Nhận được email thông báo từ Gretchen về việc trung tâm du lịch Niigata tổ chức chương trình đi chơi cho các bạn ở IUJ, mình đăng ký luôn, mặc dù biết đi về xong phải viết và thuyết trình nữa.
Shiozawa là một thị trấn cổ từ thời Edo của Nhật, ở đây nổi tiếng với dãy phố cổ và nhiều bảo tàng về lụa, gạo, bảo tàng Kuboshi dành cho nhà văn nổi tiếng của Nhật lúc bấy giờ.
9h30 sáng tụi mình xuất phát từ trường bằng xe bus lớn của bên lữ hành. Điểm đến đầu tiên là chùa gì mình quên mất tên, rợp bóng mát từ những cây thông cổ thụ, xanh ngát xanh của cây phong, dễ chịu lắm, đi vòng quanh xem kiến trúc và nghe giải thích về những hình tượng và câu nói treo trong chùa.
Điểm đến thứ hai là tụi mình đi đến nơi làm mì soba, mì soba được làm từ bột mì (hình như vậy) trộn lên với nước sốt rong biển, tụi mình thi nhau nhào nhào, xong đến đoạn ra cán bột và cắt bột, vui lắm luôn. Làm xong mì được đi luộc và sau đó tụi mình ăn mì đó luôn. Một set mì soba ở bên này gồm có một dĩa tempura, tức là rau củ chiên bột, ở bên này tất cả mọi thứ đều có thể chiên được: Bí đỏ, khoai lang, nấm, ngay cả lá tía tô cũng bỏ vào chiên để lát trang trí. Mà rất hay họ chiên lá vẫn giữ được màu xanh. Mì soba luộc xong họ cho vào nước lạnh thì phải vì nó mát mát, có hai loại nước chấm, bát nhỏ nhỏ để chấm tempura, một bình gốm dày cao hơn đựng nước chấm mì soba. Tụi mình ăn trong một cái bát giống như cái cốc, rót nước sốt từ bình ra cốc, bỏ thêm hành boaro và mù tạc vào rồi gắp mì, chấm và húp sột soạt. Ở bên này họ quan niệm rằng khi ăn nghe thấy tiếng sột soạt tức là đồ ăn nấu ngon, khác hẳn với Việt Nam, ở Việt Nam không bao giờ ăn ra tiếng vì sợ không lịch sự. Ở bên này dùng đũa, họ không chọc vào đồ ăn để gắp lên như mình thỉnh thoảng vẫn làm :D. Thường ở Nhật trong các bữa ăn luôn có món ăn kèm nhỏ nhỏ như củ cải muối, rau xào rắc thêm mè... rất đa dạng. Ăn xong mì, nhà hàng bưng ra một cái ấm mình thấy còn bốc khói. Gretchen giải thích đó là nước luộc mì soba, nước đó có các chất và mùi thơm từ mì và các gia vị trong sốt rong biển, ăn mì xong thường họ sẽ uống thêm như trà. Gretchen đổ hẳn vào cốc nước sốt có hành và mù tạt, mình thì dùng một cái cốc mới, uống thì cũng bình thường, như nước luộc rau nhà mình thôi à. Chỉ là thấy hay hay.
Ở bên này cũng có các bạn theo đạo, tháng này là tháng Ramadan, các bạn ấy không được ăn trước khi mặt trời lặn, thành ra mỗi ngày chỉ được ăn một lần vào buổi tối tầm từ 6h30 trở đi. Có hai bạn đi cùng đoàn mình không ăn được nên đành gói đồ mang về.
Sau khi ăn xong, tụi mình đi qua bảo tàng về lụa, đồ thủ công nên giá đắt lắm lắm luôn. Đi lên tầng rồi xem về lụa, ở vùng Shiozawa nổi tiếng với 4 loại lụa là Echigo Jofu, Hon Shiozawa, Shiozawa Tsumugi, Natsu Shiozawa.
Echigo Jofu có từ thời Nara cách đây 1.200 năm, lụa này được dùng để may áo Kimono hè
Hon Shiozawa có từ thời Edo cách đây 350 năm, được làm từ sợi tơ tằm, dùng để may áo Kimono cho mùa xuân và mùa thu.
