Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Bởi vì suy cho cùng như cầu thiết yếu nhất của con người là được yêu thương!

Tự nhiên mấy hôm nay, nghĩ tới câu đó và cảm thấy đúng, không biết là mình nghe ở đâu hay tự nghĩ ra, những từ một vài chuyện mình cảm thấy thế.
Cậu là cậu thứ 3 sau bác và mẹ, tính cậu ngang bướng và ít khi thích nghe lời khuyên. Cậu lấy mự mặc dù gia đình không thích, bởi vì mự nói nhiều câu rất động chạm và tổn thương gia đình mình, và mự không đi làm. Rồi thì dù không thích nhưng đó vẫn là gia đình của cậu, vẫn là nơi cậu trở về sau những mệt mỏi đời thường. Cậu nóng tính lắm, ngày trước con cậu đi đánh điện tử, cậu đánh nó nhiều, khổ. Ở trong gia đình có truyền thống hiếu học như nhà mình, việc con cháu nào học không được tốt lắm đôi khi cũng là một áp lực. Đôi khi mình cảm thấy mự và em hơi bị tủi thân, nhưng mà mình vẫn hỏi han bình thường, vì mình chỉ là bậc cháu, chuyện của người lớn không liên quan gì đến mình cả. Mấy hôm nay mự mổ, dù trước đó không thích, không ưng, không quý, nhưng cả nhà đã quây quần bên mự, bác lên thăm, ngồi quạt cho mự ngủ, dì nghỉ việc 1 tuần ngoài Quảng Trị vào chăm mự, bác kêu gọi anh em ủng hộ tiền mổ. Đó là sự đoàn kết mà mình thấy hiếm có. Không phải tự khen nhưng gia đình mình, hằng năm vào dịp hè, sẽ tổ chức ngày tổng kết năm học. Thường khi đó, mẹ mình nghỉ hè nên tham dự luôn. Các cháu sẽ được khen thưởng từ quỹ khuyến học của gia đình, quỹ khuyến học do ông ngoại mình đề xuất, được duy trì cả sau khi ông mất, thương ông quá chừng. Ngày còn sống, ông tuy hay chưởi mự, nhưng có gì ngon ông vẫn thường đưa vào cho mự. Tội ông quá, lan man quá, quay lại chuyện mự mổ. Mự chỉ ở nhà nội trợ, vì thế cũng ít khi có cơ hội được đi giao lưu gặp gỡ, cậu lại ít khi thể hiện tình cảm nên có lẽ mự cũng ít khi nhận được những lời động viên, vì thế mấy hôm ở viện, mự cứ nhõng nhẽo với cậu, đông người đến thăm thì mự lại nhõng nhẽo để được cậu chăm, như thể mự muốn nói với những người xung quanh, khoe với những người bên cạnh mình là mự được yêu thương nhiều nhiều, cái mà từ tận sâu lâu nay mự vẫn thiếu. Mình chỉ cảm nhận như thế, đứng ở góc độ của mự và suy nghĩ, đôi khi cảm thấy thương mự. Nghĩ lại mỗi chúng ta ai cũng cần được yêu thương.
  Bà ngoại, từ ngày ông mất, bà già hơn nhiều lắm. Để bà đỡ buồn nên bà chuyển ra nhà cậu thứ 4 ở và có cả anh em mình nữa. Mình ở phòng với bà với con em. Thương bà nhiều quá, mỗi khi có chuyện gì đều tâm sự với bà kể chuyện như mẹ với con gái, mình sợ, đến một ngày không còn bà trên thế gian nữa, cuộc sống của mình sẽ trỗng trải đến mức nào. Hôm đầu tiên đi hẹn hò, thấy vui, hỏi bà ơi, cháu đi uống cà phê thì mặc váy được không bà, bà bảo, thôi, váy chi, mặc quần xanh với áo trắng :)). Mốt mới nhất và cũng là duy nhất trong từ điển thời trang của bà luôn là quần xanh áo trắng. Đi làm bà cũng bảo may ít cái áo trắng mặc là bà thấy đẹp rồi. Hôm đó mình vui, chuẩn bị đi lại ôm, thơm bà một cái, bà bảo uh đi đi con, đi cho vui vẻ, rồi mà kiếm chồng chứ. Bà mình rất tâm lý, bảo thanh niên lớn rồi thì đi chơi mà tìm hiểu nhau, chứ đến 30 tuổi rồi mà ế à. :D
Đến mùa hoa ngọc lan, bà thường hái một vài bông hoa ngọc lan gói vào trong lá. về thường cho mình một bông, một bông bà để ở bàn uống nước, một bông bà để dưới gối một bông để ở túi áo. Mỗi khi bà định nhờ mình làm cái gì đó, bà hay đánh tiếng, buồn cười lắm. Bà bảo đi ngủ, chiều dậy giặt bộ đồ, biết ý mình bảo, bà để đó cháu giặt tay quần áo cháu rồi cháu giặt luôn, bà uh ;) dễ thương ghê luôn :D. Thỉnh thoảng đau chân, mình bóp chân cho bà, con em nhìn mình ánh mắt vẻ thông cảm " đúng là phận con gái" kiểu như mình bị ép buộc làm thế ấy. Nhưng mà sau ni, thỉnh thoảng đi bộ về, bà lại gúi vào tay mình hai cây chả bà mua, bảo ăn đi cho có sức, rứa thì da dẻ mới đẹp được con à. Đó là bí mật nho nhỏ của hai bà chaus, thương bà. Cơ mà đôi khi, luộm thuộm quá bà chịu không nổi, bà cũng la cho điếc cả tai, thấy cực kỳ bức xúc, nhưng vẫn cố gắng im lặng, hoặc dạ, hoặc trùm chăn giả như ngủ rồi, he he, biện pháp an toàn mà không làm bà bị bức xúc thêm. Nhớ cái lần trốn đi phượt, đi về bà bảo, bà nấu nước cho chị Khánh tắm rồi đó, tự nhiên thấy tội lỗi đầy mình, Tội bà lắm lắm. Chỉ mong bà mạnh khỏe để nhìn con cháu bà nhé.
Tối qua rủ rê bạn ấy đi xem rockstorm, lần đầu tiên đi xem, mình thấy thích, nghe nhạc ầm ầm và đứng bon chen trong cái biển người đó, đứng sau lưng mình là một người nữa, tự nhiên thấy vui mà yên tâm thế nào ấy. Đi chơi là phải hò hét, phải như thế. Chứ có đôi bạn đó, đứng giữa rừng người thế mà thấy không nóng lên được xí nào, hi. May mà còn biết được hai bài Bông hồng thủy tinh với bài Đừng sống giống như hòn đá chi đó, để hòa với không khí, được hò hét xả hết ra, thấy thoải mái kinh khủng lên được, ra về hai đứa đi uống sữa dừa với bánh bò, hè, cảm ơn ấy nhá. Thì thế thôi, cứ đi chơi để tìm hiểu xí đã ấy nhỉ? Còn nhiều câu hỏi còn thắc mắc nhưng sau này tớ sẽ hỏi ấy sau. Được quan tâm, được hỏi han, mình vui, đấy, mình cũng chỉ cần như thế thôi.
Lâu lắm mới có cảm xúc để viết một vài dòng như thế này, lưu lại những kỷ niệm ta đã có, để một khi nhìn lại, ta thấy đầy ắp kỷ niệm và cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên <3
Yêu thương không bao giờ là đủ, cho đi mình sẽ được nhận lại nhiều hơn nữa, cố gắng, có thể mình không phải là đứa nhanh nhẹn thông minh lắm, nhưng mình cũng biết được là luôn phải sống tốt. :D

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...