Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

24 hours left

23h30p ngày 23/8 
Đếm ngược theo từng giờ mình đi. Tối nay mới cùng đi ăn với ba mẹ và anh, rồi đi cà phê, những ngày ni mải miết, chạy ngược chạy xuôi, cà phê cà pháo với bạn bè, đồng nghiệp, mẹ thì ở nhà dọn vô dọn ra, chuẩn bị, xếp đặt các thứ cho mình, nhiều hồi nghĩ thương mẹ quá đỗi.
Mấy đợt trước cũng nghĩ chắc cũng không cần chia tay chia chân làm gì, bạn bè thì rồi cũng chẳng mấy khi gặp nhau, mà xong rồi thấy kiểu các bạn rất là quý mình. hic, sao ai cũng thương mình nhiều thế nhỉ?
Được nhận bao nhiêu là tình cảm, bao nhiêu là quà, lời chúc, động viên.
Hôm nay gọi điện về chào các dì hàng xóm, dì Mận sát nhà coi mình như con gái từ nhỏ, mỗi dịp tết về là gọi mình qua ăn bữa cơm quây quần, làm thịt gà, thấy mình về là lại rớm rớm nước mắt. Hôm nay gọi về cũng dặn dò các kiểu, rồi lại khóc, bảo thôi đi đi, rồi hôm nào về dì cháu ta tâm sự. Cứ ưng mình làm con dâu miết, tết mô về cũng quở, bảo chê anh nhà dì :)))
Lyty chạy từ Kon Tum xuống, sáng đấy dậy sớm lên đón, chơi với nhau được hai hôm chở về thì nhất quyết không cho mình vào tận xe vì sợ cảnh chia ly, bảo thôi về đi, không t lại khóc bây giờ, nhất quyết đòi xuống ở cổng, dừng xe lại, ôm nhau rồi dặn dò cái, nhìn vào mặt nhau mà thấy buồn quá đỗi, tâm trạng kéo không lên nổi. 
Lùn với béo cũng chạy từ Quảng Nam và Đông Giang xuống để tiễn mình, béo hâm cũng đang cố gắng học tiếng Anh để sang năm apply, mình cũng thấy mừng quá, vì bạn mình cũng đang cố gắng để thay đổi bản thân và môi trường làm việc. Ít ra thấy có tí cảm hứng cho các bạn yêu là mình cũng thấy vui vui rồi. Thương hai đứa hâm, nhớ quá chừng, nhớ buổi sáng dậy nằm lười như mấy con mèo, rồi chí chóe với nhau, giờ mỗi đứa mỗi nơi rồi, mong chúng ta đều luôn hạnh phúc.
Mèo yêu thì luôn nhớ chính xác ngày mình bay, rồi nhắn hỏi han, bảo ngày mi đi t bắt taxi, lên chơi với mi tầm 1 tiếng rồi về, 8 rưỡi hắn mới làm ra rồi đi thẳng lên máy bay luôn, hắn bảo là chưa nghĩ ra được là mua cái chi cho mi để qua bên lỡ buồn buồn tủi tủi thì lấy ra ngắm cho đỡ nhớ.
Nhung hâm cũng mới vào chơi, xong mai đòi lên tiễn nữa, nhiều hồi thấy mình sống chưa đủ tốt đối với bạn bè, mà sao đứa nào nó cũng thương mình quá vậy trời, huhu, cảm thấy bản thân có lỗi nhiều quá đi à, tớ sẽ cố gắng hơn nữa nhé. 
Một bạn hơi hơi đặc biệt với mình thì chạy tít mù khơi ra chơi với mình được một lát, dặn dò các thứ, bảo phải chở đi mua cái chi đó tặng :D mà mình nhất quyết không chịu, thế là chở đi lòng vòng ăn uống linh tinh. 


Gặp lại những người đã cùng mình bước đi, thực ra những gì họ dành tặng mình, những tình cảm đẹp đẽ mình đều ghi nhớ, mình luôn trân trọng. 
Mình thấy bạn ngồi đọc lại tn, thấy tên mình vẫn chưa đổi, hỏi sao chưa đổi tên em trong đth, bảo còn thương nên không đổi. 
Lần trước gặp cf, đến sớm hơn nên lát thấy đth báo nhắc nhở cf với mình, nick name vẫn gọi mình như ngày trước. Hỏi cf anh bận không, bảo với em thì ko. Lúc nào cũng chọc cho mình cười, mặc dù mình biết lão cũng buồn lắm

Bạn thì gửi tặng sách, bảo luôn tự hào về mình, gửi qua bạn khác nữa cơ đấy. Hic, mãi rồi cũng chưa thể nói chuyện bình thường được với nhau. Thôi cứ kệ vậy đi vậy. 

Nhớ lúc được nhìn ngắm thành phố, được đi ăn vặt, được đi chơi, nhớ cả con người và mảnh đất này, thực ra trước giờ mình vẫn thấy bình thường, cho đến khi bắt đầu đi gặp lại các bạn để chia tay, quả là những mối quan hệ có lâu bền được thì cần phải thường xuyên gặp gỡ, chúng ta đã đi qua nhau quá vội. Càng đến giờ đi càng thấy cuồng trong người, rất dễ cáu gắt, và mình luôn kiểu kiểu vậy với mẹ khi sát ngày đi, bởi vì mình buồn, bởi vì mình không muốn thấy mẹ khóc.

Thực ra có khi sống cùng một thành phố, nhưng không gặp nhau cũng có cảm giác là đang rất gần, giờ đi xa, thấy như xa cách cả một bầu trời. Đó là cảm giác của sự chia ly. 
Chỉ muốn nói rằng mình sẽ rất rất nhớ Việt Nam, rất cảm ơn vì những tình cảm đáng quý dành cho mình, sẽ cố gắng để sống vui, tử tế nhất để kiếp sau mình cũng hạnh phúc như thế. 
Cảm ơn vì đã đến, ở bên. 
Cảm ơn vì yêu thương vô vàn
Cảm ơn vì đã gặp.
Yêu thương <3


Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Ngày nay có một thằng bạn...

Hẳn giữa con trai và con gái, chưa bao giờ tồn tại một tình bạn thực sự chỉ là tình bạn, mình nghĩ điều đó là sai, cho đến hôm nay.
Mình gặp hắn vào ngày cắm trại đoàn thanh niên năm 2014 của Tổng công ty, hồi đấy đi trại chung, ngồi ăn uống, đánh bài cùng nhau, rồi sau này về nói chuyện, thành quen, thân.
Mình và hắn suốt ngày chửi chó chửi mèo với nhau, nói chuyện ba láp ba xàm. Đợt hắn mới vào làm, đủ thứ áp lực từ công việc, chuyện nhà cửa, hắn lại thi thoảng tâm sự, có hôm nửa đêm thấy nhắn zalo hỏi ngủ chưa, biết lão buồn nên cố trợn mắt ra nói chuyện với hắn. Vì mình nghĩ, ai cũng mong muốn được chia sẻ, để vơi bớt mệt mỏi.
Hắn chuyển trọ, mình qua chơi, hắn qua mình chơi, hắn nấu ăn cho mình ăn, thi thoảng chở đi uống bia nghe nhạc, ngồi nc gái gú, phân loại gái thành thể loại là bưởi, cam, quýt, kumquat, ốc vít :
)), rồi chuyện ba láp ba xàm về bọn con trai, thi thoảng cũng chia sẻ vài chủ đề nhạy cảm như kiểu là abc xyz... vân vân và mây mây, tóm lại là như hai thằng đàn ông thực thụ.

Hôm nay đi chia tay nó, uống hai chai bia xong nó bảo đi biển đi dạo, ngồi nói chuyện ba láp ba xàm như mọi ngày rồi tự nhiên nó biểu nó có tình cảm với mình, nhưng nghĩ là cả hai đứa đều có tham vọng nên ko thể lâu bền được, bởi vậy nó mới không tán mình, và giờ thấy như thế này cũng hay, trên tình bạn, dưới tình yêu. Nó chưa bao giờ nghĩ đến mình như kiểu ham muốn mà bởi vì nó rất trân quý mình, bởi cái tính mình. Hic, nghĩ lại thì cũng chẳng làm được gì cho nó cả.

Mình vốn cực kỳ vô tư với nó, có thể nói là chưa xếp nó vào hàng ưu tiên và dành thời gian đặc biệt, thế mà tối nay mình hơi bị bất ngờ vì vị trí của mình trong lòng nó.

Nghĩ lại thì thấy nhiều hồi mình vô tâm thật, có đứa luôn cố gắng tìm thông tin các loại học bổng gửi cho mình, nhiệt tình kinh khủng, đến độ khi nghe mình bảo đậu, nó bảo t vui kinh khủng nhưng sau đó nghĩ tự nhiên mi đi thấy có chi đó hơi hụt hẫng. Nó là đứa đầu tiên gọi điện từ sáng, nhắn tin từ sáng ngày mình phỏng vấn lần đầu tiên, cũng là người nhắn đầu tiên chúc mình pv tốt vòng 2. Nó bảo đôi khi hơi ghen với ny của mi, giờ mới có dũng cảm để nói với mi, thấy nhẹ nhàng lắm. hic. Mình đúng chỉ biết ôm đầu kêu trời vì mình không hề có một giây phút nào nghĩ là nó thương mình thế :)) thề 1000 lần là chưa bao giờ tưởng tượng được.

Chắc có lẽ sau này sẽ không có một ai khác dành cho mình kiểu tình cảm như thế này, thật nhẹ nhàng và trong sáng :D

Tối nay, nó dặn dò, bảo qua cố gắng, giữ gìn sức khỏe, cố gắng cân bằng, đừng đặt niềm tin quá nhiều vào một ai đó, đừng lụy tình (và tau tin mi sẽ khác những đứa khác, vì mi có sự quyết tâm) nghe đến đấy chỉ mỉm cười thôi.

Đúng là không đơn thuần là một người bạn mi nhỉ, hơn một đứa bạn và chưa phải là ty, t biết nếu yêu mi thì vài bữa lại chia tay thôi à, cứ thương nhau vậy, quý nhau vậy, có thể nói chuyện tầm bậy tầm bạ với mi rứa là quá được rồi. Hắn bảo không ra sân bay tiễn mình, sợ yêu mình mất :D khổ, không ra thì thôi, không cần luông.
Cảm ơn mi vì đã thương và quý t nhiều nhé, t sẽ cố gắng thật tốt, thật giỏi giang nha.
Sau ni về nước, mình sẽ cùng đi uống bia nhé.
Mong mọi điều tốt đẹp và may mắn sẽ tới với chúng ta.
Bạn ghẻ :D

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...