Đà Nẵng, ngày 19/7/2011
Ngồi học mà mạng bị rớt nên nghe nhạc và viết, những lúc này
không hiểu sao lại thấy có một điều gì cứ dâng trào vậy nhỉ chẳng biết nữa. Chiều
nay mình đi biển, chở mẹ đi tắm biển, lâu lắm rồi mẹ mới đi. ngồi trên biển
nhìn mẹ, mẹ mình già mất rồi, không muốn mẹ già tí mô cả, chán quá, rồi sau ni
mình già thì răng hì, chết mất thôi.
Nhiều khi thấy những dòng chữ mình viết ra chẳng có gì hay
ho, nản thật. nhưng những lúc như thế này lại muốn giải thoát cho tâm trạng u
ám. Ngồi trước biển thấy mình thật nhỏ bé, lúc nào cũng thấy nhỏ bé và thật bất
lực. Biển chiều nay sóng to quá, không yên bình như một lúc nào đó, chơi nước
chán lại lên bờ, nhìn ngắm mọi người, nhìn mẹ, không biết có mấy cơ hội được
chở mẹ đi nữa, một năm mẹ mới vào một lần, cầu mong mẹ mạnh khỏe, mong cho ba
mẹ luôn vui vẻ.
Nhiều khi nghĩ lại thấy để làm người thật khó, ngoài kia,
cuộc sống bao nhiêu điều phải lo toan, khi nhỏ dại ta cũng chỉ biết chơi thôi,
nhưng lớn lên rồi ta thấy nhiều thứ để lo lắng quá, sao mà chúng ta không mãi
nhỏ bé như vậy nhỉ? Mãi mãi là con nít thì có nên không, có lẽ không rồi, ở một
độ tuổi thì ta hiểu biết về cuộc sống khác hơn. Nhiều khi nhớ lại tuổi thơ thấy
cứ muốn ứa nước mắt. Ngày mình học cấp 1, ba mẹ cũng làm giáo viên mà sao cũng thấy
khổ quá. Niềm vui đầu tiên mà mình nhớ được là mẹ với dì Mận đi chợ Thái Hòa mua
cho mình một con búp bê mắt nhấp nháy được, này nhé, để búp bê nằm xuống là nó
nhắm mắt ngủ, muốn đánh thức nó chỉ cần để nó đứng thẳng thôi, lúc đó có được
một con búp bê như thế là một niềm vui không thể tả.
Ngày học cấp một, khi học về đất nặn, thèm thuồng và ao ước
có một hộp đất nặn đủ màu bán ngoài tiệm. Không hiểu sao ngày ấy mà ba mẹ mãi
mà không mua cho mình, ba bảo để ba ra ngoài lò gạch lấy đất sét về, rồi ba mua
bột màu về ba trộn cho con gái nhé. Cũng vâng lời, nhưng lòng buồn rười rượi,
cuối cùng không hiểu sao mà mình vẫn có một hộp đất nặn mới, không nhớ mình vui
không, chỉ nhớ là mùi của nó khó chịu quá, không giống như những hộp đất nặn
bây giờ, nhiều nhiều nữa. Mình không hay đòi hỏi mẹ phải mua cái này cái kia
cho con, không, nếu mẹ bảo không rồi thì dù có thích mấy cũng chịu, lạ lùng. Cũng
chẳng thích ra ăn quán, chỉ thích đi khi có bạn bè, hay thật, không hiểu. cũng
muốn mua sắm đồ, cũng thích một cuộc sống sung sướng, nhưng có lẽ sau này mình
sẽ phấn đấu cho mình, ba mẹ thì cũng gần nghỉ hưu rồi, đồng lương công chức
cũng ít ỏi vậy thôi, chịu khó rồi sẽ tốt hết. Chúc ba mẹ của con luôn mạnh
khỏe. Ngày hôm nay tự nhiên cảm xúc ùa về, tuổi thơ của con không vất vả vì lúc
ba mẹ vất vả thì con chưa đủ lớn để hiểu.

