thầy chỉ dạy tận tình.  Cảm giác thấy mình bơi xa được từng chút một, thay đổi theo từng ngày,  cảm giác được chiến thắng bản thân.  Kết thúc những ngày thức khuya triền miên,  mắt căng vì cả ngày ngồi máy tính,  đêm về phải học bài. Cả những ngày gần thi ốm lăn ốm lóc nằm trên bàn. Cả những khi ngủ mơ thấy làm bài ngữ pháp. Dù kết quả như thế nào nữa thì mình vẫn thấy mình đã rất cố gắng. Thật sự cố gắng.  Trưa đi thi về.  Nằm viết những dòng này mà nước mắt cứ ứa ra.
Quãng đường phía trước còn dài. Sẽ là những đêm làm đề cương nữa. Nhưng nhất định phải làm bằng được.  Nhất định thế.
Cảm ơn thầy,  đã dạy bảo và củng cố kiến thức không chỉ đi thi mà còn áp dụng được sau này cho ielts nữa. Em sẽ thi ielts tiếp.  Sau này. Khi đã nộp hồ sơ xong.
Kiến thức là vô bờ và em cảm thấy rất vui khi tiếp thu được nó. Đêm đến khi thấy máy bay như chấm đỏ bay trên trời,  nằm ôm giấc mơ bay về miền đất mới. Hãy sống một cuộc đời như giấc mơ đẹp.  Hãy cố gắng cố gắng cô gái nhỏ nhé. Yêu thương Kèn
Mình viết những dòng này ngày 8/9 cách đây một năm. Facebook quả là tuyệt vời khi có thể có những điều hay ho như thế này. Giờ đọc lại thấy những điều đã qua quá đỗi bình thường, an bình, nhẹ nhàng. Cảm ơn Kèn, vì đã cố gắng và nỗ lực. Cảm ơn đã vượt qua được áp lực. Phía trước là một khoảng thời gian rất vất vả, cố gắng cân bằng. Mùa đông thì móc len, viết blog, đọc sách, nghe nhạc, xem film để luyện luôn tiếng Anh nhé, mục tiêu qua đây để học.
Hãy cố lên, vì chính mình <3

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

24 hours left

23h30p ngày 23/8 
Đếm ngược theo từng giờ mình đi. Tối nay mới cùng đi ăn với ba mẹ và anh, rồi đi cà phê, những ngày ni mải miết, chạy ngược chạy xuôi, cà phê cà pháo với bạn bè, đồng nghiệp, mẹ thì ở nhà dọn vô dọn ra, chuẩn bị, xếp đặt các thứ cho mình, nhiều hồi nghĩ thương mẹ quá đỗi.
Mấy đợt trước cũng nghĩ chắc cũng không cần chia tay chia chân làm gì, bạn bè thì rồi cũng chẳng mấy khi gặp nhau, mà xong rồi thấy kiểu các bạn rất là quý mình. hic, sao ai cũng thương mình nhiều thế nhỉ?
Được nhận bao nhiêu là tình cảm, bao nhiêu là quà, lời chúc, động viên.
Hôm nay gọi điện về chào các dì hàng xóm, dì Mận sát nhà coi mình như con gái từ nhỏ, mỗi dịp tết về là gọi mình qua ăn bữa cơm quây quần, làm thịt gà, thấy mình về là lại rớm rớm nước mắt. Hôm nay gọi về cũng dặn dò các kiểu, rồi lại khóc, bảo thôi đi đi, rồi hôm nào về dì cháu ta tâm sự. Cứ ưng mình làm con dâu miết, tết mô về cũng quở, bảo chê anh nhà dì :)))
Lyty chạy từ Kon Tum xuống, sáng đấy dậy sớm lên đón, chơi với nhau được hai hôm chở về thì nhất quyết không cho mình vào tận xe vì sợ cảnh chia ly, bảo thôi về đi, không t lại khóc bây giờ, nhất quyết đòi xuống ở cổng, dừng xe lại, ôm nhau rồi dặn dò cái, nhìn vào mặt nhau mà thấy buồn quá đỗi, tâm trạng kéo không lên nổi. 
Lùn với béo cũng chạy từ Quảng Nam và Đông Giang xuống để tiễn mình, béo hâm cũng đang cố gắng học tiếng Anh để sang năm apply, mình cũng thấy mừng quá, vì bạn mình cũng đang cố gắng để thay đổi bản thân và môi trường làm việc. Ít ra thấy có tí cảm hứng cho các bạn yêu là mình cũng thấy vui vui rồi. Thương hai đứa hâm, nhớ quá chừng, nhớ buổi sáng dậy nằm lười như mấy con mèo, rồi chí chóe với nhau, giờ mỗi đứa mỗi nơi rồi, mong chúng ta đều luôn hạnh phúc.
Mèo yêu thì luôn nhớ chính xác ngày mình bay, rồi nhắn hỏi han, bảo ngày mi đi t bắt taxi, lên chơi với mi tầm 1 tiếng rồi về, 8 rưỡi hắn mới làm ra rồi đi thẳng lên máy bay luôn, hắn bảo là chưa nghĩ ra được là mua cái chi cho mi để qua bên lỡ buồn buồn tủi tủi thì lấy ra ngắm cho đỡ nhớ.
Nhung hâm cũng mới vào chơi, xong mai đòi lên tiễn nữa, nhiều hồi thấy mình sống chưa đủ tốt đối với bạn bè, mà sao đứa nào nó cũng thương mình quá vậy trời, huhu, cảm thấy bản thân có lỗi nhiều quá đi à, tớ sẽ cố gắng hơn nữa nhé. 
Một bạn hơi hơi đặc biệt với mình thì chạy tít mù khơi ra chơi với mình được một lát, dặn dò các thứ, bảo phải chở đi mua cái chi đó tặng :D mà mình nhất quyết không chịu, thế là chở đi lòng vòng ăn uống linh tinh. 


Gặp lại những người đã cùng mình bước đi, thực ra những gì họ dành tặng mình, những tình cảm đẹp đẽ mình đều ghi nhớ, mình luôn trân trọng. 
Mình thấy bạn ngồi đọc lại tn, thấy tên mình vẫn chưa đổi, hỏi sao chưa đổi tên em trong đth, bảo còn thương nên không đổi. 
Lần trước gặp cf, đến sớm hơn nên lát thấy đth báo nhắc nhở cf với mình, nick name vẫn gọi mình như ngày trước. Hỏi cf anh bận không, bảo với em thì ko. Lúc nào cũng chọc cho mình cười, mặc dù mình biết lão cũng buồn lắm

Bạn thì gửi tặng sách, bảo luôn tự hào về mình, gửi qua bạn khác nữa cơ đấy. Hic, mãi rồi cũng chưa thể nói chuyện bình thường được với nhau. Thôi cứ kệ vậy đi vậy. 

Nhớ lúc được nhìn ngắm thành phố, được đi ăn vặt, được đi chơi, nhớ cả con người và mảnh đất này, thực ra trước giờ mình vẫn thấy bình thường, cho đến khi bắt đầu đi gặp lại các bạn để chia tay, quả là những mối quan hệ có lâu bền được thì cần phải thường xuyên gặp gỡ, chúng ta đã đi qua nhau quá vội. Càng đến giờ đi càng thấy cuồng trong người, rất dễ cáu gắt, và mình luôn kiểu kiểu vậy với mẹ khi sát ngày đi, bởi vì mình buồn, bởi vì mình không muốn thấy mẹ khóc.

Thực ra có khi sống cùng một thành phố, nhưng không gặp nhau cũng có cảm giác là đang rất gần, giờ đi xa, thấy như xa cách cả một bầu trời. Đó là cảm giác của sự chia ly. 
Chỉ muốn nói rằng mình sẽ rất rất nhớ Việt Nam, rất cảm ơn vì những tình cảm đáng quý dành cho mình, sẽ cố gắng để sống vui, tử tế nhất để kiếp sau mình cũng hạnh phúc như thế. 
Cảm ơn vì đã đến, ở bên. 
Cảm ơn vì yêu thương vô vàn
Cảm ơn vì đã gặp.
Yêu thương <3


Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Ngày nay có một thằng bạn...

Hẳn giữa con trai và con gái, chưa bao giờ tồn tại một tình bạn thực sự chỉ là tình bạn, mình nghĩ điều đó là sai, cho đến hôm nay.
Mình gặp hắn vào ngày cắm trại đoàn thanh niên năm 2014 của Tổng công ty, hồi đấy đi trại chung, ngồi ăn uống, đánh bài cùng nhau, rồi sau này về nói chuyện, thành quen, thân.
Mình và hắn suốt ngày chửi chó chửi mèo với nhau, nói chuyện ba láp ba xàm. Đợt hắn mới vào làm, đủ thứ áp lực từ công việc, chuyện nhà cửa, hắn lại thi thoảng tâm sự, có hôm nửa đêm thấy nhắn zalo hỏi ngủ chưa, biết lão buồn nên cố trợn mắt ra nói chuyện với hắn. Vì mình nghĩ, ai cũng mong muốn được chia sẻ, để vơi bớt mệt mỏi.
Hắn chuyển trọ, mình qua chơi, hắn qua mình chơi, hắn nấu ăn cho mình ăn, thi thoảng chở đi uống bia nghe nhạc, ngồi nc gái gú, phân loại gái thành thể loại là bưởi, cam, quýt, kumquat, ốc vít :
)), rồi chuyện ba láp ba xàm về bọn con trai, thi thoảng cũng chia sẻ vài chủ đề nhạy cảm như kiểu là abc xyz... vân vân và mây mây, tóm lại là như hai thằng đàn ông thực thụ.

Hôm nay đi chia tay nó, uống hai chai bia xong nó bảo đi biển đi dạo, ngồi nói chuyện ba láp ba xàm như mọi ngày rồi tự nhiên nó biểu nó có tình cảm với mình, nhưng nghĩ là cả hai đứa đều có tham vọng nên ko thể lâu bền được, bởi vậy nó mới không tán mình, và giờ thấy như thế này cũng hay, trên tình bạn, dưới tình yêu. Nó chưa bao giờ nghĩ đến mình như kiểu ham muốn mà bởi vì nó rất trân quý mình, bởi cái tính mình. Hic, nghĩ lại thì cũng chẳng làm được gì cho nó cả.

Mình vốn cực kỳ vô tư với nó, có thể nói là chưa xếp nó vào hàng ưu tiên và dành thời gian đặc biệt, thế mà tối nay mình hơi bị bất ngờ vì vị trí của mình trong lòng nó.

Nghĩ lại thì thấy nhiều hồi mình vô tâm thật, có đứa luôn cố gắng tìm thông tin các loại học bổng gửi cho mình, nhiệt tình kinh khủng, đến độ khi nghe mình bảo đậu, nó bảo t vui kinh khủng nhưng sau đó nghĩ tự nhiên mi đi thấy có chi đó hơi hụt hẫng. Nó là đứa đầu tiên gọi điện từ sáng, nhắn tin từ sáng ngày mình phỏng vấn lần đầu tiên, cũng là người nhắn đầu tiên chúc mình pv tốt vòng 2. Nó bảo đôi khi hơi ghen với ny của mi, giờ mới có dũng cảm để nói với mi, thấy nhẹ nhàng lắm. hic. Mình đúng chỉ biết ôm đầu kêu trời vì mình không hề có một giây phút nào nghĩ là nó thương mình thế :)) thề 1000 lần là chưa bao giờ tưởng tượng được.

Chắc có lẽ sau này sẽ không có một ai khác dành cho mình kiểu tình cảm như thế này, thật nhẹ nhàng và trong sáng :D

Tối nay, nó dặn dò, bảo qua cố gắng, giữ gìn sức khỏe, cố gắng cân bằng, đừng đặt niềm tin quá nhiều vào một ai đó, đừng lụy tình (và tau tin mi sẽ khác những đứa khác, vì mi có sự quyết tâm) nghe đến đấy chỉ mỉm cười thôi.

Đúng là không đơn thuần là một người bạn mi nhỉ, hơn một đứa bạn và chưa phải là ty, t biết nếu yêu mi thì vài bữa lại chia tay thôi à, cứ thương nhau vậy, quý nhau vậy, có thể nói chuyện tầm bậy tầm bạ với mi rứa là quá được rồi. Hắn bảo không ra sân bay tiễn mình, sợ yêu mình mất :D khổ, không ra thì thôi, không cần luông.
Cảm ơn mi vì đã thương và quý t nhiều nhé, t sẽ cố gắng thật tốt, thật giỏi giang nha.
Sau ni về nước, mình sẽ cùng đi uống bia nhé.
Mong mọi điều tốt đẹp và may mắn sẽ tới với chúng ta.
Bạn ghẻ :D

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Thiên đường của con

Ngày đầu tháng 7 lại ra HN để học toán của trường, thầy bay sang để dạy cho 5 đứa thôi hà :)) sáng đi ra khỏi nhà là 7h45p đến nơi là 8h40p gần 1 tiếng lông nhông trên đường, đi theo google map, lạc so với bản đồ 1 đoạn :))
Trưa thầy mời đi ăn bún chả ở 68 Hàng Than, đi vào cái ngõ nhỏ ơi là nhỏ, leo lên cầu thang gỗ rồi mới tới :)) cũng vui, no.
Chiều về đi ăn bún ốc gia truyền do thấy chị Hương đăng mà thèm quá, cơ mà hem thấy ngon mấy :))
Xong tối về ăn cơm, ăn hai gương sen, vừa ăn vừa hít hít mùi sen.
Bạn Ngọc rủ đi ăn ốc, kêu m mặc đồ ở nhà đi được rồi, ra tới quán thấy hắn thật khốn lạn :)) vì quán đông ơi là đông, may mà mình ko nghe lời :v bạn chó quá.
Kết thúc một ngày rất dài, rất vui và rất no
Vui vì gặp và nc với thầy rất thoải mái, gặp các bạn mới, gặp bạn ghẻ
No vì ăn từ sáng tới tối.
Note lại kỷ niệm vì lần này mới thực sự được chơi và khám phá Hà Nội, các lần khác đi như cữoi ngựa xem hoa.
Cảm ơn a Tú đã gọi điện từ sớm bảo có gì khó cứ gọi anh
Cảm ơn Chị Hường c Huyền anh Hoàng đã đón tại bến xe
Cảm ơn Ngọc, C Nga a Anh đã cho ăn ở :))
Cảm ơn Dương béo đã lấy sách vở cho miềng :))
Khổ ai cũng thương. Sướng thế chứ :))
Ba mẹ thì không cần nói rồi, quá lo. Huhu.
Mẹ nhắn tin bảo khi nào có con con sẽ hiểu mẹ yêu con như thế nào :(( về nhà thiệt sung sướng, mẹ hỏi về nhà sướng ko, mình bảo cảm giác giống ở thiên đường mẹ ạ. Thiên đường của con đó là nhà.
Đang chẳng biết chèn ảnh như thế nào :((

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

Một hành trình mới

 Hôm nay nhận được giấy báo nhập học của trường. Chuẩn bị bắt đầu một hành trình mới. Hai năm bảo ngắn cũng ngắn, mà dài thì cũng thiệt dài, bao nhiêu thay đổi. Mỗi sự lựa chọn đều phải đánh đổi nhiều thứ, mình đánh đổi ổn định an toàn lấy khám phá, mình đổi những ngày tháng gần gũi bạn bè lấy những trải nghiệm đa văn hoá ở xứ ngừoi. Được, mất tương đương nhau, khó khăn vất vả còn ở phía trước. Nhưng mình vẫn rất vui vì lựa chọn của mình, vì mình thấy mình được sống giữa những ngày đang sống, được sống với ước mơ và nhìn thaya bản thân mình đang dần đi lên. Muốn sống một cuộc đời rực rỡ.
Chúc mừng Kèn yêu đã vượt qua được một ngưỡng của bản thân. Phía trước còn nhiều khó khăn, hãy vững vàng nhé. Hẹn Nhật những ngày tháng 9 mùa thu thật ngọt. Yêu thương.

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ

Đã đọc thấy cái tiêu đề cuốn sách này nhưng chưa mua. Hình như là của Nguyễn Ngọc Tư thì phải, nhìn thấy mà cũng không hiểu lắm.
Hôm nay về lại nhà lùn, cũng tầm này năm trước về chụp sen giờ mới về lại, ngủ một đêm mai đi.
Mẹ lùn đang đúc bánh xèo, giờ mới biết khi bỏ miếng thịt ba chỉ vào cái chảo nóng, đảo quanh để nó vừa đủ chín, mỡ kêu xèo xèo rồi đổ bột bánh đã được trộn trứng gà, hành củ chẻ nhỏ, tôm thi no dc goi la banh xeo. Cái tên cũng mộc mạc như con ngừoi noi day vậy đó.
Về ôm chào moá, thơm má một cái, má bảo Khánh về à con, chớ răng kêu đi cưới. Mình bảo con về chơi thăm moá, về là phải đổi giọng lớ lớ cho moá hiểu :)) vì giọng Nghệ moá nghe không roa. Thương lắm. Mỗi lần về nhà lùn đều cảm giác như được về nhà mình, moá thương, ăn chơi thoải mái.
Có đợt mình kể chuyện với lùn bảo thi thoảng mẹ hay viết cho mình thư hoặc vài lời nhắn nhỏ nhỏ mẹ để đâu đó trong chỗ thuốc men của mình, lùn bảo mẹ KBG tình cảm hè, mẹ tớ chưa khi mô viết thư cho tớ, vì mẹ tớ không biết chữ, nghe đến đó thấy nghẹn nghẹn và thương moá nhiều thật nhiều. Mỗi lần con với lùn về là bắt ăn bao nhiêu là thứ, về mai đi là lại bảo về được ít quá con hì, ở lại lâu lâu đúc bánh xèo ăn. Hôm nay tụi con về, ngồi rửa rau ngoài ảng nước thì moá kể chuyện thủ thỉ là định thịt hai con goà cho con Khánh 1 con, con Hương 1 con mà họ bỏ thuốc ngoài đồng, chết mất 5 con, uổng quá, họ im im ko nói chi hết, moá mới vứt một con gà trống, mình với lùn kêu trời, thương moá quá chừng chừng.
Cũng không có việc chi làm nên vào phòng, mở tung cửa sổ, vì ở quê nên cửa chẳng cần song gì cả, mở cái là gió ùa vào, nhìn ra đồng ruộng xế chiều, xa xa mấy nhà phía kia đã lên đèn, với tay ra cái lá chuối vươn cạnh cửa, thấy cả thiên nhiên hoà vào trước mắt. Đã thấy như thế nào là vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, vì nham mat để cam nhan cho hết ngọn gió mát lành, nghe cho hết tiếng côn trùng kêu lach cach, Thấy lòng cũng nhẹ nhàng quá.
Thi thoảng như thế này cũng thích nhỉ. Mình thích nhất là cửa không có song, có thể thoải mái phơi tay, phơi mặt trước gió, có thể vừa nằm trên giường vừa đu đưa hai cái chân qua ô cửa, thậm chí là ngồi lọt trên bệ cửa luôn. Thích quá là thích
Ngồi suy nghĩ về những ngừoi đax và đang gặp gỡ, nhớ Mỹ bảo mày yêu hời hợt, yêu mỗi bản thân mình thôi. Nó đùa mà thấy cũng đúng ghê. Chắc là chỉ yêu mỗi bản thân mình. Kể ra cũng chán.
Thôi thì cứ mong cái duyên gặp gỡ, mong thi thoảng được vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ rồi ngồi lặng lẽ gõ gõ nhanh mấy dòng vào điện thoại thế này. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, hãy mạnh mẽ và cố gắng nhiều nhé cô gái.
Quế Sơn, một ngày hè lộng gió
18h33 ngày 28/5/2017

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Những chuyến tàu đêm

28/4 mình lên tàu đi vào Bình Định. Đây là lần đầu tiên mình đi đến đó, thăm một ngừoi chị mà mình xem như chị gái của mình. Yêu và thương c thật nhiều. Ngày lễ nên mặc dù mua trước cả tuần nhưng tàu chỉ còn 1 vé duy nhất là ngồi cứng, mình lên tàu thì thấy vẫn máy chán vì nhiều ngừoi ngồi ghế nhựa là ghế phụ nữa. Cắm tai nghe mở nhạc, gió ngoài thổi vào lạnh cóng, nhạc chạy đến bài Hẹn một mai của Bùi Anh Tuấn, đi xa 2 năm rồi hò hẹn làm gì nhỉ? Thời gian thay đổi biết bao điều.
Ngồi nghe nhạc tàu chạy xình xịch gió lùa lạnh ơi là lạnh, mình nhớ về ký ức những chuyến tàu đêm khi mỗi dịp hè về mình đi cùng mẹ vào Đà Nẵng thăm ông bà. Cả năm chỉ mong chờ để được vào thành phố, đi tượng đài, ăn quả cóc giòn giòn họ gọt sẵn chẻ sẵn như bông hoa. Nhớ lại tuổi thơ sao thiếu thốn dữ dội. Lần trốn vé trong ký ức của mình và đến giờ vẫn không quên, phi vụ của mẹ thành công trót lọt. Chú soát vé đi vào kiểm tra nhưng do trời tối, mình mặc váy đen mự mua cho nép vào một góc, thế là ko bị thu phí, đến lúc chỗ cửa ra mình cũng chạy ùa hoà vào đám đông chen nhau ra cửa, chắc họ cũng ko để ý đứa con nít như mình. Đã lâu lắm rồi mới ngồi lại chuyến tàu kiểu như vậy, ngừoi nằm dứoi sàn, la liệt, chắc cũng có nhiều người ko mua được vé nằm hoặc ngồi mềm hoặc cungz có một vài ngừoi như mẹ con mình ngày xưa, vất vả quá nên tiết kiệm được chừng nào hay chừng đó. Đủ kiểu ngừoi đủ suy nghĩ và mình vẫn ngồi mơ màng nhớ lại. Vẫn là một điều gì đó rất xấu hổ khi nghĩ về, cái đói cái nghèo khiến cho mình ko thể đàng hoàng được. Sau này có con, mình sẽ không để con mình phải như vậy. Không bao giờ trách mẹ, chỉ thấy thương mẹ thật là nhiều, thương vì từ đói khổ mẹ vẫn luôn cố gắng dạy dỗ tụi con. Một lần trốn vé, con sẽ nhớ để mình phải cố gắng hơn nữa cho cháu mẹ có cuộc sống tốt hơn của con nữa. Yêu và thương mẹ, thương những chuyến tàu đêm.

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Hành trình JDS năm 2016

Bài viết ở facebook. Chuyển qua đây để giữ lại sau này mình đọc lại cho dễ.

Cũng định bụng sau khi có kết quả, mình sẽ lại viết một cái note thật dài, thật sướt mướt về những khó khăn mình vượt qua khi mình học và ôn thi. Nhưng đến lúc nhận kết quả, thì tự nhiên thấy những khó khăn đó là điều hiển nhiên phải có bởi vì không có con đường nào bằng phẳng cả. 
Mình vốn là đứa sống an phận, hơi nhạt nhòa vì không có đam mê nào cụ thể, có điều luôn muôn hoàn thiện bản thân và trở nên giỏi giang hơn. Biết về JDS từ năm 2013 nhưng lúc đó vẫn là quá xa vời vì nghĩ rằng có rất nhiều người giỏi, từ năm 2014 mình dán một dòng chữ trên máy tính bàn làm việc "Japan, see you in 2017" cũng chẳng biết đúng chính tả hay không, nhưng cứ dán thế, hình nền máy tính cũng để ảnh của Nhật, để có động lực mỗi ngày, ngoài ra còn rất hâm mộ con chó Maru Taro :v.  Tháng 4 năm 2016, tỉnh dậy sau giấc mơ thấy mình đang đứng ngoài một cuộc thi vì quá ngập ngừng, không dám đăng ký, mình đã quyết tâm theo đuổi mơ ước của mình và từ đó bắt đầu hành trình JDS.
Lão Tử có một câu nói nổi tiếng mà mình rất thích, hành trình vạn dặm bắt đầu từ những bước chân đầu tiên, đối với mình, JDS đúng là một hành trình vui và có những kỷ niệm khó quên.
Giai đoạn đầu là ôn thi tiếng Anh, chọn giữa Toefl và Ielts, loay hoay mấy tháng cuối cùng quay ngoắt qua ôn thi Toefl, may mắn tìm được một anh thầy cực kỳ nhiệt tình, dạy online, cuối cùng cũng ổn. Các bạn nên thi trước, để lỡ có không đạt thì còn thi lại được.
Đến lúc làm đề cương, nhờ thầy gợi ý đề tài, vì là chuyên ngành năng lượng nên mình không tìm được ai có thể hướng dẫn được, tìm được  một anh để anh chỉnh sửa câu cú, ngữ pháp và viết LoR cho. Thấy đoạn viết đề cương và làm hồ sơ này, nhiều anh chị rất siêu, viết trong 3 ngày, hic, mình thì loay hoay cả mấy tháng trời, may rồi cũng qua được cái vòng này. Ở đoạn này mình tìm các tài liệu nghiên cứu trước đây về cùng lĩnh vực, học luôn cả cách viết chú thích tài liệu tham khảo, một đứa gà về mọi mặt. Đề cương nghiên cứu là một trong ba câu hỏi quan trọng nhất, bạn phải thể hiện được sự liên kết giữa công việc bạn đang làm, ngành bạn đăng ký học và lĩnh vực bạn nghiên cứu, đề cương không cần quá lớn lao, nhưng cần giải quyết được các vấn đề phát triển trong tương lai hoặc các vấn đề đang vướng mắc của đơn vị bạn.
Giai đoạn phỏng vấn vòng 1: Technical Interview là vòng phỏng vấn chuyên môn, sau hai vòng phỏng vấn mình cảm thấy vòng 1 là vòng thật sự thú vị. Vòng này các bạn nên soạn list các câu hỏi và tập trả lời. Câu hỏi mỗi giáo sư đặt ra khác nhau, nhưng chủ yếu là về đề tài của mình. Hướng dẫn chi tiết vòng này có một cái note trên trang facebook của JDS, các bạn chịu khó lội lại nhé :D.
Lúc chuẩn bị bay ra HN, ngồi trên máy bay, nhìn ra cửa số, mình nhớ đến một câu nói của Tony "Trên đường băng mỗi đời người, có kẻ đang chạy đà cất cánh”, mình cười nhẹ nhàng một cái, mình chuẩn bị bay với hành trang là một ước mơ được ủ sâu thật sâu. Vào phòng vấn có một câu hỏi mà khi tự trả lời, mình đã khóc bởi vì có điều gì đó rất sâu thẳm và mãnh liệt, "Tại sao bạn lại chọn Nhật Bản?", một câu hỏi rất bình thường nhưng để trả lời khác biệt thì cũng rất khó. Các bạn nên suy nghĩ kỹ để trả lời ấn tượng chút nha. Mình đã trả lời thế này  "Mỗi người hẳn là ai cũng sẽ trải qua ít nhất một lần cái cảm giác muốn làm điều gì đó trong đời như theo đuổi một niềm đam mê hay là có công việc họ muốn làm suốt đời. Ai cũng có một ngọn núi để chinh phục và đối với tôi đó là JDS bởi vì tôi thích cái cách người Nhật đối xử với nhau, cách mà người Nhật xây dựng đất nước, đóng góp cho đất nước và nuôi dạy con cái họ thành những đứa trẻ hạnh phúc. Tôi cũng muốn học để dạy dỗ cho con tôi trở thành đứa trẻ hạnh phúc theo phương pháp của người Nhật.
Giai đoạn đấy, chỉ cần nhắc đến "Nhật" là lòng mình lại cuộn trào. 
Những ngày ôn thi anh văn, thi toán, làm đề cương, vật vờ giữa công việc, việc nhà, lắm lúc thấy muốn quẳng hết đi nhưng rồi được bao nhiêu lời động viên, chia sẻ, mình lại có đủ thêm sức mạnh để bước đi.
Vòng phỏng vấn 2 trả lời lòng vòng, đi về nghĩ rớt chắc, nên buồn lắm, thêm áp lực công việc, mình gỡ miếng băng keo dán trên màn hình, nhìn cái vết nó vẫn còn dính, thấy vỡ tan lắm, thấy loay hoay  mãi không biết đi đường nào.
Ngày có kết quả, thực sự vui, nhắn cảm ơn đến những người yêu thương đã luôn bên cạnh mình. Quả là khi mình khao khát một điều gì đó, thì cả vũ trụ sẽ đáp lại lời của mình ^^.
Một lời khuyên cho các bạn là hãy xác định mình muốn học cái gì đã, tìm hiểu thông tin trước khi hỏi. Có google mà. Đợt mình làm hồ sơ chẳng biết đọc gì ngoài Application Guidelines, trang jds-scholarship.org, trang fb của JDS, trang web trường, các thông tin về trường, giáo sư, các đề tài nghiên cứu đều có hết trên trang web. Nên là các bạn hãy chịu khó đọc và tìm hiểu nhé. 
Nhiều bạn nói mình giỏi, nhưng mình không nghĩ vậy, mình chỉ là một đứa rất nhỏ nhoi ở một công ty nhỏ nhoi, hôm nhìn list các anh chị toàn bộ, viện, thấy ngợp ghê :v, mình chỉ nghĩ rằng mình may mắn biết được một học bổng phù hợp, lựa chọn ngành học phù hợp với công việc và chọn được đề cương phù hợp với ngành học, thứ hai là ngành mình ít cạnh tranh hơn các ngành về quản lý nhà nước, thứ 3 là do nhiều người chưa có được thông tin về học bổng này và cuối cùng, yếu tố may mắn, cái duyên, là một phần nhỏ giúp mình đạt được mơ ước. 
Mình đã lớn hơn nhiều nhờ JDS, học được cách tìm kiếm thông tin, tìm hiểu trước khi hỏi, đặt câu hỏi tích cực. Mục đích cuối cùng của việc học là rèn luyện nhân cách con người, học cách sống tích cực, từ đó mới có thể nói đến chuyện giúp đỡ những người khác. Vui nhất là cùng với JDS, mỗi lần đi qua một vòng là mình cảm thấy bản thân đang tiến thêm từng chút một. Chúng ta chỉ cần chạy đua với chính mình để mình ngày hôm nay tốt hơn hôm qua là được, đúng không nhỉ?

Hành trình gần 1 năm ăn, ngủ, suy nghĩ cùng JDS đã đi đến một đoạn cuối và chuẩn bị mở ra một chặng đường mới vất vả hơn và đầy lạ lẫm, mình đang trong tâm trạng cực kỳ háo hức, suốt ngày mơ mộng về tuyết, về hoa anh đào, lá vàng rơi,  dẫu biết sẽ học hành vất vả, nhưng mà sẽ vượt qua được thôi. Không gì là không thể :D
25/4: Đọc lại những dòng này, thấy những điều đã đi qua cũng trở nên nhẹ nhàng, vẫn cảm thấy rất may mắn :) 

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Hãy mạnh mẽ trước khi hạnh phúc

Hôm nay đọc được bài này trên mann up, lưu lại để thi thoảng đọc, vì có đôi lúc rất cần những dòng chữ như thế.


"Đức Đạt Lai Lạt Ma từng nói: “Đôi khi trong đời, không có được thứ mình muốn lại là cả một sự may mắn kỳ diệu”.
Còn tôi, tôi tin vào việc bài học lớn nhất của cuộc sống là hãy cứ chịu đựng cho đến ngày tất cả mọi thứ trở nên có ý nghĩa.
Ngay cả những vết chai sần trên tay và trong tim của bạn, đến một lúc, cũng sẽ tự giải thích vì sao nó cần phải như vậy. Bởi vì nếu không có lớp sừng thô sần ấy bảo vệ thì rồi bàn tay sẽ chưa thể cầm được những vật quá nóng hoặc bê được những món đồ quá nặng. Nếu chưa từng có những vết sẹo trong tim, có lẽ bạn sẽ chưa bao giờ lớn vượt qua được đứa trẻ trong lòng mình để mà đón nhận những điều kỳ diệu trong cuộc sống của người lớn.
Nếu như chỉ mãi nhìn vào những đau thương trước mắt, bất cứ ai cũng sẽ chỉ thấy được rằng cuộc đời mình là một chuỗi dài những thất bại còn hạnh phúc chỉ là những quãng nghỉ trong chốc lát hệt như những đoạn quảng cáo trên truyền hình. Chỉ có những lúc thật sự tĩnh tâm rồi nhìn lại quá khứ một cách tích cực, một người mới có thể thấy được là tất cả trải nghiệm trong đời đều có một phần dẫn bạn gần hơn đến con người ở trong sâu thẳm của chính mình; và tất cả đau thương thật ra đều chỉ là đang nung nấu bạn để chuẩn bị cho thời khắc đón nhận những điều tuyệt vời nhất.
Khi đóng lại tuổi trẻ bằng vài ba lần chết đi sống lại, bạn sẽ cảm nhận được rằng, những thứ giúp mình có can đảm đứng dậy đi tiếp, ngay cả trong những lúc lầy lội nhất, đều là những gì tuyệt nhất mỗi người có sẵn trong người từ lúc được sinh ra. Mỗi lần như thế chỉ càng khiến cho những giá trị ấy trở nên mạnh mẽ và thuần khiết hơn. Nhưng nếu không có chông gai, thì một người có lẽ sẽ chẳng bao giờ khai mở được những thứ chí khí đấy.
Lúc này tôi 28 tuổi, 3 tháng, vài chục ngày - sung sướng khi nhận ra mình đã không còn nhìn về tuổi trung niên bằng ánh mắt thất vọng nữa, vẫn giữ trong lòng y nguyên những thứ nhiệt huyết của tuổi trẻ; và trong thâm tâm thực sự không mong đợi là những thứ trước mắt sẽ dễ dàng, chỉ mong lòng đủ vững chãi để tiếp tục bình thản đón nhận mọi bão giông.
Cuộc sống có một câu nói dành cho con người rằng: “Nhất định ta sẽ làm cho ngươi hạnh phúc. Nhưng trước đó ta phải làm cho ngươi thật sự mạnh mẽ”.
Hà Nội, một ngày đầu hạ, trong rất nhiều những ngày đầu hạ khác mà kiếp này tôi may mắn được trải qua.
- Lu -"

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

I made it :)

Đến giờ vẫn chưa muốn ngủ trời ạ. Khổ quá là khổ. Cuối cùng ước mơ cũng đã thành hiện thực rồi. Nhắn cho bác cho ba mẹ cho anh. C Châu và các chị trong phòng chúc mừng nhiều nhiều, nói chung là ngập tràn trong chúc mừng. Những ngày chờ đợi đã đi qua, cảm giác chờ đợi là một cảm giác thật sự rất kinh khủng và mệt mỏi. Sau bao nỗ lực nhận được kết quả thấy rất vui, không ngờ mình cũng đi đến đích. Lúc trưa đi làm còn nghĩ nếu không đậu thì đó cũng là một bài học kinh nghiệm quý giá của mình.
Cuối ngày nhắn cho Nhung, có vê như N rất giận mình thì phải, đợt đi HN mình ko vào, nt fb ko rep chẳng hiểu bị hack hay gì, chiều nay cũng nhắn fb cungz ko rep. Khuya thấy stt chúc mừng mình nhưng kiểu vẫn rất chua cay, đọc tự nhiên thấy buồn, cũng ko biết N bầu bí nên nhạy cảm quá hay không hay N lại đặt vào mình quá nhiều tc để thất vọng. Mình chẳng muốn như vậy, ko muốn ai chơi với mình đều kỳ vọng một điều gì đó ở mình. Mình là đứa vô tâm, lười trong các mối quan hệ bạn bè, nhiều lúc bỏ bạn bỏ rơi bỏ rớt nhưng may được chúng nó thương. Hic. Nên vậy cứ kiểu lâu lâu thêm 1 stt ẩn ý là mình lại thấy hết sức tội lỗi mặc dù mình thấy nếu bth thì cũng ko vấn đề gì. Haiz
Anyway, chúc mừng Kèn đã qua được chông gai để bắt đầu những chông gai mới. Mai nt cho thầy cảm ơn thầy :D
Đợt này phải cảm ơn nhiều ngài quá :)) vì đã giúp đỡ, động viên :D
Chúc mừng Kèn yêu <3

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Nếu không có sóng lớn thì không có thủy thủ giỏi

Tối qua mình nằm ngủ, mơ màng nghĩ đến chuyện lên Xưởng. thấy có ai đó điện mình nghĩ là người của JICE gọi, xong kể một thôi một hồi, cảm thấy JDS bây giờ không chỉ là ước mơ mà còn là lối thoát để mình thoát ra khỏi hiện tại. Nói một lúc lâu mà cúp máy xong nằm khóc một trận như chưa bao giờ được khóc. Khóc ngoài thực đã mệt, khóc trong mơ còn buồn và mệt hơn nhiều lần. Từ sáng đến giờ cứ buồn mãi, không phấn chấn lên nổi. 
Có những khi cảm giác giống như cuộc đời đẩy mình xuống một miệng vực, rồi xong để loay hoay cho mình xử lý. Mình đã nghĩ được thế này, rốt cuộc những gì hôm nay mình nhận là những gì trước đó mình đã làm, mình làm chưa tốt thì giờ mình bị phạt vì những điều mình làm. Rồi mình cũng chấp nhận, chuyển mình đi đâu cũng được, mình sẽ cố bơi để cho riêng mình thấy rằng tất cả mọi vị trí và mọi việc mình đều có thể làm được. Tất cả chỉ là thử thách mà thôi. 
Đợt này nếu rớt HB thì đúng cuộc đời mình thê thảm quá. Cực kỳ thê thảm rồi :( lắm lúc thấy sao mà mệt quá vậy nè.

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Ước mơ là một miếng băng keo đã bị gỡ

Hôm qua mình đã xé cái dòng chữ "Japan, see you in 2017" mình dán trên máy tính của mình năm 2015. Bóc ra nó vẫn còn mờ lại một lớp keo dính, vẫn còn một chút gì đó hơi buồn. Lần trước phỏng vấn không tốt, thấy cũng không hi vọng gì nhiều, mình sợ cảm giác ước mơ nó sụp đổ ghê. có lẽ học anh văn thêm 1 năm nữa rồi apply lại nhỉ.
Lần này thấy buồn ghê, nếu không đậu học bổng thì lại tiếp tục cố gắng công việc vậy. Cố lên thôi. Chờ từ giờ đến cuối tháng mà chẳng biết nên chờ ko, dù gì thì cũng đến ngày đến tháng rồi sẽ đến cả, thôi kệ đi vậy, enjoy thôi.

