Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018
Nói chung là buồn
Học cả gần 5 tuần rồi mà vẫn cứ nhởn nhơ không lo không nghĩ đến chuyện thi, tối nào cũng chây lười, loanh quanh hết ngày hết tháng. Tối nay vác máy ra phòng học chung của tầng học, 12h kém mới lóc cóc đi ra, ra ngoài ngồi chứ không lại không làm được gì. Ngày hôm nay mình đi hội hoa Tulip ở Nagaoka cùng với đội các bạn Myanmar, các bạn nam bên ấy thương nữ ghê luôn, cầm đủ thứ, đi chụp ảnh thì kéo cả ra chụp cho đội. Mình cũng được hưởng ké, chụp ảnh cho, rồi các anh cầm đồ cho nữa. Sáng nay dậy bị mệt, lên xe cứ ngồi nghĩ linh tinh về những chuyện chưa tới, thấy cũng buồn kiểu sao, nhiều lúc muốn bỏ hết đi rồi lại thương lại nhớ. Rồi được gì cơ, ngồi học mà tụt mood khủng khiếp. Thôi ráng lên Kèn, ráng lên nhé. Buồn nào rồi cũng qua, cô đơn xí thôi mà :D
Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018
Biết anh thích màu trời
Cũng chẳng biết nên buồn hay nên vui, cuộc sống thì vẫn cứ phải diễn ra và ai cũng phải sống cho chính mình. Trưởng thành không đợi tuổi, nông sâu là mỗi người và mỗi góc độ. Mình không thích những người thể hiện, nhất là những người tỏ vẻ hiểu biết và nói chuyện. Luôn tâm niệm rằng mình cảm thấy như thế nào thì người khác cũng cảm thấy y như vậy. Chúng ta nên sống nhẹ nhàng và đối xử nhẹ nhàng với nhau nhiều hơn nữa. Hôm nay mẹ điện nói chuyện, mẹ cũng hơi buồn, về những điều nhỏ nhỏ trong cuộc sống hàng ngày, mà đối với mình, những điều nhỏ nhặt là những điều dễ làm con người ta buồn lòng nhất. Người ta có thể trèo đèo lội suối vì nhau nhưng mấy ai có thể vượt qua được những điều nhỏ nhặt hàng ngày.
Chúng ta tập yêu thương những điều bé nhỏ thì trái tim mới biết thổn thức trước những nỗi đau chung, mình nghĩ vậy. Thử hỏi làm sao chúng ta có thể quan tâm đến rừng cây nếu chúng ta không thương một mầm cây bé nhỏ. Chúng ta không quan tâm được những điều bé nhỏ, không động viên được nhau vì những vất vả bộn bề, thì sao chúng ta cùng nhau thấu hiểu và đi qua giông bão, làm sao chúng ta có thể sống với nhau hàng chục năm mà không chán nhau, làm sao để sống với nhau vui mỗi ngày mà không phải là nghĩa vụ.
Mình nghĩ được như thế nhưng thực sự mình không biết cuộc sống sau này sẽ về đâu, mình sẽ làm những điều gì cho gia đình nhỏ, mình sẽ dạy con như thế nào, mình không tưởng tượng được những giông gió ngoài kia, rồi chồng mình, rồi mình sẽ có chia sẻ với nhau những điều nhỏ nhặt đấy không nữa.
Không nghĩ thì thôi, nghĩ lại thấy cứ buồn buồn nản nản. Làm single mom thì hơi mệt hơi buồn ấy. :)) Dạo ni kiểu bạn bè cưới xin cả, rồi cũng thấy các mẹ các bé, cũng ưng ưng, mà thấy mệt một mớ to to.
Thôi thì lại kể chuyện vui vậy. Hôm nay được nghỉ, sẵn nhà hết đồ chăm sóc da, mình hẹn với em Rin đi mua đồ, đi dạo, ăn kem. Trời mưa nhưng vẫn váy xanh màu trời và áo khoác hồng hồng, cầm ô trong để đi dưới mưa nữa. Đi với em Linh cười đau cả bụng, bả ngố mà dễ thương mà ngáo ngơ dễ sợ, hai chị em đi chơi rồi quyết định đi bộ về không đi bus nữa, hai đứa hai cái ô dưới mưa, may mà mưa phùn nhẹ nhẹ, đi hai bên đường là hoa dại nở đầy, xanh biếc của cỏ. Một vài hàng anh đào muộn vẫn đang còn nở, hoa thủy tiên trải dài cả một dọc đường. Hai chị em lại đứng chụp đủ thứ kiểu. Diễn sâu, cười, mắt cười, chị có thấy mắt cười là ảnh nó khác không. Ngáo ngơ đi về, vào cửa hàng tiện lợi mua kem, mua gà rán, vừa che ô vừa ăn, đường đi cánh hoa rơi, trôi dạt vào một bên đường, đẹp quá là đẹp. Lần đầu tiên đi bộ từ ngoài kia về trường, phải đi bộ mới biết ven đường nhiều thứ đẹp thế, lúc về em dẫn đi một đường khác, nhà nào cũng toàn hoa toàn cây. Đi mãi từ 1h kém 20 tới tầm 2h 20 mới về đến trường, hai con dở hơi biết bơi, nhưng cũng xứng đáng, vì thật vui.
Chỉ mong được đi học lâu lâu, nghĩ đến đoạn về thấy chán lắm rồi chời quơi.
Đùa chứ có con em biết chụp ảnh thì mình càng ngày càng xinh đẹp bội phần, nghĩ đến áo xanh lại nhớ đến lời bài hát " Biết anh thích màu trời em đã bồi hồi chọn màu áo xanh" :)
Thôi thì sắp thi rồi, cắp sách vở mà học đi thôi, quá ít thời giờ để mộng mơ và vui vẻ, hãy cố gắng tu dưỡng tâm trí nhé Kèn, rồi sẽ hạnh phúc thôi mà, đừng lo <3
Chúng ta tập yêu thương những điều bé nhỏ thì trái tim mới biết thổn thức trước những nỗi đau chung, mình nghĩ vậy. Thử hỏi làm sao chúng ta có thể quan tâm đến rừng cây nếu chúng ta không thương một mầm cây bé nhỏ. Chúng ta không quan tâm được những điều bé nhỏ, không động viên được nhau vì những vất vả bộn bề, thì sao chúng ta cùng nhau thấu hiểu và đi qua giông bão, làm sao chúng ta có thể sống với nhau hàng chục năm mà không chán nhau, làm sao để sống với nhau vui mỗi ngày mà không phải là nghĩa vụ.
Mình nghĩ được như thế nhưng thực sự mình không biết cuộc sống sau này sẽ về đâu, mình sẽ làm những điều gì cho gia đình nhỏ, mình sẽ dạy con như thế nào, mình không tưởng tượng được những giông gió ngoài kia, rồi chồng mình, rồi mình sẽ có chia sẻ với nhau những điều nhỏ nhặt đấy không nữa.
Không nghĩ thì thôi, nghĩ lại thấy cứ buồn buồn nản nản. Làm single mom thì hơi mệt hơi buồn ấy. :)) Dạo ni kiểu bạn bè cưới xin cả, rồi cũng thấy các mẹ các bé, cũng ưng ưng, mà thấy mệt một mớ to to.
Thôi thì lại kể chuyện vui vậy. Hôm nay được nghỉ, sẵn nhà hết đồ chăm sóc da, mình hẹn với em Rin đi mua đồ, đi dạo, ăn kem. Trời mưa nhưng vẫn váy xanh màu trời và áo khoác hồng hồng, cầm ô trong để đi dưới mưa nữa. Đi với em Linh cười đau cả bụng, bả ngố mà dễ thương mà ngáo ngơ dễ sợ, hai chị em đi chơi rồi quyết định đi bộ về không đi bus nữa, hai đứa hai cái ô dưới mưa, may mà mưa phùn nhẹ nhẹ, đi hai bên đường là hoa dại nở đầy, xanh biếc của cỏ. Một vài hàng anh đào muộn vẫn đang còn nở, hoa thủy tiên trải dài cả một dọc đường. Hai chị em lại đứng chụp đủ thứ kiểu. Diễn sâu, cười, mắt cười, chị có thấy mắt cười là ảnh nó khác không. Ngáo ngơ đi về, vào cửa hàng tiện lợi mua kem, mua gà rán, vừa che ô vừa ăn, đường đi cánh hoa rơi, trôi dạt vào một bên đường, đẹp quá là đẹp. Lần đầu tiên đi bộ từ ngoài kia về trường, phải đi bộ mới biết ven đường nhiều thứ đẹp thế, lúc về em dẫn đi một đường khác, nhà nào cũng toàn hoa toàn cây. Đi mãi từ 1h kém 20 tới tầm 2h 20 mới về đến trường, hai con dở hơi biết bơi, nhưng cũng xứng đáng, vì thật vui.
Chỉ mong được đi học lâu lâu, nghĩ đến đoạn về thấy chán lắm rồi chời quơi.
Đùa chứ có con em biết chụp ảnh thì mình càng ngày càng xinh đẹp bội phần, nghĩ đến áo xanh lại nhớ đến lời bài hát " Biết anh thích màu trời em đã bồi hồi chọn màu áo xanh" :)
Thôi thì sắp thi rồi, cắp sách vở mà học đi thôi, quá ít thời giờ để mộng mơ và vui vẻ, hãy cố gắng tu dưỡng tâm trí nhé Kèn, rồi sẽ hạnh phúc thôi mà, đừng lo <3
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018
Nói với con
Mình hay đọc blog của chị Hoàng Yến Anh, gần đây là tìm thấy blog của anh Tequila nhờ đọc bài viết của Lu trên Tumblr :)). Chị ấy vừa mới sinh và viết cho con, mình cũng thấy bồi hồi, rồi nghĩ, khi có con mình sẽ nói gì với con.
Mình nghĩ điều kỳ diệu nhất đó là được mang trong lòng và cảm nhận thấy một sinh linh bé bỏng đang dần lớn lên, rồi bỗng chốc một ngày được bế một em bé hoàn toàn xa lạ nhưng đã yêu thương từ khi chưa biết mặt. Cảm thấy làm cha mẹ quả là không dễ dàng nhất là trong một xã hội đầy đủ mọi thứ như thế này. Ngày nay tràn ngập thông tin về bạo hành học đường, về việc áp lực học hành, rồi mình thấy những đứa nhỏ đã biết làm điệu, biết giày dép váy vóc, mình cảm thấy sợ, thấy không đủ và chưa đủ kiến thức và kỹ năng để sau này có thể nuôi dạy con mình. Mình muốn dạy con hiểu được sự quý giá của đồng tiền, về việc nội tâm nuôi dưỡng tính cách và tâm tốt thì mọi thứ sẽ bình an. Mình muốn dạy cho con hiểu được những vẻ ngoài thì sẽ có được bằng cách mua sắm, nhưng trí tuệ thì cần phải rèn luyện. Mình muốn cho con thấy được sự dịu dàng giữa người với người và cả việc chấp nhận việc mình sai và thất bại để học hỏi và vươn lên, và hơn hết tất cả, mình chỉ mong con hiểu và hạnh phúc. Mình cũng biết được rằng, chính bản thân mình phải là người học và thực hành những điều đó, ngay từ bây giờ, sống giản dị về hình thức và phong phú về trí tuệ tâm hồn.
Vẫn còn sân si quần áo, giày dép lắm, nhưng rồi sẽ cố gắng :) và cố gắng học nữa.
Sau này hai mẹ con mình sẽ cùng đọc sách, ngắm hoa con nhé, mẹ có tủ sách cho cả nhà mình rồi đấy, sách tiếng anh nhiều lắm mẹ chưa đọc hết, để dành cho con.
Mẹ sẽ dẫn con về quê, cho con xem đồng lúa, cây tre, con gà con vịt.
Mẹ sẽ để con lấm lem bùn đất, chơi với bạn bè để tuổi thơ con tràn ngập niềm vui.
Mẹ sẽ để cho con được lớn lên với tình yêu quê hương, cây cỏ, với tình yêu của ông bà và ba mẹ.
Mẹ sẽ cố gắng để kiềm chế nóng giận khi con sai, và sẽ cố gắng lắng nghe những điều con muốn nói. Mẹ sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều thật nhiều con nhé.
Mẹ có thể không phải là người giỏi nhưng mẹ sẽ cố gắng hết sức để đồng hành cùng con.
Thực ra viết cho con chính là viết cho chính mình, hãy cố gắng hết sức về học hành, về suy nghĩ, về tình cảm, hãy nghĩ và bình tĩnh nhé. Cố gắng để có một tương lai thật tươi sáng. Vì Kèn biết dẫu cuộc đời lắm lúc quanh co thì Kèn vẫn cứ thuộc về hạnh phúc :D
Mình nghĩ điều kỳ diệu nhất đó là được mang trong lòng và cảm nhận thấy một sinh linh bé bỏng đang dần lớn lên, rồi bỗng chốc một ngày được bế một em bé hoàn toàn xa lạ nhưng đã yêu thương từ khi chưa biết mặt. Cảm thấy làm cha mẹ quả là không dễ dàng nhất là trong một xã hội đầy đủ mọi thứ như thế này. Ngày nay tràn ngập thông tin về bạo hành học đường, về việc áp lực học hành, rồi mình thấy những đứa nhỏ đã biết làm điệu, biết giày dép váy vóc, mình cảm thấy sợ, thấy không đủ và chưa đủ kiến thức và kỹ năng để sau này có thể nuôi dạy con mình. Mình muốn dạy con hiểu được sự quý giá của đồng tiền, về việc nội tâm nuôi dưỡng tính cách và tâm tốt thì mọi thứ sẽ bình an. Mình muốn dạy cho con hiểu được những vẻ ngoài thì sẽ có được bằng cách mua sắm, nhưng trí tuệ thì cần phải rèn luyện. Mình muốn cho con thấy được sự dịu dàng giữa người với người và cả việc chấp nhận việc mình sai và thất bại để học hỏi và vươn lên, và hơn hết tất cả, mình chỉ mong con hiểu và hạnh phúc. Mình cũng biết được rằng, chính bản thân mình phải là người học và thực hành những điều đó, ngay từ bây giờ, sống giản dị về hình thức và phong phú về trí tuệ tâm hồn.
Vẫn còn sân si quần áo, giày dép lắm, nhưng rồi sẽ cố gắng :) và cố gắng học nữa.
Sau này hai mẹ con mình sẽ cùng đọc sách, ngắm hoa con nhé, mẹ có tủ sách cho cả nhà mình rồi đấy, sách tiếng anh nhiều lắm mẹ chưa đọc hết, để dành cho con.
Mẹ sẽ dẫn con về quê, cho con xem đồng lúa, cây tre, con gà con vịt.
Mẹ sẽ để con lấm lem bùn đất, chơi với bạn bè để tuổi thơ con tràn ngập niềm vui.
Mẹ sẽ để cho con được lớn lên với tình yêu quê hương, cây cỏ, với tình yêu của ông bà và ba mẹ.
Mẹ sẽ cố gắng để kiềm chế nóng giận khi con sai, và sẽ cố gắng lắng nghe những điều con muốn nói. Mẹ sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều thật nhiều con nhé.
Mẹ có thể không phải là người giỏi nhưng mẹ sẽ cố gắng hết sức để đồng hành cùng con.
Thực ra viết cho con chính là viết cho chính mình, hãy cố gắng hết sức về học hành, về suy nghĩ, về tình cảm, hãy nghĩ và bình tĩnh nhé. Cố gắng để có một tương lai thật tươi sáng. Vì Kèn biết dẫu cuộc đời lắm lúc quanh co thì Kèn vẫn cứ thuộc về hạnh phúc :D
Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018
Just give me a reason
Khi không biết để tiêu đề là gì thì viết luôn tên bài hát mình đang nghe :)) yêu cầu một tiêu đề thu hút người xem đó là dưới 10 từ, gì thì gì, cứ ngắn gọn càng tốt.
Tối nay Linh với Rin Mi Din qua chơi, tám chuyện, ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, ăn nho, rồi pha trà hoa nhài, bỏ vô ly uống rượu vang cho đẹp, cho thấy hoa. Mở nhạc nghe, bả mở nhạc tân dòng sông ly biệt, mình mới bảo ngày xưa mấy phim đó mình không biết, không có ti vi :)) mà đúng là mãi mãi mới có tivi. Nhớ một hôm đang ở nhà mẹ Mai thì mẹ qua đón về, bảo mới mua tivi màu cơ. Trước cái tivi đen trắng bắt anten, cứ mỗi lần bị nhiễu mà mình hay gọi bị muỗi, thì ba hoặc anh lại chạy ra hiên nhà xoay xoay cái cột tre bắt anten trên đấy để chỉnh sóng, vẫn nhớ tới giờ.
Nhạc chạy qua một số bài, way back into love, 25 minutes, photograph, toàn những bài mình hay nghe. Xong đến bài Starry night, cái nó thấy mình buồn hẳn đi, nó bảo chết rồi, đúng nhạc crush, thôi qua bài khác. Thế là lại ra bài just give me a reason. Ngày trước đi làm siêu thị, bài này mới ra, mình nghe nhiều đến nỗi thuộc luôn chứ không cần xem lời nữa. Cứ mỗi lần vô tình nghe lại, thấy bồi hồi. Nhớ ngày đầu đứng bán hàng cả 8 9 tiếng đồng hồ, chân mỏi nhừ, người rã rời. Nhớ những bữa cơm vội, tranh thủ trong phòng thay đồ hoặc chỗ nghỉ dưới chân thang máy, cùng nhau. Vất vả rồi cuối cùng cũng qua. Nhớ ước mơ giản dị mỗi khi đi qua quầy bán vali rằng sẽ cố đi du học để mua cái vali ấy :D rồi cuối cùng vẫn chẳng mua vì tiếc tiền. Khổ, tiếc đủ thứ mà rồi cũng tiêu phung phí.
Có rất nhiều bài hát gắn liền với nhiều kỷ niệm. Một đoạn đã từng đi qua.
Tối nay Linh với Rin Mi Din qua chơi, tám chuyện, ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, ăn nho, rồi pha trà hoa nhài, bỏ vô ly uống rượu vang cho đẹp, cho thấy hoa. Mở nhạc nghe, bả mở nhạc tân dòng sông ly biệt, mình mới bảo ngày xưa mấy phim đó mình không biết, không có ti vi :)) mà đúng là mãi mãi mới có tivi. Nhớ một hôm đang ở nhà mẹ Mai thì mẹ qua đón về, bảo mới mua tivi màu cơ. Trước cái tivi đen trắng bắt anten, cứ mỗi lần bị nhiễu mà mình hay gọi bị muỗi, thì ba hoặc anh lại chạy ra hiên nhà xoay xoay cái cột tre bắt anten trên đấy để chỉnh sóng, vẫn nhớ tới giờ.
Nhạc chạy qua một số bài, way back into love, 25 minutes, photograph, toàn những bài mình hay nghe. Xong đến bài Starry night, cái nó thấy mình buồn hẳn đi, nó bảo chết rồi, đúng nhạc crush, thôi qua bài khác. Thế là lại ra bài just give me a reason. Ngày trước đi làm siêu thị, bài này mới ra, mình nghe nhiều đến nỗi thuộc luôn chứ không cần xem lời nữa. Cứ mỗi lần vô tình nghe lại, thấy bồi hồi. Nhớ ngày đầu đứng bán hàng cả 8 9 tiếng đồng hồ, chân mỏi nhừ, người rã rời. Nhớ những bữa cơm vội, tranh thủ trong phòng thay đồ hoặc chỗ nghỉ dưới chân thang máy, cùng nhau. Vất vả rồi cuối cùng cũng qua. Nhớ ước mơ giản dị mỗi khi đi qua quầy bán vali rằng sẽ cố đi du học để mua cái vali ấy :D rồi cuối cùng vẫn chẳng mua vì tiếc tiền. Khổ, tiếc đủ thứ mà rồi cũng tiêu phung phí.
Có rất nhiều bài hát gắn liền với nhiều kỷ niệm. Một đoạn đã từng đi qua.
Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018
Tuyết tan hoa đào nở
Dạo này kiểu chán đời, mà cứ hễ chán là lại hay viết linh tinh lan man cho vui, điện thoại đầy note, mình ghi lại những đoạn mình thấy vui vui hay hay.
Ngày hôm nay mình không có lớp, dậy nằm ình mãi trên giường, rồi ăn quả chuối, kèm mấy hạt lạc rang, vì dạo ni đang ăn giảm tinh bột, mãi vẫn không gầy nổi, lại xấu gái rồi có chó yêu. Dọn dẹp lại cái bàn học, mở cửa sổ, ngồi nghe nhạc và nghĩ ngợi linh tinh. Thesis thì chưa tìm được gì, thứ 6 đi gặp lại cô rồi. Nhìn chậu hoa hồng từng nụ đang dần nở thấy vui vui, phía dưới tuyết tan gần hết rồi, các bạn đi học. Mỗi người một kiểu nhìn từ trên xuống thấy cũng hay hay, không biết mấy cái hồi mình thơ thẩn thì có ai nhìn thấy mình không nhỉ. Hoa anh đào đang nở từng chấm hồng hồng trên cây rồi, từ ngày về, ngày nào đi học mình cũng nhìn lên cây, xem thử hôm nay có bông hoa nào nở chưa, một ngày phát hiện ra có một bông hoa trắng trắng qua ô cửa kính mà thấy thương gì đâu. Xứ người hoa đã nở hết, chỉ có ở xứ tuyết nên các em ấy giờ mới lẹt đẹt chạy theo, mà cũng kệ, cứ đến thời điểm rồi tự bung xòe thôi đào nhỉ, cần gì theo ai :D
Kể ra tuyết cả 6 tháng chứ đâu ít gì, ngày trước cứ tưởng tượng suốt ngày trời xám xịt âm u vì tuyết, chứ không nghĩ rằng có những hôm trời trong xanh đầy mây và tuyết trắng bên dưới, đẹp không ngờ, mình cũng không nghĩ thời gian trôi qua nhanh đến thế, chẳng mấy chốc là hết năm 1, rồi hết năm 2.
Ngày hôm qua thấy các bạn có kết quả của JDS, chúc mừng rộn ràng cả facebook, mình cũng nhớ lại mình đã từng vui như thế nào, mong chờ, tưởng tượng như thế nào, háo hức mơ mộng, rồi một ngày tất cả như trong giấc mơ của mình, được đi dưới những tán lá cây đỏ, được thẩn thơ chơi tuyết, được bước giữa những hàng hoa anh đào, được ngồi dưới gốc hoa và nhẩn nha ăn một cây kem vị trà xanh. Tuổi trẻ của mình cũng đáng giá chứ nhỉ? Mình chẳng là ai trong thế giới đầy những thiên tài, nhưng mình cứ vui với những niềm vui của mình vậy thôi.
Hôm trước đi vào thang máy, gặp một bạn tầng 6 người Indo, bạn là Rosaline gì đó nhưng mình hay thích gọi bạn là Rose, thấy bạn mặc váy trang điểm xinh xinh, khen bạn và hỏi có thuyết trình hả, bạn cười bảo không do hôm nay tâm trạng không tốt nên muốn làm cho bản thân thấy vui một chút thôi.
Mình cười, đi học lại nghĩ linh tinh, đúng là mình không thể hóa thiên nga khi trang điểm và mặc đồ đẹp nhưng mà mình thấy vui hơn, tự tin hơn. Mình cũng thường trang điểm và mặc váy đi học vào ngày đầu của học kỳ, và sau khi mình đi chơi xa về, vì mình muốn che bớt đi những mệt mỏi bơ phờ của chuyến đi và muốn gặp lại các bạn một cách xinh đẹp nhất, bắt đầu học kỳ với sự tươi mới. Vậy mới nói làm gì thì cũng cứ phải yêu thương bản thân đã, rồi tính sau.
Kỳ mùa đông điểm cũng tương đối ổn, mình hài lòng, và sẽ cố gắng thêm trong kỳ này. Năm sau dự định sẽ apply làm trợ giảng môn toán, Linh sẽ apply xác suất thống kê. Nghĩ thấy cũng vui vui, để thử xem mình có hợp với làm giảng viên không :)) chán, mãi vẫn không hiểu nên làm cái gì. Sau khi ra trường vẫn đang loay hoay chưa biết đi đâu về đâu.
Bảo không biết viết gì mà gõ được đống chữ, không đầu không cuối, kệ thôi :) viết cứ viết.