Shiozawa Tsumugi có từ thời Edo cách đây 250 năm, dùng để may áo Kimono mùa đông
Natsu Shiozawa có từ thời Meiji cách đây 100 năm, dùng để may áo mùa hè, hình như đây là lụa được làm từ sợi cây cối.
Mình được xem họ mô tả cách tước vỏ cây, tách sợi, xe sợi, dệt vải. Mình thấy cả ai cái mẹt đưng lá dâu tằm và con tằm, thấy kén tằm, rồi sờ vào tơ tằm khi họ mới tách ra, mịn lắm, mềm nữa.
Để có đủ sợi làm một chiếc áo Kimono, cần 750 gram sơi, và một cái áo cần 15 mét vải, để có số sợi này, thợ phải mất 6 tháng từ khi tách đến khi lên thành sợi dệt. Khi mới là sợi thô, sợi có màu nâu, họ làm phai màu bằng cách mang sợi ra phơi ngoài tuyết trong khoảng 1 tuần đến 10 ngày, sợi thành màu trắng tinh luôn. Để dệt đủ vải cho kimono thì cần khoảng 3 tháng, và sau khi dệt họ cũng phơi ngoài tuyết như vậy.
Sau khi tham quan xong tụi mình được chơi làm đồ thủ công, mỗi đứa chọn một thứ quà lưu niệm nhỏ như con quay, quạt giấy, hoặc móc khóa, rồi lại bàn, dùng những miếng vải tơ tằm đã được cắt vuông, tự mình trang trí, như kiểu học sinh cấp 1 đi học vậy đó.
Tiếp đó tụi mình đi dọc phố cổ, qua bảo tàng về gạo của vùng này, Niigata tụi mình nổi tiếng về gạo trên khắp nước Nhật :)) quê lúa mà. Thấy cái nồi nấu cơm như nồi hông, bếp nấu ngày xưa là vỏ trấu, lá cây khô, tro bếp thì rắc ngoài ruộng, gọi là tận dụng được hết tất cả mọi thứ và thân thiện với môi trường. Gạo ở đây khi được tuốt vỏ, họ cho vào máy lọc sạn và những vật nhỏ lẫn với gạo, xong đó họ sẽ cho qua máy sàng lại để chọn được những hạt gạo đồng đều kích thước. Tiếp đến họ sẽ đánh bóng hạt gạo cho trắng, khi hạt gạo từ nâu chuyển sang trắng rồi, họ cho vào một cái máy sàng lọc lại một lần nữa và khử tia gì đó, hạt nào không đạt sẽ bị bắn ra ngoài. Tất cả đếu làm bằng máy rất hiện đại. Sau khi hoàn tất, họ sẽ lấy mẫu thử, bỏ vào một cái máy để kiểm tra chất lượng gạo và kết quả hiện ra chỉ sau mấy giây. Thật sự kinh ngạc. Khi hướng dẫn xong, bảo tàng mời tụi mình vào phòng để ăn thử cơm, có 3 loại gạo được nấu, loại thứ nhất là khoảng 350 yên/kg tương đương tầm 75 ngàn đồng, loại thứ 2 khoảng hơn 1000 yên/kh tức là tầm 220 ngàn đồng và loại thứ 3 là hơn 2000 yên một ký tầm hơn 400 ngàn. họ cho tụi mình ăn thử rồi đoán. Mặc dù ăn đi ăn lại mà vị nào mình thấy cũng giống nhau :)))
Không nghĩ rồi cũng đươc ăn thứ gạo đắt đỏ như vậy trong đời :)). Thực ra gạo khi chưa đánh bóng sẽ có nhiều vitamin và khoáng hơn, nhưng người Nhật họ mua những thứ gạo đắt tiền để dành cho các dịp trọng đại tiếp đón khách quý khi đến nhà để thể hiện sự hiếu khách và trân quý đối với khách của họ.
Đi bảo tàng Kuboshi thì cũng ko có gì ấn tượng lắm, mà bài dài rồi nên thôi hem viết nữa :)) Cảm ơn Niigata tourist đã tài trợ cho tụi mình, thật là vui và ý nghĩa :D