Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Những ngày xưa

Đà Nẵng, ngày 19/7/2011
Ngồi học mà mạng bị rớt nên nghe nhạc và viết, những lúc này không hiểu sao lại thấy có một điều gì cứ dâng trào vậy nhỉ chẳng biết nữa. Chiều nay mình đi biển, chở mẹ đi tắm biển, lâu lắm rồi mẹ mới đi. ngồi trên biển nhìn mẹ, mẹ mình già mất rồi, không muốn mẹ già tí mô cả, chán quá, rồi sau ni mình già thì răng hì, chết mất thôi.
Nhiều khi thấy những dòng chữ mình viết ra chẳng có gì hay ho, nản thật. nhưng những lúc như thế này lại muốn giải thoát cho tâm trạng u ám. Ngồi trước biển thấy mình thật nhỏ bé, lúc nào cũng thấy nhỏ bé và thật bất lực. Biển chiều nay sóng to quá, không yên bình như một lúc nào đó, chơi nước chán lại lên bờ, nhìn ngắm mọi người, nhìn mẹ, không biết có mấy cơ hội được chở mẹ đi nữa, một năm mẹ mới vào một lần, cầu mong mẹ mạnh khỏe, mong cho ba mẹ luôn vui vẻ.
Nhiều khi nghĩ lại thấy để làm người thật khó, ngoài kia, cuộc sống bao nhiêu điều phải lo toan, khi nhỏ dại ta cũng chỉ biết chơi thôi, nhưng lớn lên rồi ta thấy nhiều thứ để lo lắng quá, sao mà chúng ta không mãi nhỏ bé như vậy nhỉ? Mãi mãi là con nít thì có nên không, có lẽ không rồi, ở một độ tuổi thì ta hiểu biết về cuộc sống khác hơn. Nhiều khi nhớ lại tuổi thơ thấy cứ muốn ứa nước mắt. Ngày mình học cấp 1, ba mẹ cũng làm giáo viên mà sao cũng thấy khổ quá. Niềm vui đầu tiên mà mình nhớ được là mẹ với dì Mận đi chợ Thái Hòa mua cho mình một con búp bê mắt nhấp nháy được, này nhé, để búp bê nằm xuống là nó nhắm mắt ngủ, muốn đánh thức nó chỉ cần để nó đứng thẳng thôi, lúc đó có được một con búp bê như thế là một niềm vui không thể tả.
Ngày học cấp một, khi học về đất nặn, thèm thuồng và ao ước có một hộp đất nặn đủ màu bán ngoài tiệm. Không hiểu sao ngày ấy mà ba mẹ mãi mà không mua cho mình, ba bảo để ba ra ngoài lò gạch lấy đất sét về, rồi ba mua bột màu về ba trộn cho con gái nhé. Cũng vâng lời, nhưng lòng buồn rười rượi, cuối cùng không hiểu sao mà mình vẫn có một hộp đất nặn mới, không nhớ mình vui không, chỉ nhớ là mùi của nó khó chịu quá, không giống như những hộp đất nặn bây giờ, nhiều nhiều nữa. Mình không hay đòi hỏi mẹ phải mua cái này cái kia cho con, không, nếu mẹ bảo không rồi thì dù có thích mấy cũng chịu, lạ lùng. Cũng chẳng thích ra ăn quán, chỉ thích đi khi có bạn bè, hay thật, không hiểu. cũng muốn mua sắm đồ, cũng thích một cuộc sống sung sướng, nhưng có lẽ sau này mình sẽ phấn đấu cho mình, ba mẹ thì cũng gần nghỉ hưu rồi, đồng lương công chức cũng ít ỏi vậy thôi, chịu khó rồi sẽ tốt hết. Chúc ba mẹ của con luôn mạnh khỏe. Ngày hôm nay tự nhiên cảm xúc ùa về, tuổi thơ của con không vất vả vì lúc ba mẹ vất vả thì con chưa đủ lớn để hiểu.

29/3/2012

Hôm nay sinh nhật Lùn, mấy đứa tụ tập ấm cúng thôi. Bà  chọn ngày đẹp mà ra thì phải, hôm nay kỷ niệm ngày Đà Nẵng giải phóng, khánh thành 2 cây cầu là cầu Rồng và cầu Trần Thị Lý- Nguyễn Văn Trỗi. Biết bao nhiêu là sự kiện.
Chiều nay đi sớm lên Lotte chơi với Mỹ ghẻ, thử hết một đống quần áo mà không mua được cái nào, he he, đúng là con gái, sở thích mua sắm là bản năng tự nhiên. Nghĩ lại, nếu thế giới này không có đàn ông thì phụ nữ cũng không cần phải làm đẹp làm gì.
Đi mua gấu bông cho lùn, ôi, một đoàn xe mô tô, to, hoành tráng kinh khủng, thấy mà thích ơi là thích luôn, ước ao thế thôi, nhỏ nhoi lắm, chẳng cần phải ô tô, à, mà nếu có thì mui trần cũng được. hi. Mơ ước mơ ước.
Sáng nay lần đầu tiên đi phỏng vấn, thấp thỏm lo âu, nhìn đống hồ chờ đến giờ đi mà sao nó lâu và nóng ruột đến lạ. Tối qua nghe em nó bảo ngủ mớ, my name is... Khanh, ôi trời, lo lắng quá, mà công nhận nhận được cú điện thoại bảo đi phỏng vấn mà vui khiếp khủng. Thấy thoải mái hẳn luôn.
Nãy đi chơi về, đi qua cây cầu mới, trời mới mưa xong, không khí mát mẻ, cứ như mùa thu đang hiện hữu, bâng khuâng một niềm nhớ, mờ nhạt, nhưng vấn vương. Cây cầu bắc ngang đôi vờ thương - nhớ, đôi nửa nhớ - quên, người cũ ngày xưa đâu còn nữa. Chỉ còn mỗi mình ta. Ừ thì, quá khứ rêu phong, ta cũng đã đi qua một thời thương nhớ. Đôi khi chỉ là thoáng qua, chợt thấy lạc lõng và bé nhỏ. Cũng có những niềm xao xuyến khác, cứ ngỡ là yêu thương, nhưng chẳng đọng lại gì trong mình cả, không biết đến bao giờ, đến bao giờ, ta bước qua một cách dễ dàng. Chắc không đâu nhỉ? trái tim mà. Nhưng rồi, sẽ dành cho một người tình cảm còn sâu sắc hơn, mạnh mẽ hơn và tròn đầy hơn nữa, để bù cho những ngày tháng chờ đợi hạnh phúc.
Chơi vơi giữa dòng đời. Sẽ đi về đâu?

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Tớ muốn được trưởng thành


     Mỗi lần xin đi chơi mà không được cho đi là một stt ra đời. Ngày hôm qua cũng xác định là không được đi rồi, nhưng nghe mẹ nói mà cứ thấy buồn nẫu ruột. Đi mô con, xa rứa à, thôi nắng nôi con nả, sức khỏe yếu, con ở nhà đi nha, đừng có đi nữa nha. ở nhà mà học đi, học Tiếng Anh nhiều vô con nha, cày vô hây.
Chỉ biết Dạ aaaaaaaaaaa thật dài. Cái tính mình, một khi đã không cho thì thôi, không bao giờ nài nỉ, mà mình rất ít khi xin đi chơi, mỗi lần xin đi đều bị ở nhà, thế có tức không cơ chứ.
Đợt thi tốt nghiệp xong, mình suýt chết khi nghe anh hỏi: có định đi chơi mô không? đúng là bất ngờ cũng có thể khiến người ta đứng tim. Biết thế ghi âm lại, bảo lúc nào em đi chơi thì em thông báo. 

      Tối qua nằm khóc một mình, ấm ức tủi thân lắm lắm, vậy là viết một cái ghi chú thật dài trong điện thoại.
Lắm lúc cũng như đôi khi, thấy buồn khi mãi bị coi như một đúa con nít. Muốn vùng vẫy, muốn bay nhảy, muốn làm những điều mình thích như xách ba lô lên và đi, rồi trải nghiệm.
     Mình nghĩ, người lớn họ sợ nhiều thứ thật, sợ trên đường xe cộ, sợ có chuyện này chuyện kia, sợ người này người nọ, đâu đâu cũng tiềm ẩn nguy cơ. Có lẽ họ sống quá lâu và va vấp quá nhiều để biết được thế giới này đáng sợ biết bao nhiêu, nhưng cứ để cho con trẻ nó tự trưởng thành và tự nghiệm ra như chính những điều họ đã đi qua, như thế chắc dễ dàng hơn và cuộc sống cũng thú vị hơn nhiều. Mỗi lứa tuổi sẽ có những suy nghĩ khác nhau, cái Tôi của năm 1 cũng khác với cái Tôi của năm 4 và nhiều năm sau nữa. 


  Mình chưa thấy sợ, mình muốn bay lơ lửng, mình muốn lượn đèo ôm cua, muốn nhìn biển xanh mây trắng từ trên đỉnh núi cao, để thấy thật mênh mông rộng lớn và thanh thản biết nhường nào. Muốn tận hưởng cái không khí buổi sáng  trong lành ở rừng, cái đêm tối heo hút co ro, muốn ăn lại những bữa cơm chênh vênh trên mỏm đá giữa suối, thấy cuộc sống đẹp tuyệt. 
Bữa cơm giữa suối đây ạ :D

Bức ảnh thật là tự nhiên :X

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Lâu ngày viết cái cho đỡ nhớ

Thứ 2. 25.3 lại thêm một tuần nữa rồi, nhanh thật, sắp hết  tháng 3, không làm ăn được chi. Mấy ngày ni giở sách ra học Anh văn là buồn ngủ kinh khủng, chơi fb cũng chán, tóm lại là phải kiếm cái chi đó đọc, hoặc làm thì mới vui được. Sang tháng thi TOEIC, không biết tình hình ni được mấy nữa đây. Rồi còn tin học nữa, ko mô ra mô, ôi giời ơi là giời. he he. Có cái trang để tự kỷ nghĩ cũng vui chớ, đọc quyển ngày trôi về quá khứ mà buồn thê á.
Ngày hôm qua đi uống cf nói chuyện với thầy người Anh, cũng thấy vui vui.
Giờ làm thế nào mà luyện Anh văn thật nhiều nhỉ, động lực của Khánh Kèn là gì nhỉ. IELTS 6.5 à, mốc thời gian là cuối năm nay nhá, còn 9 tháng học thôi, học ngày học đêm đi Kèn nả, tương lai còn phụ thuộc vào những gì hôm nay mình làm đấy, đừng lười biếng.
Tiếp đến là phải tập thể dục chăm chỉ, giảm béo đi, chán quá, béo như ỉn, nhìn mà xấu lắm thôi Kèn ơi. Phải cố mà tập đó nha. hi. Chiều ni đi đánh cầu lông nè, xong rồi về tắm rửa rồi đi học.
Có thời gian rảnh thì viết mấy bài thơ, mà thôi nhác quá. Thôi nha, bye nha.

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

những điều thú vị

1. Thích được cuộn tròn trong chăn
2. Hôm qua xoa bóp cho bà ngoại, lại nhớ mẹ ở nhà, thỉnh thoảng cũng bóp tay chân cho mẹ, cũng đã lâu lắm rồi không chăm mẹ được nữa, thôi thì thay mẹ ở bên bà tí, nấu ấm nước, nhỏ nhỏ thôi, cũng ko giúp được gì cả.
Chiều nay anh trai đi mô ko rõ, nt về bảo ủi đổ, ủi cho mớ đồ, phát hiện thấy gấu quần anh sổ chỉ và cái áo bị đứt cúc. Lâu nay cứ bảo thương anh, vậy mà cũng chẳng quan tâm đến những điều như thế. Tự ngẫm. Thấy đôi khi được chăm sóc như thế, mình như là một người phụ nữ của gia đình, hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng ấm áp.
3. Nhận thấy là đôi khi mình cũng chỉ là một người bạn tốt đối với một số người, chứ ko phải là bạn thân, cũng ko biết nữa. Hoi tội lỗi, nhưng thôi, cũng đang tự hỏi bản thân mình

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

một ngày thật buồn

Một đống nuối tiếc và thất vọng tràn trề với mình, gửi mail thì sót CV, gửi sai tên cty, bảo là em họ của chị My. Thôi thế thì đúng rồi, chẳng thấy mail lại luôn, buồn ơi là buồn. Thấy thê tham lắm á. Làm thế nào bây giờ đây nhỉ? bế tắc quá, con đường nào mình sẽ đi đây ? Lối đi nào dành cho mình.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

3/3/2013 gặp lại thằng bạn, suy nghĩ về cuộc sống

Không hiểu dạo này thế nào nhưng hình như mình lại thích kiểu một mình suy nghĩ và viết linh tinh. Ngày hôm nay, buổi chiều nghe thằng bạn nó bảo nó nt hỏi thăm tối có đi học ko, cũng bình thản mà trả lời là ko, cũng chẳng thèm hỏi là vì sao lại hỏi, hay là rủ mình đi cf hử. Quen với cái kiểu của nó rồi hỏi thì trả lời, nó bảo nó về, cũng buồn lắm vì chẳng gặp được nó, cũng chúc nó lên đường mạnh khỏe bình an bla bla. Chặp tối thấy cuộc gọi nhỡ, nghi nghi, tiếp heo ghẻ gọi, rủ đi nhậu, hì, tiếc quá đau bụng, ngồi uống nước lọc nói chuyện cho vui. Khiếp, lâu rồi không gặp cũng sắp quên mặt nó thật rồi, nghĩ cũng hay, hồi đó nếu mình ko lấy số của nó tư fheo ghẻ, nt hỏi thăm rồi nc thì có lẽ cũng nhạt nhòa rồi. Mấy năm thỉnh thoảng liên lạc, giờ gặp được nhau vậy cũng vui lắm rồi.
Ngồi nghe hai đứa nói chuyện, thấy chuyện trong cuộc sống nó phức tạp hơn mình nghĩ rất rất nhiều, tự nhiên thấy có một cái gì đó hơi buồn một chút, dù biết là như thế, nhưng nghe chuyện thì cũng thấy buồn buồn cho cái xã hội này. Chuyên jcho thì chuyện, cứ có tiền là có mối quan hệ, có tiền là được nhiều thứ, cái chi cũng tiền tiền và tiền, thấy nhiều cái mất đi. Có lẽ ngay lúc này đây mình đang chỉ trích như thế, nhưng, tự hỏi, có lẽ mình cũng như thế, ai cũng thế, đều có ích lỷ và muốn làm lợi cho bản thân, ai cũng muốn có một cuộc sống sung sướng và đầy đủ, tự làm giàu bằng hai bàn tay, tất nhiên, ko phải chỉ mỗi mình cố gắng là đủ, mà còn phải quan hệ này nọ, cúi luồn, chạy ngược chạy xuôi, thế mới biết, có phải ai cũng giàu được đâu, tiền làm ra đâu có dễ kiếm.
Nó kể chuyện đi sàn đi bar, một đêm tiêu chắc bằng 3 4 tháng tiền ăn của mình, chưa bao giờ đặt chân vô những nơi như thế, cũng muốn đi để biết.
Nhận thấy, đứa nào tự lập sớm đứa đó sẽ khôn lớn hiểu biết nhiều hơn, mình còn quá gà ơi là gà luôn. Muốn được biết biết như thế, ko phải để chơi bời mà để cho mình biết trước những cái đó mà tránh, đỡ va vấp.  Nhà mình thì đương nhiên sẽ không có tiền để mà đi những nơi như thế, thấy hai thằng bạn mình nó cũng khá, thôi kệ nó, bạn bè chơi với nhau, đúng như hòa ghẻ nói, và mình cũng nghiệm ra rằng, hợp thì chơi, một khi chơi với nhau có mục đích thì chẳng bao giờ lâu bền được, chắc chắn như thế. Ngày mai, mời hai thằng ỉn đi ăn sáng cf, cũng chẳng biết quán mô thật ngon hay mai mời đi ăn bánh mì bà con, hay ăn bún, rồi qua vip vườn ucf, mấy khi, mời nó bữa cho đàng hoàng xí, 3 năm trời rồi mới gặp, dễ chi có được. Hì, tốn kém nhiều rồi, tốn thêm tí ko sao, kiki.
Nói chung là thế, vui vui, nhẹ nhàng thôi, nhưng thấy quý lắm.
Cuộc sống nó vồn dĩ phức tạp thế, mình đôi khi cũng muốn kiểu ổn định an nhàn làm nhà nước, nhưng đôi khi lại muốn bùng nổ, muốn làm cái chi đó thay đổi bản thân, chẳng biêt rồi sẽ ra sao nữa đây, thôi, let it be ( kệ cha hấn) hì.

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

23 tuổi ngày 2-3-2013 một ngày đep

Ngày ni tổ chức ăn chơi tập thế, tự sướng với nhau, nói chung là vui ấm áp lắm. Heo ghẻ với lùn ghẻ chạy xe từ trong quê ra, tội dữ.
mỹ ghẻ đi làm về mệt phờ nhưng vẫn đi chợ nấu nướng giúp mình nữa. Ăn xong một mớ no kềnh càng rùi kéo nhau đi hát kara thống thiết, được bạn bè ở bên thật vui. Quà là bánh nè, còn bộ trang điểm, kẹp mi và masscara nữa, hj hi
 Nói thật vẫn thấy hơi buồn vì không có mặt vịt ghẻ và yến xù, hơn nữa là ko gặp được thằng hòa ghẻ, lâu lắm rồi chẳng gặp được hấn, ghét cực luôn.
Tối nay về cả nhà chờ mình, thấy ngạc nhiên và hạnh phúc, anh mua cho một cái bánh sinh nhật cực yêu, ngon ơi là ngon, cảm ơn anh trai đã giúp em nhiều trong công cuộc giảm béo.
Vẫn lo lắng về việc làm, ko biết tương lai sẽ ra sao, tiền thi cao học là 1 triệu 6, nghe mà thấy chán nản kinh khủng khiếp, còn bao nhiêu là thứ tiền, thấy buồn và chán cho cái nền giáo dục này.
Mục tiêu sẽ đi đâu về đâu, điều ước xuất hiện trong đầu mình đầu tiên là fulbright, sau đến việc làm, đến ny rồi mới cầu bình an cho cả gia đình. Tiếng Anh, làm răng siêng năng mà cày bừa được đây hầy, động lực mô ra thúc đẩy cho mình đây biết.
Còn nhiêu suy nghĩ lắm. Năm nay sinh nhật không khi vui tươi nhưng trong mình lại trầm lắng đi nhiều, đúng là mỗi tuổi một khác đi. Hì.
Ngày hôm nay cũng là ngày cưới của Hải siêu nhân và anh chị Hà Hoàng, cũng là ngày 38 degree flower khai trương triển lãm hoa ở Vincom nhất định sẽ có ngày cầm trên tay những đóa hoa như thế. Cố gắng lên kèn nhé, một năm đầy biến động đấy, để xem cuối năm nay sẽ như thế nào :)

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

chào tuổi mới- 23 chuẩn bị làm bà cô ajima :)

Chuẩn bị sang tuổi mới mà không có chút chi hào hứng và hồi hộp nữa cả. Như mọi năm, mình vẫn hay thức tới 12h đêm và thức lâu nhất có thê để tận hưởng hết ngày đầu tiên của tuổi mới, vậy mà năm ni lại thấy buồn ngủ với chán chán trong người. Chiều nay anh dẫn đi big c mua quần ao, bánh kẹo, coi như là quà sinh nhật rồi đó. cũng thích lắm, tranh thủ được cái áo ngực xịn ơi là xịn với mềnh kể từ trước đến giờ. Ngày mai chắc cũng ít người nhớ thôi, một số bạn thân,  Nấm ghẻ bà mất đang lo ở ngoài kia, tội, cũng hơi buồn vì sinh nhật năm ni chẳng mời anh dự được.
Thằng bạn học cùng năm 1 đại học đang ở Đà Nẵng mà không gặp được, thật là buồn nẫu ra, chán như một con gián.
Mới viết xong cái thư gủi cho ông duncan tổng giám đốc, có mấy chữ mà hai chị em tra từ điển cho liệt ra, thật là anh văn dốt toẹt toẹt, buồn ơi là sầu, hi vọng có cơ hội được làm việc ở Nha Trang để trải nghiệm, để học hỏi và mở rộng tầm mắt vốn dài đến cái chóp mũi của mình.
Năm nay sẽ là một năm nhiều biến động đối với mình, xin việc được hay không, làm ở đâu, anh văn thế nào, tình cảm thế nào, sẽ là một năm không thể sự báo, hi vọng mọi điều may mắn sẽ đến với mình trong tuổi mới. Chào tạm biệt ngày cuối cùng của tuổi 22, 23 tuổi rồi đấy, trưởng thành lên, mạnh mẽ lên và thật hạnh phúc nhé tôi!
Happy birth day to me!

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...