Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Ai cũng cần một cái ôm thật chặt

Tối hôm qua đi học, ngồi nói lại với cu em đó, hai chị em nói với nhau được một lần khi nó mới vào lớp 10, và giờ lần thứ 2 là lúc nó học 11. Cả năm trời lên lớp, thấy nhau vậy thôi. Cuộc nói chuyện đầu tiên sau một hồi speaking chán chê là hỏi thăm này nọ lọ chai, cái mặt nó hiền và buồn hiu. hỏi thì bảo em mới biết kết quả thi, không đậu Phan Châu Trinh nên giờ phải học Trần Phú, em học Nguyễn Khuyến mà giờ thi rớt nên ba mẹ cứ nhằn mãi. Mẹ lúc mô đi mô cũng khoe em học Nguyễn Khuyến này kia, em thấy áp lực, rồi là mẹ không tâm lý bla bla, chẳng bao giờ em nói chuyện được, chắc qua trường mới em cũng không chơi với ai đâu chị. Mình quên mất tên nó.
Hôm nay sau một hồi speaking chán chê, lại hỏi thăm, nó vẫn nhớ tên mình. Mình bảo lâu rồi giờ mới ngồi lại với em, nó cười bảo dạ, hồi đó bữa đầu tiên đi học là ngồi nói chuyện với chị luôn, rồi cũng kêu em không chơi được với ai, bạn gái cũng ko chơi vì mấy đứa nó nhõng nhẽo lắm chị, sao sao ấy. Rồi ông kể chuyện học hành tối mịt mới về, về còn bài ở lớp ở nhà, rồi mẹ cứ bảo học, rồi nó cảm giác bị áp lực, ko ai chia sẻ, ko bạn. Mình kêu rứa thì buồn quá, nó bảo cũng ko chị, có mấy đứa con trai, chơi cũng đơn giản, với lại chỉ cần một cái máy tính là em làm được đủ thứ rồi. Xem phim, lướt web các kiểu. Nó bảo em hơi già với tuổi, ước chi làm người lớn nhanh nhanh chị ạ. Lúc đi về nhớ lời nó nói mà cứ cười, thấy nó dễ thương quá. Trẻ con nên lúc nào cũng muốn làm người lớn nhanh nhanh thôi :D như mình nhiều khi cũng thế.
Tối qua vừa lúc chuẩn bị ngủ, mắt ríu lại không thể mở nổi, lại thấy zalo thằng bạn hỏi ngủ chưa, tâm sự tí được không, nếu mệt quá thì thôi, lại cố gắng trợn mắt ra nghe nó ỉ ôi tâm sự chuyện nhà. Chuẩn bị dọn ra ở riêng, rồi là tự lực mọi chuyện, rồi là thấy buồn khi người ta đối xử với mình như thế. Cũng thấy cảm thông sâu sắc. Có dạo nó khoe mới được giải lần thứ 4 của TCT vui quá, ước chi có người thật yêu để ôm thật chặt, siết thật chặt. Mình cũng bảo đùa, đúng là dù có là con gái hay con trai cũng đều cần một vòng tay cả.
Đúng vậy mà, ai cũng có những lúc yếu lòng và chơi vơi giữa bộn bề cuộc sống. Đôi khi việc mình làm chỉ là lắng nghe, vậy là những bức bối trong lòng cũng tự nhiên vơi bớt.
Tự nghĩ rằng, đến lúc sau này mình làm mẹ, mình muốn mình là bạn của con. Mình không nên so sánh và quá áp đặt cho con. Định hướng cho con ngay từ nhỏ, để con biết mục tiêu như thế nào để phấn đấu và trở thành người có ích, người lương thiện. Mình không muốn con phải vùi đầu học, để rồi tối về nó ôm máy tính, bởi, nó không thể chia sẻ những suy nghĩ của nó đối với ba, mẹ của mình. Mình muốn con vươn lên, muốn con hòa đồng vui vẻ, yêu cuộc sống này.
Mình cũng thấy rằng, nhu cầu lớn nhất của con người là được yêu thương. Một vòng tay ôm chặt lúc ta mệt mỏi, cũng đủ làm cho mọi muộn phiền vơi bớt, cũng đủ để an ủi họ vượt qua. Con trai, cũng có những lúc yếu đuối như vậy đấy, mình đã hiểu.
Mình luôn nghĩ rằng, để thay đổi và làm việc tốt cho xã hội, trước hết bản thân phải là một người tốt. Bản thân phải rèn luyện. Mình đã nghĩ nếu như viết trong thư xin học bổng, mình sẽ không bảo là tôi muốn mình có thế giúp đỡ nhiều người này nọ, sáo rỗng. Bản thân trước hết muốn đi học là bởi nâng cao nhận thức, thay đổi thái độ sống tích cực, học hỏi, để ngay chính mình có ích, thì mới có thể giúp đỡ được nhiều người. Mình luôn tâm niệm như vậy. Sau này có con, muốn nuôi con thật ngoan, thật giỏi, như cô Hải Âu dạy dỗ Minh Khuê vậy. Yêu lắm. Rồi mọi thứ sẽ đúng ý mình thôi. <3

Có đôi lúc lòng thấy chơi vơi

Hôm trước mình có quăng một cái stt đại ý là thời gian sẽ trả lời tất cả, chỉ có điều đến lúc đó mình quên xừ câu hỏi rồi. Kể ra cũng đúng thiệt, nãy đi trên đường tự nhiên nghĩ ra một câu hỏi "Liệu, chúng mình đã từng là gì của nhau không?" Đến một lúc nào đó, việc em là gì của anh cũng không còn quan trọng nữa bởi vì chính em đã quên mất câu hỏi ấy từ lúc nào rồi. 
Nhưng em vẫn tin rằng, có những cảm xúc, là của riêng và duy nhất, dù không là gì thì vẫn cứ là một điều gì đó- đã từng thuộc về nhau...
Viết cho những lúc, lòng vẫn thấy chơi vơi. Cũng không biết được người đang ở cạnh, sẽ cùng mình đi được bao xa, bao lâu nữa, chỉ cảm thấy rằng, những nụ cười rất thật, những niềm vui rất thật, cảm thấy đươc nhõng nhẽo giận hờn. Nội tâm phức tạp, suy nghĩ phức tạp, nhưng vẫn mãi chỉ muốn được là đứa suốt ngày nhõng nhẽo với anh thôi. Người ta bảo, tiền xu thì kêu to, những đồng tiền mệnh giá lớn thì im ắng. Người sâu sắc, nên nói ít thôi. Viết để cho mình nhiều khi đọc lại. Để thấy rằng, bản thân còn có thể chậm lại mà suy nghĩ.
Hãy cứ vui đi, hãy cứ yêu đi. Chỉ cần bản thân thấy vui vẻ, hạnh phúc. Vậy là được rồ
i 
Biểu tượng cảm xúc smile11

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...