Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2018

Osaka in my heart

Sáng ngày 2 ở Osaka, hôm nay dự định đi hết thành Osaka và thuỷ cung. Mai đi Kobe và mốt đi Nara. Xong 4 ngày ở Osaka. 
Sáng dậy sớm, luần quần mãi mới ra khỏi nhà. Hôm nay nắng đẹp, nhà mình cách thành osaka tầm 30 phút nên mình đi bộ. Đi dọc bờ sông. Một hàng Sakura và hoa mộc lan đang dần dần nở. Mình đi một lúc rồi xuống đường ven sông, dưới tán hoa sakura, lấy bánh donut socola còn dư lúc tối qua ra nhấm nháp. Vừa ăn vừa ngắm hoa. Có một cảm xúc dâng trào tưởng như quá nhiều đến độ mình không thở được trong vài giây. Mình nhìn thấy một cô gái đang đứng bên cây hoa mộc lan trắng. Thấy một chàng trai ngồi dưới gốc hoa, thấy một vài anh công sở đứng hút thuốc bên bờ sông, nhìn qua phía bên kia là một vài cây hoa đang nở, tàu chạy qua chạy về xình xịch. Đúng là mình đang tận hưởng từng giây từng phút một. Mình nghĩ về câu hỏi thành công là gì? Thành công là lúc mình đặt ra giới hạn cho bản thân và vượt qua được điều đó. Thành công là bản thân mình làm tốt những việc trước đây mình chưa từng làm, đơn giản như hoàn thành xong một cái túi cầm tay, nấu được một món ăn ngon. Đường đi tới thành cổ còn một nửa nữa, nhưng mình không vội gì cả, mình thấy đúng hạnh phúc là quãng đường chứ không phải đích đến. Cảm ơn vì đã luôn ban phước lành và cảm ơn vì đã cố gắng. Hãy cố lên nhé Kèn. 
Osaka castle 26/3/2018

Memoir of Geisha

Vì một bức ảnh up lên Tumblr tối trước của mình mà mình đã đọc Hồi ức của một Geisha ngấu nghiến trong hai ngày. Đã lâu lắm rồi mới có một quyển sách lôi cuốn mình và dày đủ để mình vừa đọc vừa lo sẽ hết mất, sẽ không có gì để đọc nữa. 
Gion là điểm đến cuối cùng ở Kyoto, mình chỉ đến vì mình biết Gion nổi tiếng. Từ khu mình ở, đi băng qua khu chợ Nishiki nổi tiếng, men theo bờ suối với dãy hoa anh đào, mình đi qua cầu và tới được Gion trong một buổi tối mùa xuân lạnh. Vừa đi vừa nghĩ chẳng thấy Geisha nào cả. Một lúc thấy một bóng Kimono xuất hiện mặt trắng tinh và mình cố để không nhìn họ. Nhưng thật lạ bạn Geisha này nhìn mình và cười một cái, tự nhiên thấy vui trong lòng. Dãy nhà cổ của Gion phía trước mỗi nhà thắp hai cái đèn lồng đỏ, khách du lịch cũng ít vì trời tầm 9h 10h tối rồi, mình rẽ vào một con đường nhỏ, dạo một chút trước không gian yên tĩnh như này. 
Điều đáng nói là nếu như không đọc truyện, hình ảnh của Gion chỉ là sự xuất hiện thoáng qua trong tâm trí, sau khi đọc mình mới ngỡ ra và tưởng tượng đến một Gion trong thời kỳ lịch sử, những nàng geisha nổi tiếng nhất Kyoto lúc bấy giờ. Tự nhiên mình vui vì mình được đặt chân đến thăm một nơi đã từng xa hoa lộng lẫy như vậy. 
Chiyo không sinh ra trong gia đình làm Geisha nhưng cuộc đời đã rẽ những lối rẽ bất ngờ và xoay chuyển cô từ một cô bé làng chài nơi thị trấn nhỏ, bị bán đến Kyoto, phải sống và đấu tranh vì người ta ghen tị với nhan sắc của cô, thứ nhan sắc mà ở tuổi lên 9 Chiyo chưa thể biết được về bản thân mình. Rồi cũng nhờ một khoảnh khắc khi đứng khóc bên cầu, một người như Chủ tịch xuất hiện, đưa cho một đồng bạc để đi ăn kem đá bào và đưa cho chiếc khăn tay để lau nước mắt, Chiyo đã biết rằng mình phải cố gắng để trở thành Geisha. Một mối tình âm thầm lặng lẽ, cuộc đời xoay chuyển vần vũ, chiyo được đổi tên thành Sayuri và thành một geisha nổi tiếng nhất Kyoto bấy giờ. 
Mình cảm động bởi vì nội lực sống của Chiyo. Vì những lần dám đứng lên chống lại số mệnh, bỏ trốn, rồi bị bắt,  ước mơ phải trở thành geisha để gặp chủ tịch, để được nhìn ngắm cái đẹp chứ không thể kết thúc cuộc đời như phận tôi tớ. 
Mình cảm động bởi tình yêu của con người với con người, ta không biết được rằng đôi khi chỉ cần một câu nói động viên đúng lúc, ta đã cứu rỗi được cả một đời người. 
Khép lại một câu chuyện, hiểu thêm một chút về văn hoá Geisha của Nhật. Và hiểu rằng thực ra ai cũng đều rất dễ hiểu, vì con người ai cũng có lòng yêu thương. 

IUJ. 16/5/2018 

Một ngày ở Shiozawa

Nhận được email thông báo từ Gretchen về việc trung tâm du lịch Niigata tổ chức chương trình đi chơi cho các bạn ở IUJ, mình đăng ký luôn, mặc dù biết đi về xong phải viết và thuyết trình nữa.
Shiozawa là một thị trấn cổ từ thời Edo của Nhật, ở đây nổi tiếng với dãy phố cổ và nhiều bảo tàng về lụa, gạo, bảo tàng Kuboshi dành cho nhà văn nổi tiếng của Nhật lúc bấy giờ.
9h30 sáng tụi mình xuất phát từ trường bằng xe bus lớn của bên lữ hành. Điểm đến đầu tiên là chùa gì mình quên mất tên, rợp bóng mát từ những cây thông cổ thụ, xanh ngát xanh của cây phong, dễ chịu lắm, đi vòng quanh xem kiến trúc và nghe giải thích về những hình tượng và câu nói treo trong chùa.
Điểm đến thứ hai là tụi mình đi đến nơi làm mì soba, mì soba được làm từ bột mì (hình như vậy) trộn lên với nước sốt rong biển, tụi mình thi nhau nhào nhào, xong đến đoạn ra cán bột và cắt bột, vui lắm luôn. Làm xong mì được đi luộc và sau đó tụi mình ăn mì đó luôn. Một set mì soba ở bên này gồm có một dĩa tempura, tức là rau củ chiên bột, ở bên này tất cả mọi thứ đều có thể chiên được: Bí đỏ, khoai lang, nấm, ngay cả lá tía tô cũng bỏ vào chiên để lát trang trí. Mà rất hay họ chiên lá vẫn giữ được màu xanh. Mì soba luộc xong họ cho vào nước lạnh thì phải vì nó mát mát, có hai loại nước chấm, bát nhỏ nhỏ để chấm tempura, một bình gốm dày cao hơn đựng nước chấm mì soba. Tụi mình ăn trong một cái bát giống như cái cốc, rót nước sốt từ bình ra cốc, bỏ thêm hành boaro và mù tạc vào rồi gắp mì, chấm và húp sột soạt. Ở bên này họ quan niệm rằng khi ăn nghe thấy tiếng sột soạt tức là đồ ăn nấu ngon, khác hẳn với Việt Nam, ở Việt Nam không bao giờ ăn ra tiếng vì sợ không lịch sự. Ở bên này dùng đũa, họ không chọc vào đồ ăn để gắp lên như mình thỉnh thoảng vẫn làm :D. Thường ở Nhật trong các bữa ăn luôn có món ăn kèm nhỏ nhỏ như củ cải muối, rau xào rắc thêm mè... rất đa dạng. Ăn xong mì, nhà hàng bưng ra một cái ấm mình thấy còn bốc khói. Gretchen giải thích đó là nước luộc mì soba, nước đó có các chất và mùi thơm từ mì và các gia vị trong sốt rong biển, ăn mì xong thường họ sẽ uống thêm như trà. Gretchen đổ hẳn vào cốc nước sốt có hành và mù tạt, mình thì dùng một cái cốc mới, uống thì cũng bình thường, như nước luộc rau nhà mình thôi à. Chỉ là thấy hay hay.
Ở bên này cũng có các bạn theo đạo, tháng này là tháng Ramadan, các bạn ấy không được ăn trước khi mặt trời lặn, thành ra mỗi ngày chỉ được ăn một lần vào buổi tối tầm từ 6h30 trở đi. Có hai bạn đi cùng đoàn mình không ăn được nên đành gói đồ mang về.

Sau khi ăn xong, tụi mình đi qua bảo tàng về lụa, đồ thủ công nên giá đắt lắm lắm luôn. Đi lên tầng rồi xem về lụa, ở vùng Shiozawa nổi tiếng với 4 loại lụa là Echigo Jofu, Hon Shiozawa, Shiozawa Tsumugi, Natsu Shiozawa.
Echigo Jofu có từ thời Nara cách đây 1.200 năm, lụa này được dùng để may áo Kimono hè
Hon Shiozawa có từ thời Edo cách đây 350 năm, được làm từ sợi tơ tằm, dùng để may áo Kimono cho mùa xuân và mùa thu.
Shiozawa Tsumugi có từ thời Edo cách đây 250 năm, dùng để may áo Kimono mùa đông
Natsu Shiozawa có từ thời Meiji cách đây 100 năm, dùng để may áo mùa hè, hình như đây là lụa được làm từ sợi cây cối.
Mình được xem họ mô tả cách tước vỏ cây, tách sợi, xe sợi, dệt vải. Mình thấy cả ai cái mẹt đưng lá dâu tằm và con tằm, thấy kén tằm, rồi sờ vào tơ tằm khi họ mới tách ra, mịn lắm, mềm nữa.
Để có đủ sợi làm một chiếc áo Kimono, cần 750 gram sơi, và một cái áo cần 15 mét vải, để có số sợi này, thợ phải mất 6 tháng từ khi tách đến khi lên thành sợi dệt. Khi mới là sợi thô, sợi có màu nâu, họ làm phai màu bằng cách mang sợi ra phơi ngoài tuyết trong khoảng 1 tuần đến 10 ngày, sợi thành màu trắng tinh luôn. Để dệt đủ vải cho kimono thì cần khoảng 3 tháng, và sau khi dệt họ cũng phơi ngoài tuyết như vậy.
Sau khi tham quan xong tụi mình được chơi làm đồ thủ công, mỗi đứa chọn một thứ quà lưu niệm nhỏ như con quay, quạt giấy, hoặc móc khóa, rồi lại bàn, dùng những miếng vải tơ tằm đã được cắt vuông, tự mình trang trí, như kiểu học sinh cấp 1 đi học vậy đó.

Tiếp đó tụi mình đi dọc phố cổ, qua bảo tàng về gạo của vùng này, Niigata tụi mình nổi tiếng về gạo trên khắp nước Nhật :)) quê lúa mà. Thấy cái nồi nấu cơm như nồi hông, bếp nấu ngày xưa là vỏ trấu, lá cây khô, tro bếp thì rắc ngoài ruộng, gọi là tận dụng được hết tất cả mọi thứ và thân thiện với môi trường. Gạo ở đây khi được tuốt vỏ, họ cho vào máy lọc sạn và những vật nhỏ lẫn với gạo, xong đó họ sẽ cho qua máy sàng lại để chọn được những hạt gạo đồng đều kích thước. Tiếp đến họ sẽ đánh bóng hạt gạo cho trắng, khi hạt gạo từ nâu chuyển sang trắng rồi, họ cho vào một cái máy sàng lọc lại một lần nữa và khử tia gì đó, hạt nào không đạt sẽ bị bắn ra ngoài. Tất cả đếu làm bằng máy rất hiện đại. Sau khi hoàn tất, họ sẽ lấy mẫu thử, bỏ vào một cái máy để kiểm tra chất lượng gạo và kết quả hiện ra chỉ sau mấy giây. Thật sự kinh ngạc. Khi hướng dẫn xong, bảo tàng mời tụi mình vào phòng để ăn thử cơm, có 3 loại gạo được nấu, loại thứ nhất là khoảng 350 yên/kg tương đương tầm 75 ngàn đồng, loại thứ 2 khoảng hơn 1000 yên/kh tức là tầm 220 ngàn đồng và loại thứ 3 là hơn 2000 yên một ký tầm hơn 400 ngàn. họ cho tụi mình ăn thử rồi đoán. Mặc dù ăn đi ăn lại mà vị nào mình thấy cũng giống nhau :)))
Không nghĩ rồi cũng đươc ăn thứ gạo đắt đỏ như vậy trong đời :)). Thực ra gạo khi chưa đánh bóng sẽ có nhiều vitamin và khoáng hơn, nhưng người Nhật họ mua những thứ gạo đắt tiền để dành cho các dịp trọng đại tiếp đón khách quý khi đến nhà để thể hiện sự hiếu khách và trân quý đối với khách của họ.
Đi bảo tàng Kuboshi thì cũng ko có gì ấn tượng lắm, mà bài dài rồi nên thôi hem viết nữa :)) Cảm ơn Niigata tourist đã tài trợ cho tụi mình, thật là vui và ý nghĩa :D

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

Nếu cuộc đời suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai?

Thực ra cũng chẳng phải buồn gì, chỉ là đang nghe một bản nhạc không lời, và rồi một cái Trailer phim nhắm mắt thấy mùa hè, rồi thì trời mưa gió, và ăn một ly kem bơ, tự nhiên thấy muốn viết linh tinh đôi dòng.
Hôm trước làm bài tập môn dữ liệu chéo tên tiếng anh là Cross sectional and Panal data analysis, học càng ngày càng khó, chẳng hiểu gì, sáng học từ 10:30 sáng, đến 2 rưỡi chiều, về qua PC room làm bài đến 6h đi học make up class đến 8 rưỡi rồi ngồi phòng máy đến 2h, cắp sách về làm sửa đến 4h sáng, lần đầu tiên trong đời mình đi ngủ lúc 4h, ngó ra ngoài thấy trời sáng, tự nhiên thấy thảm dễ sợ. Nghĩ cũng hay ho. Đời sinh viên chẳng được bao nhiêu, thôi thì kệ vậy.
Chiều nay đánh tenis, trời mưa phùn phùn, bạn Ali vẫn nhiệt tình tập giúp mình, thấy cũng tội gì đâu, đi học chưa biết học gì mà được cái nhiều bạn, các bạn năm 2 cũng sắp về nước rồi, buồn ghê.
Chuẩn bị có bộ phim nhắm mắt thấy mùa hè được quay ở Hokkaido Nhật, về chuyện tình của cô gái Việt và anh chàng Nhật. Trailer đẹp mê mẩn, và hơn nữa nó được quay ở Nhật, và được làm bởi những bạn trẻ đầy đam mê. Thật sự muốn ở Việt Nam để xem phim này quá. Không biết ở Nhật có chiếu không nữa.
Hôm nay tìm được facebook của chú Vũ, ngày xưa hồi mình bé tí xíu, chú lên chơi với nhà mình, hồi nớ không biết răng mà thích chú lắm, chắc do chú đẹp trai =)) xong rồi chú về mà mình chạy theo ra tận ngoài đường, không nhớ khóc không mà nhớ cái cảnh đó quá. Chú bảo đã hai mấy năm rồi chú chưa lên thăm cháu, giờ chú ở Vũng Tàu, tết năm ni chú có về quê, gặp cả nhà mà không gặp mình, mình mới trêu bảo cháu vẫn còn nhớ và cháu Khánh của chú bây giờ lớn lắm rồi chú ạ. Có những cảm xúc vẫn mãi sống với mình như vậy. Mình quý bạn vì bạn cũng dành tình thương mến cho mình, vậy thôi. Giống như Nguyễn Nhật Ánh viết, tâm hồn sinh ra là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi ngọn gió mùa hè thổi qua. Vẫn dành cho chú một tình thương từ lâu lâu nhưng giờ gặp lại chắc cũng không biết nói gì nhiều chú nhỉ :D he.
Mấy lâu nay ít vào facebook Khánh Kèn vì mình thấy chán chán, cũng không muốn nhìn thấy mặt crush. Sáng nay mới đọc được Lyty có quyết định đi làm, thuế ở Kontum. Mừng mà tự hào cho các bạn của mình quá, đứa nào cũng tự đi lên, vươn lên, không mất đồng nào để đi xin việc hết. Những tháng ngày làm siêu thị, cơm bờ cơm bụi đã hết, giờ chuyển sang một level bầm dập không chỉ về chuyên môn mà còn vô số thứ khác, nhưng mình biết rằng các bạn của mình sẽ làm tốt thôi. Hết rồi những ngày lang thang quán cóc cà phê, đánh bài uống nước, những ngày tan học rủ nhau đi ăn chè và xoài chấm ruốc vỉa hè, hết những lúc 6 đứa nằm nghiêng úp thìa trên cái giường một mét 6 trong căn phòng trọ nhỏ xíu tầng hai. Những ước mơ của tuổi trẻ cũng dần thực tế hơn với cơm áo gạo tiền, mỗi đứa giờ thực sự ở một phương trời rồi, mình cầu chúc cho bọn mình đều vui vẻ hạnh phúc cả.
Dung móm chuẩn bị cưới chồng, thấy các bạn mình cưới chồng mà giờ vẫn chưa tin được ấy, huhu, ngày mình về các bạn con chạy được rồi cơ. Mỗi Kèn vẫn chậm chạp, lạch bạch.
Hôm trước bảo với chị Trúc rằng crush không thích em chị ạ, em cũng xác định rồi, giờ thì thoải mái thôi. Chị bảo chuyện đấy không có gì phải xác định cả, em cứ xếp nó lại, rồi sau này thi thoảng nghĩ lại em thấy khá là buồn cười. Giờ mình cũng thấy hơi buồn cười mặc dù chưa thể nói chuyện lại với bạn. Cũng lâu lâu mới kiểu có một niềm thương mến nhiều nhiều đối với một người như vậy, để thấy mình muốn sống hết cảm xúc của mình một lần. Nghĩ lại mấy ngày buồn thảm, nằm bẹp nhép giờ cũng thấy hay nữa, tất cả mọi điều đã đến, rồi giờ an yên, nấu ăn, đọc sách, chơi tenis, ngắt vài bông hoa dại cài tóc, bao giờ mình cũng cố để cho cuộc sống của mình có nhiều niềm vui. Nghĩ lại những lời yêu mãi mãi thì không bao giờ có :)) chỉ là mình gặp một người, vào một thời điểm phù hợp thôi.
Giờ tất cả cứ chờ duyên, rồi mình lại yêu như chưa bao giờ được yêu, vẫn biết mình không còn trẻ, nhưng rồi cứ cười, cứ khóc bởi vì nếu cuộc đời suôn sẻ cả, thì nước mắt biết dành cho ai?
Hãy cố lên nhé <3

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...