Những lúc buồn, mình hay chọn cách viết ra những suy nghĩ của mình, để mình đối diện được với bản thân một cách rõ ràng, và công bằng nhất, cố gắng nghĩ những điều vui vẻ nhất. Dạo này tâm lý mình có vẻ bất ổn, mình không thích trò chuyện nhiều, không cảm thấy vui, hay cáu gắt.
Annie lên lịch 1 giấc hôm nay là ngày thứ 4. Đêm qua con ngủ giấc đêm được 12 tiếng, bình thường chỉ ngủ 11 tiếng vì ngày ngủ 2 giấc cũng nhiều. Qua đến ngày thứ 4 thấy con cũng khá ổn. Vì ngủ 1 giấc vào lúc khoảng 11h30 12h nên mình không về trưa nữa, mình qua ngoại.
Mấy nay Annie đau bụng, chẳng biết lý do gì không biết phải có dịch virus không mà thấy nhiều bác sĩ cũng đăng cảnh báo nguy cơ đau bụng, sốt của bé. Cứ mỗi khi con đau là hầu như mình nhận được lời nói không vui, đau bụng do ăn uống. Rồi mẹ nói đau ni phải ăn cháo thôi, rau cũng không cho em ăn.
Mình thì con ăn chi mà vui vẻ được thì ăn, chứ mình dị ứng kiểu một người ăn hai ba người đứng bên cổ vũ há miệng con, nuốt con, giỏi lắm. Con đói thì con ăn chứ cần gì phải ép. Cũng bởi vì vậy mà mỗi lần nói ăn cháo mình đều không thấy vui, và cũng có lẽ bởi mình không thích đút cháo cho con nên đút con cũng không muốn ăn. Chiều qua mình không có lịch học và được về nên luộc cho con miếng rau, con ăn hết nửa bát rau, thương, mà đút cháo con không chịu. Nhiều khi nghĩ có thể suy nghĩ của mình và thái độ của mình ảnh hưởng nhiều tới con.
9/5/2022 Tối qua hai vợ chồng nói chuyện với nhau, hôm thứ 7 mẹ mình la chồng mình thêm một trận nữa. Mình cảm giác như đang la mình vậy. Nên ngồi ăn cơm mình không nói cười nổi, cứ nghĩ mình như một người xa lạ trong gia đình. Mấy nay mình cứ kiểu vật vờ đi về không tiếng nói, mình không giận gì hết nhưng mình không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào, dù chỉ là một câu nói vu vơ để kể chuyện mình cũng không nghĩ ra được. Cả đêm qua mình nằm mãi chẳng ngủ được, nghĩ không biết nên nói với mẹ như thế nào. Sáng nay mình ôm mẹ, nói con xin lỗi mẹ, mẹ hỏi chi rứa con, mình bảo con xin lỗi mẹ con nhiều cái chưa đúng, con cảm ơn mẹ, mẹ đừng giận con, có chi mẹ cứ la cứ nói con rồi con sửa. Rồi mình oà lên khóc. Mẹ cũng nói mẹ không ghét chi con mô, mẹ thấy con cũng ngơ ngơ như chị Huế nên mẹ thương, có chi rồi mẹ bày từ từ, mẹ thương tụi con chớ răng ghét được. Con đừng khóc, đi làm đi tập trung công việc được là mẹ vui rồi, không có chi. Mình cũng bảo con về không nói chuyện là vì con sợ chớ không phải con giận chi mô mẹ ạ. Thôi có chi con với mẹ tâm sự sau. Mẹ bảo ừ thôi con đi làm đi, mẹ thấy con cũng tiến bộ nhiều đó.
Trước mình cũng đã nghĩ có lúc mình nên có cuộc nói chuyện với cả nhà, nhưng chồng mình sợ mình không nói được, và thực sự mình không thể nói được. Thói quen diễn đạt cảm xúc của mình là thông qua ngôn từ, bởi nhiều khi buồn, mình mất kết nối ngôn ngữ, nói ngắn gọn là mình không nói được thành lời. Rồi chồng cứ loay hoay bên này bên kia mà không để mình với mẹ nói chuyện. Thực sự mình rất sợ, sợ làm sai, sợ mình làm cái này chưa đúng cái kia chưa đúng nên mình cố gắng làm hết xong hết và không muốn giao tiếp nhiều. Điều đó làm cho mọi người cảm thấy khó chịu về mình hơn và mình cảm thấy mình tách biệt ra với gia đình hơn.
Sáng nay khi nói xong với mẹ, và cứ nghĩ lại về những điều đã qua là nước mắt mình rơi ngay lập tức, lúc nào cũng có thể khóc được. Đúng là mình để cái tôi của mình quá cao, mình đã không muốn thấu hiểu và nhìn nhận. Mình tức chồng khi chồng mình bảo cái tôi em lớn quá.
Sáng nay mình như một trái bóng xẹp lại, mình chậm lại và mình ân hận, buồn tràn ngập vì mình nên làm một điều gì đó đúng đắn hơn, vì bản thân mình trước hết và vì người mình yêu.
Mình sẽ cố gắng hơn, làm tốt hơn và vui hơn, mọi điều rồi sẽ qua, thời gian sẽ qua
Đúng là viết cũng là một liệu pháp chữa lành, mình cứ viết ra những dòng lộn xộn vậy rồi có thời gian sắp xếp lại sau.
Tâm sự với chị Hạ, chị nhắn em nên như vậy, phải tự trải qua mới rút ra được mình cần làm gì. Em thật dũng cảm vì chị chưa làm được như em. Cảm ơn chị, một người chị luôn đồng hành với mình trong cuộc sống.