Ngày hôm nay mình không có lớp, dậy nằm ình mãi trên giường, rồi ăn quả chuối, kèm mấy hạt lạc rang, vì dạo ni đang ăn giảm tinh bột, mãi vẫn không gầy nổi, lại xấu gái rồi có chó yêu. Dọn dẹp lại cái bàn học, mở cửa sổ, ngồi nghe nhạc và nghĩ ngợi linh tinh. Thesis thì chưa tìm được gì, thứ 6 đi gặp lại cô rồi. Nhìn chậu hoa hồng từng nụ đang dần nở thấy vui vui, phía dưới tuyết tan gần hết rồi, các bạn đi học. Mỗi người một kiểu nhìn từ trên xuống thấy cũng hay hay, không biết mấy cái hồi mình thơ thẩn thì có ai nhìn thấy mình không nhỉ. Hoa anh đào đang nở từng chấm hồng hồng trên cây rồi, từ ngày về, ngày nào đi học mình cũng nhìn lên cây, xem thử hôm nay có bông hoa nào nở chưa, một ngày phát hiện ra có một bông hoa trắng trắng qua ô cửa kính mà thấy thương gì đâu. Xứ người hoa đã nở hết, chỉ có ở xứ tuyết nên các em ấy giờ mới lẹt đẹt chạy theo, mà cũng kệ, cứ đến thời điểm rồi tự bung xòe thôi đào nhỉ, cần gì theo ai :D
Kể ra tuyết cả 6 tháng chứ đâu ít gì, ngày trước cứ tưởng tượng suốt ngày trời xám xịt âm u vì tuyết, chứ không nghĩ rằng có những hôm trời trong xanh đầy mây và tuyết trắng bên dưới, đẹp không ngờ, mình cũng không nghĩ thời gian trôi qua nhanh đến thế, chẳng mấy chốc là hết năm 1, rồi hết năm 2.
Ngày hôm qua thấy các bạn có kết quả của JDS, chúc mừng rộn ràng cả facebook, mình cũng nhớ lại mình đã từng vui như thế nào, mong chờ, tưởng tượng như thế nào, háo hức mơ mộng, rồi một ngày tất cả như trong giấc mơ của mình, được đi dưới những tán lá cây đỏ, được thẩn thơ chơi tuyết, được bước giữa những hàng hoa anh đào, được ngồi dưới gốc hoa và nhẩn nha ăn một cây kem vị trà xanh. Tuổi trẻ của mình cũng đáng giá chứ nhỉ? Mình chẳng là ai trong thế giới đầy những thiên tài, nhưng mình cứ vui với những niềm vui của mình vậy thôi.
Hôm trước đi vào thang máy, gặp một bạn tầng 6 người Indo, bạn là Rosaline gì đó nhưng mình hay thích gọi bạn là Rose, thấy bạn mặc váy trang điểm xinh xinh, khen bạn và hỏi có thuyết trình hả, bạn cười bảo không do hôm nay tâm trạng không tốt nên muốn làm cho bản thân thấy vui một chút thôi.
Mình cười, đi học lại nghĩ linh tinh, đúng là mình không thể hóa thiên nga khi trang điểm và mặc đồ đẹp nhưng mà mình thấy vui hơn, tự tin hơn. Mình cũng thường trang điểm và mặc váy đi học vào ngày đầu của học kỳ, và sau khi mình đi chơi xa về, vì mình muốn che bớt đi những mệt mỏi bơ phờ của chuyến đi và muốn gặp lại các bạn một cách xinh đẹp nhất, bắt đầu học kỳ với sự tươi mới. Vậy mới nói làm gì thì cũng cứ phải yêu thương bản thân đã, rồi tính sau.
Kỳ mùa đông điểm cũng tương đối ổn, mình hài lòng, và sẽ cố gắng thêm trong kỳ này. Năm sau dự định sẽ apply làm trợ giảng môn toán, Linh sẽ apply xác suất thống kê. Nghĩ thấy cũng vui vui, để thử xem mình có hợp với làm giảng viên không :)) chán, mãi vẫn không hiểu nên làm cái gì. Sau khi ra trường vẫn đang loay hoay chưa biết đi đâu về đâu.
Bảo không biết viết gì mà gõ được đống chữ, không đầu không cuối, kệ thôi :) viết cứ viết.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...