Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Nếu bản thân còn không trân trọng, làm sao đòi hỏi được yêu thương?

Đã từng nghe hay đọc ở đâu đó rằng, trong cuộc đời mình sẽ gặp 3 người đàn ông, người yêu mình nhất, người mình yêu nhất và người sẽ ở bên ta suốt cuộc đời. Người yêu mình nhất nhưng mình không yêu, người mình yêu nhất lại không yêu mình, người ở bên ta suốt cuộc đời, không hẳn rất yêu ta, cũng không hẳn ta rất yêu mà là người đến vào lúc thích hợp nhất. Có lẽ điều đó đúng. Mình vẫn hay nói đùa với mấy đứa bạn, đến trước hay sau không quan trọng bằng việc đến đúng lúc. Kiểu mình cũng thế, bằng chứng là bọn chúng ăn uống lần nào cũng không thể thiếu được cái mặt mình, mâm nào cũng có mặt :))
Tình cảm nam nữ kiểu phải qua tìm hiểu từ từ rồi mới yêu nhau, cũng có khi người ta để tiết kiệm thời gian và tiền bạc, họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, cơ mà tỷ lệ tiết kiệm được như thế hơi thấp. Nên cứ toàn là chậm mà chắc. Cũng chẳng hiểu, cơ mà con gái khi mà có lỡ thích người ta thì cũng phải nên giả vờ như chưa chi, rồi là kiêu kiêu lên một chút, để cho thêm phần hấp dẫn. Mình thấy có khi như vậy cũng hay, cũng không hẳn là kiêu kỳ, nhưng mà để có thêm thời gian hiểu về con người của họ. Đôi khi cũng nên thử thách lòng kiên nhẫn một chút để biết được khi nóng lên thì người ta sẽ phản ứng như thế nào. Nói thì thế, lý thuyết thì thế, mà mình vẫn chưa luyện được đến độ nớ. Đến chỗ hẹn vẫn đến đúng giờ, mình không thích để người khác chờ đợi. Nhưng nghĩ lại, cái gì đến quá nhanh cũng sẽ dễ dàng ra đi nhanh chóng.
Xuân Diệu cũng nói là nhanh lên chứ, vội vàng lên chứ, vậy mình nên nghe theo ai được nhỉ? Thực tế cuộc sống hay văn thơ lãng mạn. Có lẽ là thực tế cuộc sống thôi.
Một người không cần ta, thì thôi, đơn giản là như thế. Vui đó, buồn đó, rồi cũng qua cả.
Đau lòng, nhưng còn nghĩ được cho người ta, không biết mình như thế có thiệt thòi quá ko, có ngốc nghếch lắm không, nhưng thấy chẳng ghét được. Duyên nợ, tình cảm là điều thuộc cảm xúc, không thể trách cứ được. Nghĩ cũng thật là buồn.
Sau một ngày đi làm về, lại thấy cảm giác thật buồn. Thật không dễ dàng gì để mở lòng ra với một người, thật sự khó khăn. Lâu lắm mới thấy vui như thế. Ai ngờ, cuộc đời này đôi khi thật giống phim.
Có lẽ, sau này, yêu đương cũng chẳng cần lãng mạn cho lắm, cũng chẳng cần viết này viết kia. Minh rất muốn làm một cuốn sổ, kiểu như nhật ký tình yêu ấy, có lẽ sau ni sắp lấy chồng rồi viết cho chồng luôn cho chắc ăn. hè, cũng chẳng cần phải để cho họ cảm động, mà là viết ra những niềm vui, những cảm xúc, để sau ni lỡ có vì chuyện gì đó mà cãi nhau, giận nhau, đọc lại thì cũng biết được, mình đã từng yêu nhiều như thế, từng qua nhiều thăng trầm sóng gió như thế, đến được bên nhau đã là điều kỳ diệu, vì rứa để thay đổi, để hòa thuận bên nhau.
Đôi khi thấy mình nghĩ nhiều quá mức, tưởng tượng nhiều quá mức. Mơ mộng một tương lai tốt đẹp, dù điều gì xẩy ra thì vẫn luôn lạc quan vào cuộc sống. Sẽ gặp người này người kia, không thích hợp thì ta lại tiếp tục hành trình tìm Mr.Right của mình. Đến lúc gặp được, càng trân trọng và yêu thương. Mỗi người ta gặp qua dù lâu hay mau, sâu sắc hay hời hợt, đều là nhân duyên, giữa biển người mênh mông, gặp được nhau là duyên phận, mỗi người sẽ để lại cho ta những bài học nhất định, để ta lớn lên, trưởng thành và vững vàng hơn nhiều nữa. Mạnh mẽ lên cô gái, yêu Kèn lắm

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Ba năm nữa đi Thụy Điển nhé!

Đây là lần đầu tiên mình nạp hồ sơ đi học, dù biết là phải có 5 năm kinh nghiệm nhưng mình vẫn muốn được thử sức, vẫn muốn thử xem có được hay không. Cầm bộ hồ sơ lên pòng sếp mà tim đập chân run, lẩy bẩy thở không ra hơi vì quá hồi hộp. Ký xong được rồi mà mừng quá trời. Chạy xe qua Tổng Công ty trời mưa mưa nữa chứ.
Hôm nay biết được mình không đủ tiêu chuẩn để đi, cũng thấy hơi buồn một chút, lại có thêm động lực để phấn đấu hơn nữa. Phải có bước tiến trong công việc. 
Cố gắng học anh văn để chờ cơ hội. Mình muốn mình có những lần bị dìm xuống thế này thật nhiều để mình mới có được động lực đi lên, chứ kiểu cứ bình bính không có một cú hích thì không có động lực làm gì nữa, an phận. Không cần thiết phải có chức vụ nhưng cái chính là mình muốn học hỏi, muốn tìm hiểu thêm những điều mới mẻ để công việc không còn nhàm chán. Cái chính là Kèn đã vượt qua được thử thách đầu tiên. Cố gắng nhé!
Chuyện gửi hồ sơ ngang ngang mình thật chẳng biết cái quy trình nó như thế nào, mà cũng chưa nghĩ được nhiều và sâu xa sau khi nghe anh Bình nói, rút kinh nghiệm cho những lần sau, cố gắng học hỏi thêm nhé K.
Ước mơ chỉ tạm hoãn ở đây, không chỉ Thụy Điển đâu, mình sẽ còn đi Úc nữa, chờ nhé! 3 năm nữa, nạp hồ sơ tiếp, giấc mơ đang trên đường hoàn thiện. Đừng buồn Kèn ơi!

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

điên

Thi thoảng lại dạo một vòng, chẳng biết ai là định mệnh của mình nữa :( đôi khi thấy mệt mà cô đơn quá thể.
Có muốn vội cũng ko vội được :D thoi thì cứ tự an ủi mình, cất tiền đi chơi, trải nghiệm cuộc sống đã rồi tính :D

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

Mưa đầu mùa

            Sau một vài cơn mưa chưa kịp ngấm đất. Chiều cuối tuần đã có một trận mưa ra trò. Khổ nỗi là ngày mình hẹn bạn đi chơi. mưa như trút nước. Mặc váy cầm ô bước ra khỏi nhà và nghĩ. Đi dưới mưa cũng chẳng thấy lãng mạn như trong phim tẹo nào :)) nhưng tự nhiên thấy buồn cười vì mình như một con hâm. Cầm ô đi dưới trời mưa một mình :D
             Mưa xuống, lại muốn viết một vài điều, cái tật lãng đãng, có đánh chết cũng không bỏ được.
Nhận thấy là không phải lúc nào nhún nhường cũng tốt. Đi làm, nhiều cái trong ứng xử mình cần phải học hỏi thêm nhiều lắm. Cũng nên cứng rắn đúng việc của mình. Nghe những câu chuyện của các anh chị. Được các anh chị bày bảo, mình luôn cảm thấy mình may mắn. Nhận ra rằng, ta không thể sống mà làm vừa lòng tất cả mọi người. Mặc dù ta luôn cố gắng như thế, nhưng có nhiều khi cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng như ta nghĩ, và mỗi người có một khái niệm khác nhau về cuộc sống. Một khi thế giới quan khác nhau thì sẽ khó hòa hợp. Và đôi khi mình cũng nên học cách chấp nhận việc không chơi được với người này người kia. Qua một khoảng thời gian suy nghĩ và nói chuyện với bạn bè, mình đã hiểu ra như thế. Khi đồng ý với một ai đó, trước hết phải xem bản thân có bị tổn thương hay không. Nên sống vì mình một xí. Đôi khi quan tâm quá lại bị kêu giả tạo thì khổ.
          Có nhiều mối quan hệ chỉ gắn với ta trong một khoảng thời gian nào đó. Ta phải học cách chấp nhận thôi. Mình vốn dĩ thích chiều người khác, và mong người ta cũng biết ý mà chiều lại mình. Không muốn nói nhiều mà bạn phải tự hiểu thôi. Lớn cả rồi. Đôi khi cứ muốn quan tâm tới thật nhiều người, cười và lễ phép với những người lớn tuổi hơn. Cứ muốn tặng quà vào dịp lễ cho các bạn. Dù nhỏ thôi nhưng mình muốn thế. Không chỉ lúc vui mà lúc buồn càng muốn có mặt. Không hiểu răng Y kêu mình xã giao. Có lẽ là khi mình cố gắng để duy trì tình bạn đó. Một cách yếu ớt và mong manh.
           Mèo bảo, tình bạn thật sự không cần cố, nhưng tình yêu thì có. Có lẽ đã đến lúc không nên bên nhau nữa. Nhưng mình thấy việc hủy kết bạn và coi như chưa bao giờ gặp nhau là việc nhảm nhí nhất mình từng thấy. Ứng xử chẳng đẹp chút nào.
         Vậy thôi, mong Yến tìm đc một người hiểu nó. Good luck m nhé. Cố gắng lạc quan và tin tưởng vào con người cũng như cuộc sống này nhiều hơn. Vẫn còn rất nhiều người tốt lắm m à. Cuộc sống như một cái gương. Mỉm cười với nó, m sẽ nhận lại nụ cười :)

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...