Dạo này kiểu chán đời, mà cứ hễ chán là lại hay viết linh tinh lan man cho vui, điện thoại đầy note, mình ghi lại những đoạn mình thấy vui vui hay hay.
Ngày hôm nay mình không có lớp, dậy nằm ình mãi trên giường, rồi ăn quả chuối, kèm mấy hạt lạc rang, vì dạo ni đang ăn giảm tinh bột, mãi vẫn không gầy nổi, lại xấu gái rồi có chó yêu. Dọn dẹp lại cái bàn học, mở cửa sổ, ngồi nghe nhạc và nghĩ ngợi linh tinh. Thesis thì chưa tìm được gì, thứ 6 đi gặp lại cô rồi. Nhìn chậu hoa hồng từng nụ đang dần nở thấy vui vui, phía dưới tuyết tan gần hết rồi, các bạn đi học. Mỗi người một kiểu nhìn từ trên xuống thấy cũng hay hay, không biết mấy cái hồi mình thơ thẩn thì có ai nhìn thấy mình không nhỉ. Hoa anh đào đang nở từng chấm hồng hồng trên cây rồi, từ ngày về, ngày nào đi học mình cũng nhìn lên cây, xem thử hôm nay có bông hoa nào nở chưa, một ngày phát hiện ra có một bông hoa trắng trắng qua ô cửa kính mà thấy thương gì đâu. Xứ người hoa đã nở hết, chỉ có ở xứ tuyết nên các em ấy giờ mới lẹt đẹt chạy theo, mà cũng kệ, cứ đến thời điểm rồi tự bung xòe thôi đào nhỉ, cần gì theo ai :D
Kể ra tuyết cả 6 tháng chứ đâu ít gì, ngày trước cứ tưởng tượng suốt ngày trời xám xịt âm u vì tuyết, chứ không nghĩ rằng có những hôm trời trong xanh đầy mây và tuyết trắng bên dưới, đẹp không ngờ, mình cũng không nghĩ thời gian trôi qua nhanh đến thế, chẳng mấy chốc là hết năm 1, rồi hết năm 2.
Ngày hôm qua thấy các bạn có kết quả của JDS, chúc mừng rộn ràng cả facebook, mình cũng nhớ lại mình đã từng vui như thế nào, mong chờ, tưởng tượng như thế nào, háo hức mơ mộng, rồi một ngày tất cả như trong giấc mơ của mình, được đi dưới những tán lá cây đỏ, được thẩn thơ chơi tuyết, được bước giữa những hàng hoa anh đào, được ngồi dưới gốc hoa và nhẩn nha ăn một cây kem vị trà xanh. Tuổi trẻ của mình cũng đáng giá chứ nhỉ? Mình chẳng là ai trong thế giới đầy những thiên tài, nhưng mình cứ vui với những niềm vui của mình vậy thôi.
Hôm trước đi vào thang máy, gặp một bạn tầng 6 người Indo, bạn là Rosaline gì đó nhưng mình hay thích gọi bạn là Rose, thấy bạn mặc váy trang điểm xinh xinh, khen bạn và hỏi có thuyết trình hả, bạn cười bảo không do hôm nay tâm trạng không tốt nên muốn làm cho bản thân thấy vui một chút thôi.
Mình cười, đi học lại nghĩ linh tinh, đúng là mình không thể hóa thiên nga khi trang điểm và mặc đồ đẹp nhưng mà mình thấy vui hơn, tự tin hơn. Mình cũng thường trang điểm và mặc váy đi học vào ngày đầu của học kỳ, và sau khi mình đi chơi xa về, vì mình muốn che bớt đi những mệt mỏi bơ phờ của chuyến đi và muốn gặp lại các bạn một cách xinh đẹp nhất, bắt đầu học kỳ với sự tươi mới. Vậy mới nói làm gì thì cũng cứ phải yêu thương bản thân đã, rồi tính sau.
Kỳ mùa đông điểm cũng tương đối ổn, mình hài lòng, và sẽ cố gắng thêm trong kỳ này. Năm sau dự định sẽ apply làm trợ giảng môn toán, Linh sẽ apply xác suất thống kê. Nghĩ thấy cũng vui vui, để thử xem mình có hợp với làm giảng viên không :)) chán, mãi vẫn không hiểu nên làm cái gì. Sau khi ra trường vẫn đang loay hoay chưa biết đi đâu về đâu.
Bảo không biết viết gì mà gõ được đống chữ, không đầu không cuối, kệ thôi :) viết cứ viết.
Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét