Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Nếu bản thân còn không trân trọng, làm sao đòi hỏi được yêu thương?

Đã từng nghe hay đọc ở đâu đó rằng, trong cuộc đời mình sẽ gặp 3 người đàn ông, người yêu mình nhất, người mình yêu nhất và người sẽ ở bên ta suốt cuộc đời. Người yêu mình nhất nhưng mình không yêu, người mình yêu nhất lại không yêu mình, người ở bên ta suốt cuộc đời, không hẳn rất yêu ta, cũng không hẳn ta rất yêu mà là người đến vào lúc thích hợp nhất. Có lẽ điều đó đúng. Mình vẫn hay nói đùa với mấy đứa bạn, đến trước hay sau không quan trọng bằng việc đến đúng lúc. Kiểu mình cũng thế, bằng chứng là bọn chúng ăn uống lần nào cũng không thể thiếu được cái mặt mình, mâm nào cũng có mặt :))
Tình cảm nam nữ kiểu phải qua tìm hiểu từ từ rồi mới yêu nhau, cũng có khi người ta để tiết kiệm thời gian và tiền bạc, họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, cơ mà tỷ lệ tiết kiệm được như thế hơi thấp. Nên cứ toàn là chậm mà chắc. Cũng chẳng hiểu, cơ mà con gái khi mà có lỡ thích người ta thì cũng phải nên giả vờ như chưa chi, rồi là kiêu kiêu lên một chút, để cho thêm phần hấp dẫn. Mình thấy có khi như vậy cũng hay, cũng không hẳn là kiêu kỳ, nhưng mà để có thêm thời gian hiểu về con người của họ. Đôi khi cũng nên thử thách lòng kiên nhẫn một chút để biết được khi nóng lên thì người ta sẽ phản ứng như thế nào. Nói thì thế, lý thuyết thì thế, mà mình vẫn chưa luyện được đến độ nớ. Đến chỗ hẹn vẫn đến đúng giờ, mình không thích để người khác chờ đợi. Nhưng nghĩ lại, cái gì đến quá nhanh cũng sẽ dễ dàng ra đi nhanh chóng.
Xuân Diệu cũng nói là nhanh lên chứ, vội vàng lên chứ, vậy mình nên nghe theo ai được nhỉ? Thực tế cuộc sống hay văn thơ lãng mạn. Có lẽ là thực tế cuộc sống thôi.
Một người không cần ta, thì thôi, đơn giản là như thế. Vui đó, buồn đó, rồi cũng qua cả.
Đau lòng, nhưng còn nghĩ được cho người ta, không biết mình như thế có thiệt thòi quá ko, có ngốc nghếch lắm không, nhưng thấy chẳng ghét được. Duyên nợ, tình cảm là điều thuộc cảm xúc, không thể trách cứ được. Nghĩ cũng thật là buồn.
Sau một ngày đi làm về, lại thấy cảm giác thật buồn. Thật không dễ dàng gì để mở lòng ra với một người, thật sự khó khăn. Lâu lắm mới thấy vui như thế. Ai ngờ, cuộc đời này đôi khi thật giống phim.
Có lẽ, sau này, yêu đương cũng chẳng cần lãng mạn cho lắm, cũng chẳng cần viết này viết kia. Minh rất muốn làm một cuốn sổ, kiểu như nhật ký tình yêu ấy, có lẽ sau ni sắp lấy chồng rồi viết cho chồng luôn cho chắc ăn. hè, cũng chẳng cần phải để cho họ cảm động, mà là viết ra những niềm vui, những cảm xúc, để sau ni lỡ có vì chuyện gì đó mà cãi nhau, giận nhau, đọc lại thì cũng biết được, mình đã từng yêu nhiều như thế, từng qua nhiều thăng trầm sóng gió như thế, đến được bên nhau đã là điều kỳ diệu, vì rứa để thay đổi, để hòa thuận bên nhau.
Đôi khi thấy mình nghĩ nhiều quá mức, tưởng tượng nhiều quá mức. Mơ mộng một tương lai tốt đẹp, dù điều gì xẩy ra thì vẫn luôn lạc quan vào cuộc sống. Sẽ gặp người này người kia, không thích hợp thì ta lại tiếp tục hành trình tìm Mr.Right của mình. Đến lúc gặp được, càng trân trọng và yêu thương. Mỗi người ta gặp qua dù lâu hay mau, sâu sắc hay hời hợt, đều là nhân duyên, giữa biển người mênh mông, gặp được nhau là duyên phận, mỗi người sẽ để lại cho ta những bài học nhất định, để ta lớn lên, trưởng thành và vững vàng hơn nhiều nữa. Mạnh mẽ lên cô gái, yêu Kèn lắm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...