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Follow the signal

Dạo này càng ngày mình càng cảm thấy biết ơn nhiều hơn, cái gì cũng cảm thấy đầy biết ơn, đầy trân trọng, tự nhiên thấy cuộc sống mình cũng rực rỡ hơn vì điều đó. Chặng đường với JDS sắp đi đến đoạn cuối rồi, gần 1 năm cùng gắn bó và phấn đấu với mục tiêu, điều mình vui nhất là mình cũng đã có đủ nhẫn nại để bước những bước đi trên con đường đến với ước mơ của mình, mình đã dũng cảm cho bản thân mình một cơ hội để làm một điều gì đó khác biệt và mới mẻ hơn so với cuộc sống hàng ngày. Điều lớn nhất học hỏi và JDS mang lại cho mình lúc này là sự lớn lên về suy nghĩ, mình thấy được rằng mọi con đường đều cần sự nhẫn nại và cần có niềm vui ở đó, JDS mệt, nhưng rất vui, vui vì được nhìn thấy mình đi thêm được nhiều bước, tiến lên thêm một đoạn. Mình nghĩ đợt này nếu rớt chắc cũng buồn lắm, giấc mơ ngắm hoa và đi giữa hai hàng hoa anh đào độ tháng 3 về xem như tan vỡ :D cố để dành nhiều tiền để sau đi du lịch thì được. Chắc nằm khóc ướt gối vài hôm :P
Nếu là cơ duyên với Nhật, xin hãy đem duyên lành đến cho con với vũ trụ nhé, bởi con biết rằng khi con khao khát một điều gì đó thì cả vũ trụ sẽ đáp lại lời con.
Tại sao em lại muốn đạt được học bổng này?
Em đã biết về học bổng JDS khoảng hơn 3 năm trước thông qua một người đồng nghiệp, giấc mơ được đi du học từ nhỏ bỗng chốc được đánh thức. Thực sự ngày xưa khi còn ở quê, chỉ cần nghĩ thấy đại học là quá lớn lao trong suy nghĩ rồi chứ còn nói ra muốn đi du học chắc là họ nhìn mình như kiểu ở trên hành tinh nào rớt xuống. Vào ĐH cũng ko nghĩ đến vì ko thấy có đủ năng lực. Sau đi làm rồi tự nhiên mới nhen nhóm lại ý định học hành. Rồi càng ngày càng khao khát, càng ngày càng yêu Nhật, con người Nhật, yêu cách sống xanh, cách dối xử văn minh, cách nuôi dạy con cái. JDS là cơ hội để được học tập, sống tại Nhật, gặp gỡ những người bạn Nhật, để hiểu thêm về đất nước, văn hóa, để học hỏi tiến bộ khoa học của Nhật, về trả ơn lại Việt Nam.
Mục tiêu của JDS là gì? Mục tiêu của JDS là đào tạo ra những người  có khả năng trở thành lãnh đạo trong tương lai, áp dụng các kiến thức đã học được để phát triển các mảng Việt Nam còn yếu như năng lượng, quản lý nhà nước, khoa học nông nghiệp, biến đổi khí hậu. Hơn nữa là mục tiêu phát triển mối quan hệ song phương giữa Việt Nam và Nhật Bản.
Điểm em thích ở trường IUJ là gì?
Em thích việc được ở cùng ký túc xá với các bạn và các thầy cô, đó là điều kiện tốt để em có thể giao lưu, gặp gỡ được với các bạn trên hơn 50 quốc gia, có cơ hội để học hỏi và phát triển các mối quan hệ mới.
Học xong em có muốn ở lại Nhật không?
Nhật Bản là một đất nước tuyệt vời, tuy nhiên em muốn quay về Việt Nam để có thể áp dụng đề tài của em vào thực tế tại điện lực miền Trung, em muốn Việt Nam trong tương lai cũng phát triển được nguồn năng lượng xanh như Nhật, muốn sau khi quay về vẫn có cơ hội được làm việc với các giáo sư khi có dự án về năng lượng được triển khai ở Việt Nam.
Điều khiến em thích ở học bổng JDS là gì?
(Ngày trước mình có tick vào 2 dấu tick, để lục lại phát
Fulfilling finanial support
allowance to take part in the selection )
anh chị ở JICE rất thân thiện chu đáo và nhiệt tình, cảm thấy rất rất quý và thấy bất ngờ lắm, đợt mình lanh chanh mua vé máy bay, chị Huế đã hỏi và gọi điện hướng dẫn mình nhiều lắm, sau này ngại vì cứ làm phiền nên ko lấy phiếu thu vé nữa, tự thanh toán luôn.
Nếu không đạt học bổng này thì em sẽ làm gì?
Thực sự thì nếu đạt được học bổng thì đối với em đó là một điều nhiệm màu, nhưng nếu ko được thì em định đi học anh văn, hoặc tiếng Nhật, học thêm một khóa làm bánh, để cuộc sống thú vị hơn. Học tập là một quá trình dài
Đây là thư xin học bổng của mình viết sau khi tỉnh dậy từ một giấc mơ
Thư xin học bổng JDS 2017
4:41AM ngày 3/4/2016
Tôi tên là Nguyễn Thị Minh Khánh hiện công tác tại Trung tâm sản xuất thiết bị đo điện tử điện lực miền Trung, được thành lập tháng 7/2015 trên cơ sở tách ra từ Công ty Công nghệ thông tin Điện lực miền Trung. Tôi được biết đến học bổng JDS khoảng gần 3 năm trước đây khi tôi vừa bắt đầu đi làm. Kể từ đó tôi bắt đầu có ý định là sẽ tích lũy kinh nghiệm để đi du học. Nhật Bản là một đất nước tuyệt vời bởi bề dày văn hóa và tôi bị ấn tượng bởi vì cách con người sống, đối xử với nhau bằng niềm tin và lòng biết ơn. Những bạn bè quanh tôi đi Nhật học, làm việc, họ truyền cảm hứng cho tôi mỗi ngày thông qua những bức ảnh và những câu chuyện về người Nhật, những điều nhỏ đó cứ đầy lên trong suy nghĩ của tôi mỗi ngày. Năm 2015, tôi cũng đã định nộp hồ sơ nhưng tôi vẫn nghĩ bản thân chưa đủ năng lực và tôi nhận ra  mặc dù mình lên kế hoạch để học tập nhưng tôi vẫn chưa thực sự hành động. Tối hôm nay tôi ngủ mơ, thấy mình đang  tham gia một cuộc thi, và tôi do dự không dám đăng ký nên đành phải đứng ngoài cuộc thi đó. Tôi tỉnh dậy và nghĩ, ngay cả trong mơ tôi cũng chưa dám đương đầu, dấn thân thì làm sao tôi có thể có một kết quả đáng với mơ ước. Và tôi nhớ lại một ước mơ mà lâu nay mình vẫn luôn để bên cạnh-JDS-Nhật Bản. Chỉ còn khoảng 5 tháng nữa để tôi có thể hoàn thiện tất cả các thủ tục ôn thi. Tôi biết rằng thời gian không chờ đợi mình và vì vậy tôi quyết định tỉnh dậy lúc 4 giờ sáng để thực hiện việc đầu tiên là viết thư xin học bổng. Trong đời tôi ít khi thực sự đặt mình đến giới hạn và cố gắng vượt qua. Mọi thứ cứ tự đến với tôi như sắp đặt. Năm học cấp 3, do nghĩ là thi vào trường ĐH này sẽ dễ dàng nên tôi không chú trọng học hành và kết quả tôi chỉ đậu vào trường với mức điểm suýt soát. Những năm Đại học tôi đã hiểu ra rằng nếu như mình không có mục tiêu để làm việc, mình sẽ không dốc hết lòng hết sức để thực hiện điều đó. Tôi đặt ra mục tiêu phải được bằng giỏi mặc dù lúc đó tôi chưa hiểu rõ lắm được bằng giỏi để làm gì. Đến kỳ thi cuối đại học, mức điểm của tôi chỉ là gần được mục tiêu chứ không đạt. Tôi ngồi tính tổng lại điểm trung bình của tất cả các kỳ học và tính phương án điểm phải đạt được trong kỳ thi cuối. Chỉ có 1 phương án là 9 tín chỉ cuối cùng tôi phải được điểm A, 1 môn học, 1 môn nghiệp vụ và 1 môn tốt nghiệp. thế rồi khi biết mình có khả năng để thực hiện, tôi lao vào học, tìm các form đề của năm trước, lên mạng tìm kiếm các ví dụ cho sự phát triển kinh tế. Cuối cùng khi nhận được kết quả, tôi thật sự vui mừng vì tôi đã làm được điều mình mong muốn. Kỳ cuối Đại học là 1 lần tôi  nỗ lực hết mình và lần này, Nhât Bản chính là lần thứ 2 tôi muốn được thử thách. Mục đích cuối cùng của việc học tập hay cố gắng tìm một công việc tốt là để mình có một cuộc sống tốt hơn. Với JDS, tôi không mong rằng mình sẽ làm được những điều lớn lao cho xã hội mà điều đầu tiên tôi muốn là bản thân mình sẽ có cơ hội được mở mang kiến thức, học  hỏi  những điều đẹp, việc tử tế để bản thân trở thành một người sống tử tế. Chỉ khi mình là một người tràn đầy năng lượng và hiểu chuyện tôi mới hiểu được sự biết ơn và dùng những kiến thức mình học được để trả lại cho những người đã giúp tôi, là ba mẹ, là công ty và Việt Nam đã tạo điều kiện giúp tôi đi học. 
Đề cương nghiên cứu của tôi về việc phát triển công tơ điện  tử trong khu vực asean sẽ tăng việc làm cho người lao động tại địa phương, giảm tổn thất điện năng, phát triển và định vị 1 thương hiệu made in VN trên khu vực các nước bạn bè, đó là niềm tự hào của Trung tâm chúng tôi và tôi nghĩ đó là niềm tự hào Việt Nam.
Cảm ơn nước Nhật vì đã truyền cảm hứng cho tôi về lòng biết ơn, về con người. Tôi luôn cố gắng để bản thân mình ngày hôm nay sẽ tốt hơn ngày hôm qua. Nước Nhật, nhất định tôi sẽ gặp.
5h14' "
Đây là thư mình viết, là bắt đầu cho hành trình đi với JDS cho đến tận hôm nay, có những điều từ sâu thẳm vẫn cứ muốn vươn lên. Cảm ơn vì đã cho con những hướng dẫn, cảm ơn vì đã ban phước lành cho con.





Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

Prepare the last interview

Hôm nay lên ký sếp thư cho phép tham dự phỏng vấn vòng cuối cùng, sếp đọc xong rồi ký, không nói thêm gì cả. Ký luôn giấy xin phép nghỉ hai ngày đi HN phỏng vấn. Thấy người giờ nóng bừng, kiểu như lại thấy lại được mong muốn của mình, đợt này lo chơi quá, nhác học, tối qua mới mở lap viết được vài câu, thực sự cũng chẳng hiểu họ sẽ hỏi cái gì, chỉ có lên web đọc lại về học bổng, về trường, để hiểu rõ hơn là mục đích và mục tiêu của học bổng này là gì thôi. Vẫn mơ về một giấc mơ hoa anh đào.
Đợt này tranh thủ ra hai ngày nghỉ cuối tuần rồi lên Mộc Châu luôn, coi như là mừng sinh nhật tuổi mới ở một miền đất mới, he.

Ước mơ lớn của sinh nhật năm nay, của năm nay, là được bay đi Nhật. Chúc Kèn sẽ gặp may mắn Kèn nhé. Yêu thương Kèn 

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

Pass Technical Interview- Happy new year 2017

Trưa 27 tết, ngày đi làm cuối cùng của năm, mình thấy điện thoại chị Linh gọi hỏi đã nhận được email chưa, vừa nghe đth vừa mở ra thì thấy email JICE gửi, mình đã successfuly pass Technical Interview, đọc email thấy muốn khóc quá trời. Thấy rất vui vì bản thân, nhắn tin cho mẹ, a Long, a Mùi với một số bạn thân. Vậy là tầm đầu tháng 3 lại được vi vu Hà Nội. Khi niềm vui được kể cho nhiều người, một câu chuyện được kể cho nhiều bạn thì mình thấy ko còn vui nhiều và hào hứng để kể nữa. Còn một vòng này nữa, vòng này những 3 người phỏng vấn lận, mong rằng mình sẽ may mắn và đạt được ước nguyện này. Cũng chỉ biết là phải cố gắng thôi. Lúc nộp hồ sơ cũng chẳng biết là mình sẽ đi tới đâu, mà đi được tới đây rồi. Nghĩ cứ muốn khoac thôi, lạ ghê. Dạo ni nhân cách yếu thật :)) hở tí là cảm động.
Coi như là một món quà tinh thần cho năm mới vui vẻ suôn sẻ, hôm nay giao thừa, tối nay nhận được thông báo lùn đã có Quyết định đi làm, mừng quá là mừng, chúc mừng cho những nỗ lực của Lùn. Còn Lyty nữa, mong rằng năm nay Lyty sẽ có cái mới, ko làm nhà nước thì làm một cái gì đó lương cao hoặc đúng với mơ ước. Mong cả ba chúng ta sẽ may mắn và cùng tiến hai đứa nhỉ. Yêu hai đứa chó vàng lắm.
Năm nay ba mẹ về quê đón tết để hương khói cho ông. Sau này mình cũng sẽ tương tự như mẹ, sẽ chăm sóc và cũng sắp xếp tết nhất như mẹ vẫn làm. Cảm ơn mẹ, thương mẹ lắm. Hai anh em đón tết trên này cungz oinr, con năm nay nấu được nồi chè cúng giao thừa, giao thừa pháo nổ ầm trời, đứng trước cửa ngắm pháo chỉ có con với anh, thiếu hẳn hai người. Một năm đầy cố gắng nhưng chưa suôn sẻ trong công việc la. Mong năm mới an nhiên :) happy new year 2017

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017

JDS interview

Ghi nhanh qua điện thoại những ngày cuối năm vừa chạy ra HN phỏng vấn, vừa lăng xăng dọn nhà. Hôm nay công ty tổ chức tất niên mà nhà cửa bê tha quá nên ở nhà dọn để mai chuyển đi. Rồi báo cáo tuần các kiểu. Mệt mỏi thật.
Đi phỏng vấn ra được mèo đi đón, cả nhà cùng nghỉ làm để đưa chị Khánh đi chơi làng gốm bát Tràng, chụp một mớ ảnh so deep để ava. Tình cảm không đâu nói hết được. 
Tối trước hôm phỏng vấn mình nhận được email của anh Long, ảnh xin lỗi vì giờ mới trả lời được email của mình, ảnh bảo có chỉnh sửa một chút, em soạn trả lời lại, cũng nhanh thôi. Mở ra thì thấy chỗ điểm yếu của mình anh bảo nói thật là nhạy cảm ko phải điểm yếu của em mà là hay nhụt chí và quá tự ti. Tự nhiên ứa nước mắt. Cảm động kinh khủng, lúc nào mình cũng thấy bản thân chưa đủ giỏi giang, thấy xung quanh mình bao nhiêu người giỏi, lắm lúc muốn vẫy vùng muôn phương khắp hướng, muốn sống cuộc đời thật rộng mở, thật tươi sáng. Ý nghĩa của việc học hành là bồi dưỡng thêm tâm hồn và thêm vốn sống, học trong mọi lĩnh vực và để sống tử tế hơn.
Ngày đi phỏng vấn gặp lại Trúc Duy, người mình luôn muốn gặp gỡ. Vừa gặp xong lão lấy quà ra tặng. Bất ngờ kinh khủng vì mình cũng có chuẩn bị quà nhưng ko nghĩ là cũng được tặng quà. Mình tặng Duy cái ốp điện thoại hình mấy con mèo vì nghĩ Duy thích mèo, đúng lúc ốp lưng của Duy cũng vừa hỏng. Hay thế chứ. Rồi tặng Duy một quyển sách trên sa mạc và trong rừng thẳm, cuộc phiêu lưu của hai đứa nhỏ. Có lẽ D cũng thích. Pv xong hai đưas về ở ks D ở gần khu phố cổ. Hai đứa lượn lờ đi mua dép, mua túi, đi ăn kem chanh, kem tràng tiền. Bả chê HN hoài, chê mãi :)) rồi nghe bả kể chuyện mới thấy ôi trời sao có người xinh, giỏi chăm chỉ như thế chứ. Nhìn rõ là tiểu thư mong manh mà mạnh mẽ vô cùng, đều mong muốn phát triển bản thân ngày càng đi lên. Thật sự khâm phục cô gái nhỏ ấy. Mình đi gặp toàn người giỏi, thiệt là khủng thật :)) thế nên lại càng thấy may mắn khi gặp và biết thêm một người bạn mới.
Hôm phỏng vấn mình run lắm. Đi lên thấy bao nhiêu là anh chị mặc vest viếc các kiểu nhìn hoành tráng kinh lắm. Mình chẳng tự tin tẹo nào đề cương làm chủ yếu google dịch với ilovetranslate rồi về sửa lại ngữ pháp câu cú các kiểu xong rồi a Long mới sửa cho thêm :)) nên đọc lại có khi lại google dịch ra tiếng việt ha ha. Đùa chứ ý tưởng thì mình có thể nói đc, còn từ vựng quên mãi.
Khi vào phòng thì chào thầy xong rồi thầy bảo giới thiệu bản thân. Xong thầy hỏi tại sao em lại chọn Nhật Bản, câu này khi chuẩn bị trả lời ở nhà mình đã khóc khi trả lời bởi vì có điều gì đó rất sâu thẳm và mãnh liệt, bởi vì một điều rất muốn đạt được trong đời: "Mỗi người hẳn là ai cũng sẽ trải qua ít nhất một lần cái cảm giác muốn làm điều gì đó trong đời như theo đuổi một niềm đam mê hay là có công việc họ muốn làm suốt đời. Ai cũng có một ngọn núi để chinh phục và đối với tôi đó là JDS bởi vì tôi thích cái cách người Nhật đối xử với nhau, cách mà người Nhật xây dựng đất nước, đóng góp cho đất nước và nuôi dạy con cái họ thành những đứa trẻ hạnh phúc. Tôi cũng muốn học để dạy dỗ cho con tôi trở thành đứa trẻ hạnh phúc theo phương pháp của người Nhật. 
Xong đó thầy hỏi về ý tưởng đề cương nghiên cứu cũng hỏi sâu về công tơ và các thiết bị đo đếm. Nói chặp thầy nhìn đồng hồ và bảo ôi đã quá giờ pv rồi (lúc đầu thầy bảo pv khoảng 30p và trong lúc phỏng vấn tôi sẽ gõ máy tính một lát.) thế mà ngồi hỏi với nói say sưa :)) may mà ko hỏi dùng pp hồi quy rồi phương sai bla bla các kiểu chứ thú thật mình cũng quên hết. Mình chỉ nói là khi dùng công tơ và thiết bị đo đếm như thiết bị hiển thị chỉ số trong nhà thì người dân có thể ý thức được lượng điện năng họ tiêu thụ sẽ như thế nào. Tôi sẽ nghiên cứu hai nhóm, nhóm dùng thiết bị hiển thị chỉ số và nhóm ko dùng sau đó so sánh và rút ra kết luận. Thầy cứ khen interesting với possible nên mình cảm thấy tự tin hơn nhiều. Câu cuối thầy bảo có gì muốn hỏi thầy ko thì mình bảo là hoa anh đào có đẹp như trong ảnh ko thầy, thầy kiu là đẹp rồi nói bla bla một hồi xong kêu sinh viên iuj cũng hay ăn uống và ngồi dứoi cây khi hoa nở. Mình nói là i always dream about that. ;)
Xong rồi tặng thầy hai cái móc khoá là từ dây đồng và arigato gozaimazu thầy, thầy đứng dậy nhận và cảm ơn. Thấy cũng vui kinh dị. Lần đầu tiên trong đời mình cứ nghĩ là có phải ngủ mơ ko, mình đang được giáo sư Nhật phỏng vấn bằng Tiếng Anh và có thể nói được hơn 30p. Lắm lúc cũng thật sự hoài nghi về khả năng của bản thân :)
Dù sao đến được vòng phỏng vấn này là mình cũng đã cảm thấy rất vui rồi, ngoài sức tưởng tượng của mình vì thấy nhiều bạn giỏi quá đi mất. 3 năm suy nghĩ về JDS và thấy nó thật lớn lao, chuẩn bị từ tháng 4/2016 thức đêm học tiếng anh luyện toefl từ ko biết gì về kiểu thi đó đến lúc thi khoảng 1 tháng, thầy dạy online qua skype một thầy một trò từ 10h đêm đến 12h đêm. Học thêm bài tập đến 1h sáng lắm lúc 2h kém để ngó nghiêng đề tài. Tháng 9 thi xong quay qua làm hồ sơ, dịch công chứng. Apply. Tháng 10 apply xong ôn toán tháng 11 thi. Tháng 12 có kết quả ôn soạn câu hỏi để trả lời phỏng vấn. Tháng 1 pv, giờ chờ kết quả vòng 1. Mình đã đi một chặng đường khá vất vả bên cạnh việc đi làm và cơm nước nhà cửa. Lắm lúc mệt quá nằm trên bản hay đến lúc trước ngày thi tiếng Anh thì cảm sụt sùi. Anh thầy động viên cho là em ơi em cố tí nữa rồi đi ngủ sớm mai thi em nhé. Tội thầy vì cho lớp thầy dạy nghỉ sớm để về kèm mình học. Lắm lúc muốn vứt hết sách vở và dẹp qua một bên. Nhưng thật sự khi thấy mình tiến lên từng bước một, mỗi bước một cao hơn, cảm thấy tiến bộ hơn thì lại có động lực để bước tiếp.
Cho dù kết quả như thế nào thì mình cũng thấy rất vui bởi ít nhất mình đã cố gắng biến suy nghĩ thành hành động và đã được tham dự phỏng vấn. Điều chưa bao giờ tưởng tượng.
Cảm thấy mắc nợ quá nhiều người bởi những ân nghĩa, những giúp đỡ tận tình, những lời động viên giúp mình tự tin hơn một chút.
Cảm ơn thầy Chương đã giúp đỡ mình rất nhiều trong việc chọn đề tài lên đề cương, tìm tài liệu nghiên cứu, chuẩn bị câu hỏi phản biện
Cảm ơn a Mùi vì đã thức đêm thức hôm dạy mình, ko phải vì tiền, thực sự vậy. Ảnh lấy học phí ít đến choáng váng, 700k cho hơn một tháng học, một kèm một. Đi dạy cả ngày về còn dạy mình tới khuya. Mình học hỏi được nhiều lắm và có động lực để học vì ngoài kia bao nhiêu người đang cố gắng từng ngày.
Cảm ơn anh Long, người mình chưa nghe giọng bao giờ, chỉ có trao đổi qua email và skype, đã giúp mình trong việc chỉnh sửa hồ sơ. Đã động viên mình là cố lần 2 ko đc thì lần 3 lần 4. Anh thấy em còn cố được nữa ;) ảnh đã coi hồ sơ cho mình đến tận khuya vì mình sắp đến dealine. 
Cảm ơn mèo yêu và Quang, Hưng đã luôn động viên, luôn chào đón chị Khánh, thương c Khánh, cho chị Khánh ăn nhờ ở đậu, dẫn chị Khánh đi chơi. Chở chị Khánh đi thi rồi kêu em đưa c Khánh đi tới nơi về tới chốn.
Cảm ơn lyty đã ra sân bay đón mình, vào hẳn phòng chờ để đón, mình ko biết tưởng đứng ngoài, quay lại thấy lão lon ton chạy đến từ phía sau, ôm vai bá cổ. Bảo sau này mong là sẽ đón từ cái sảnh quốc tế ấy kìa :Dthương lắm lắm luôn.
Hôm nay ở nhà dọn nhà để chuẩn bị chuyển đồ đi, sáng xui thế nào anh Tuấn lại rủ cà phê thế là mình bắt cóc sang dọn dẹp cho mình :)) thương ko chịu nổi. Đi chở thùng về, dán nhãn ghi tên rất cẩn thận.
Đời mình nợ ân tình nhiều người quá, trả sao cho hết đây. Ai cũng thương mình, ai cũng quý. Em sẽ cố gắng hơn nữa, tiến bộ hơn nữa nhé.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

Đánh giá công việc năm 2016

Hôm nay là ngày 2/1/2017, ngày nghỉ lễ cuối của tết dương lịch, ngồi viết lại vài dòng nhìn lại năm 2016 của mình.
Năm 2015 trong cuộc bình xét cuối năm, các chị đã bầu mình được giấy khen của Trung tâm, nhưng chị Châu có nói với mình là Khánh có năng lực nhưng làm việc chưa tập trung. Mình nhớ mãi, đến bây giờ. Và cả năm 2016 mình cũng đã cố gắng, lập dự toán đợt 8 9 được chị khen, tự làm một số dự án nhỏ. Công tác báo cáo hàng tuần cũng cập nhật, số liệu thấy cũng ổn hơn, mình thấy mình có tiến bộ so với năm 2015. Những tháng cuối năm mình chỉ thấy mình sai triền miên, stress triền miên, ám ảnh cả trong giấc ngủ. Nên phải viết lại để sắp xếp.
Những điểm hạn chế thì vẫn còn rất nhiều, đợt 8 mua thiếu chip, làm liên lụy đến các anh chị, ảnh hưởng đến tiến độ sản xuất.
Lập KHSX, mình vẫn chưa chú trọng, phải là việc đầu tiên phải làm, và là cái tiên quyết. Do nhiều cái gấp hơn nên để đó chạy, tuy nhiên nếu làm như vậy thì mình đang làm sai. Có một khó khăn nữa là kế hoạch sản xuất căn cứ vào tờ trình của Kinh doanh, thường thời gian rất ngắn nên khi tính ngược lại đòi hỏi việc lập dự toán phải thực hiện nhanh, nhưng thực tế việc chốt part, dò đi dò lại từng người rất mất thời gian. Đã kiến nghị chị Châu khi nhận tờ trình của Kinh doanh thì thời gian giao hàng ít nhất là 2 tháng kể từ khi nhận tờ trình
Báo cáo tuần, có cập nhật tình hình. Hiện còn vướng như thế này, hàng ngày sẽ cập nhật kết quả thực hiện, theo từng tháng, và trong đó có phần tạm ứng nữa. Phần tờ trình của Kinh doanh mình cũng để luôn vào bảng tổng hợp và có số hợp đồng thì mình lại trừ vào số tờ trình. Khi từ tạm ứng chuyển qua hợp đồng thì số đã giao từng tháng lại không đúng vì hợp đồng tính doanh thu vào tháng hiện tại. Đang nghĩ  giải pháp là tờ trình và quyết định sẽ riêng rẽ ra. Hợp đồng riêng ra, và phần tạm ứng theo dõi riêng và có một bảng cập nhật tình hình hàng ngày. Chỗ này phải xem lại kỹ, vì còn khó một cái khi c Châu hỏi là còn chưa giao của tờ trình nào là mình thấy hơi bí rồi đó.
Công việc chính của mình là báo cáo số liệu, thực hiện theo dõi và đôn đốc nhưng nhiều khi lập dự án chiếm rất lớn thời gian của mình, và mình nhận thấy là công việc chính của mình phải làm tốt trước đã, vì cuối năm khi đánh giá chị Châu chỉ thấy đánh giá phần công việc của mình mà không hoặc ít đánh giá phần dự án hoặc phần hồ sơ thanh toán
Công việc thanh toán cũng vậy, ký BBGN cũng vậy, nhiều lúc thấy cũng vô lý, giờ cả phòng đi thanh toán.
Về việc lưu trữ hồ sơ. Đây là cái cần chấn chỉnh nhất, phải làm kẹp công văn đi của phòng năm 2017. Theo dõi tờ trình kinh doanh. Phần dự án, và lưu hồ sơ thanh toán(cái này mình đã xếp thành từng nhà cung cấp riêng và bỏ bì clear riêng). Vì chỗ không đáng này mà mình bị anh Nam la, và chị Châu có bực mình nói là em có muốn lên xưởng làm việc không? Nghe xong chỉ muốn chết liền một hơi vì thấy mình vô tích sự quá.
Đợt 20 vỏ và mạch in hai cái này khách quan mà nói mình ko control được, nhưng mà nghĩ cho đúng thì không đôn đốc được mình phải báo sếp. Mới chỉ báo c Châu phần mạch in.  Khắc phục là mình phải email miết rứa, ra rả cho mấy anh. Spam mấy cũng chơi luôn.
KHSX sẽ lập ngay khi có tờ trình Kinh doanh và chuyển các bộ phận.
Về báo cáo KHSX, năm 2017 sẽ ghi lại và tổng hợp lại các bộ phận không gửi báo cáo KHSX và báo cáo tuần đúng hạn. Báo cáo vào cuối tháng tại buổi họp xét thưởng, không nói nhiều chỗ này nữa.
Về dự án : Đọc và nắm quy trình thực hiện, bộ chỉ định thầu, chào hàng cạnh tranh, hồ sơ mời thầu. Mình cũng không thua ai cả, mọi thứ đều có sẵn, chẳng qua mình có cố hay không thôi
Suy cho cũng mọi chuyện đều do bản thân mình gây ra. Bản thân phải cố gắng làm việc, cố gắng học hỏi và học cách sắp xếp. Phải nhìn nhận được bản chất sai của mình và đang vướng ở đâu để năm 2017 khắc phục.
Mình không muốn là người thua cuộc đối với bản thân mình, mình phải cố gắng. Việc nhỏ không tốt không làm được việc lớn. Biết thế mà phấn đấu.
Dạo gần đây chị Châu đã quá thất vọng với mình, anh Nam cũng la, khóc mấy lần. Mà rồi cũng phải viết ra để xem thử mình sai cái gì, và cần làm gì để tốt hơn. Lắm lúc nản đến kiệt quệ, chán không muốn nói chuyện. Hãy cố gắng nhé. Để không ai nói được mình và để tự mình không cảm thấy tức giận với chính mình vì đã làm không tốt.

Còn mười mấy ngày nữa là phỏng vấn rồi, chưa đâu vào đâu. Thôi cố gắng, hết mình. Yêu và thương Kèn nhiều.

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...