Không hiểu dạo này thế nào nhưng hình như mình lại thích kiểu một mình suy nghĩ và viết linh tinh. Ngày hôm nay, buổi chiều nghe thằng bạn nó bảo nó nt hỏi thăm tối có đi học ko, cũng bình thản mà trả lời là ko, cũng chẳng thèm hỏi là vì sao lại hỏi, hay là rủ mình đi cf hử. Quen với cái kiểu của nó rồi hỏi thì trả lời, nó bảo nó về, cũng buồn lắm vì chẳng gặp được nó, cũng chúc nó lên đường mạnh khỏe bình an bla bla. Chặp tối thấy cuộc gọi nhỡ, nghi nghi, tiếp heo ghẻ gọi, rủ đi nhậu, hì, tiếc quá đau bụng, ngồi uống nước lọc nói chuyện cho vui. Khiếp, lâu rồi không gặp cũng sắp quên mặt nó thật rồi, nghĩ cũng hay, hồi đó nếu mình ko lấy số của nó tư fheo ghẻ, nt hỏi thăm rồi nc thì có lẽ cũng nhạt nhòa rồi. Mấy năm thỉnh thoảng liên lạc, giờ gặp được nhau vậy cũng vui lắm rồi.
Ngồi nghe hai đứa nói chuyện, thấy chuyện trong cuộc sống nó phức tạp hơn mình nghĩ rất rất nhiều, tự nhiên thấy có một cái gì đó hơi buồn một chút, dù biết là như thế, nhưng nghe chuyện thì cũng thấy buồn buồn cho cái xã hội này. Chuyên jcho thì chuyện, cứ có tiền là có mối quan hệ, có tiền là được nhiều thứ, cái chi cũng tiền tiền và tiền, thấy nhiều cái mất đi. Có lẽ ngay lúc này đây mình đang chỉ trích như thế, nhưng, tự hỏi, có lẽ mình cũng như thế, ai cũng thế, đều có ích lỷ và muốn làm lợi cho bản thân, ai cũng muốn có một cuộc sống sung sướng và đầy đủ, tự làm giàu bằng hai bàn tay, tất nhiên, ko phải chỉ mỗi mình cố gắng là đủ, mà còn phải quan hệ này nọ, cúi luồn, chạy ngược chạy xuôi, thế mới biết, có phải ai cũng giàu được đâu, tiền làm ra đâu có dễ kiếm.
Nó kể chuyện đi sàn đi bar, một đêm tiêu chắc bằng 3 4 tháng tiền ăn của mình, chưa bao giờ đặt chân vô những nơi như thế, cũng muốn đi để biết.
Nhận thấy, đứa nào tự lập sớm đứa đó sẽ khôn lớn hiểu biết nhiều hơn, mình còn quá gà ơi là gà luôn. Muốn được biết biết như thế, ko phải để chơi bời mà để cho mình biết trước những cái đó mà tránh, đỡ va vấp. Nhà mình thì đương nhiên sẽ không có tiền để mà đi những nơi như thế, thấy hai thằng bạn mình nó cũng khá, thôi kệ nó, bạn bè chơi với nhau, đúng như hòa ghẻ nói, và mình cũng nghiệm ra rằng, hợp thì chơi, một khi chơi với nhau có mục đích thì chẳng bao giờ lâu bền được, chắc chắn như thế. Ngày mai, mời hai thằng ỉn đi ăn sáng cf, cũng chẳng biết quán mô thật ngon hay mai mời đi ăn bánh mì bà con, hay ăn bún, rồi qua vip vườn ucf, mấy khi, mời nó bữa cho đàng hoàng xí, 3 năm trời rồi mới gặp, dễ chi có được. Hì, tốn kém nhiều rồi, tốn thêm tí ko sao, kiki.
Nói chung là thế, vui vui, nhẹ nhàng thôi, nhưng thấy quý lắm.
Cuộc sống nó vồn dĩ phức tạp thế, mình đôi khi cũng muốn kiểu ổn định an nhàn làm nhà nước, nhưng đôi khi lại muốn bùng nổ, muốn làm cái chi đó thay đổi bản thân, chẳng biêt rồi sẽ ra sao nữa đây, thôi, let it be ( kệ cha hấn) hì.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Nhân dịp facebook rộ lên phong trào đăng ảnh mười năm thay đổi, mình cũng nhìn lại mười năm đã qua. Đầu tiên là sự mất mát, năm nay tròn mư...
-
Ngày mai lên công ty học nội quy, sang tháng 10 đi làm, vẫn chưa nói cho mấy đứa bạn vụ mình đi làm, vì mình nghĩ nó sẽ buồn lắm. Hồi hộp kh...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét