Trường mình mỗi năm có hai lần bầu cử vào kỳ thu và kỳ xuân do hội sinh viên trường tổ chức. Thường sẽ có danh sách các vị trí như chủ tịch, phó chủ tịch, ban đối nội, đối ngoại, tài chính, thể thao, câu lạc bộ, IT các kiểu. Vì cảm thấy bản thân sống hơi lỗi nên năm nay mình ứng cử vào vị trí ban thể thao của hội sinh viên. Vị trí của mình có mỗi mình ứng cử, cũng lười đi vận động, ngồi mò mẫm mãi cũng làm được cái poster để đăng facbook vận động các bạn. Các bạn khác làm video, làm poster, dán poster và đi vận động hành lang để tăng số phiếu. Ngày bầu cử đến, các ứng viên ăn mặc đẹp, mỗi người làm một cái slide (thường là 1 trang) rồi lên trình bày hai phút cho cả trường biết mình là ai, ứng cử vị trí gì, vì sao nên bầu cho tôi và tôi sẽ làm được gì cho các bạn. Mỗi bạn có một phong cách rất riêng và mình thấy đều xứng đáng cả.
Mình cảm thấy tự tin dần lên mỗi lần đứng trước đám đông, đó là điều mình cảm thấy mình đã đạt được một phần, còn hôm đấy mình nói hơi dở vì chưa kịp nói hết ý của phần sau. Phiếu của mình được tỷ lệ cao nhất là 92%, hơn hai trăm bạn bầu cho mình và có 1 phiếu chỉ chọn cho mỗi mình còn lại để trống hết, trời ơi bạn là ai vậy, ha ha cảm ơn bạn nhiều nhen.
Chuẩn bị hội họp cho ngày Halloween, chưa đủ bận, còn bài luận cuối kỳ, bài nhóm các thứ, thôi thì cứ cố vậy, sống đỡ lỗi.
Đợt trước có email làm trợ giảng cho các thầy, có các khóa học ngắn hạn của các công ty họ về trường mình học, học về sự giao lưu văn hóa, thuyết trình, marketing, chiến lược kinh doanh, email gửi cho các sinh viên được chọn lựa chứ không phải gửi cho tất cả, mình lỡ không đọc email cái từ đó về sau trường không gửi mình nữa. Cũng thấy hơi buồn vì thấy Linh học hành vất vả nhưng cũng có ích hơn mình. Hôm trước đang đánh tennis Linh í ới chạy từ phòng gym gọi Kèn ơi Kèn ơi thầy Michael cần TA nè, đi đi Kèn, (thương dễ sợ) mình cũng đi, rồi cuối buổi cái anh làm văn phòng trường cảm ơn mình và hỏi mã số sinh viên rồi bảo tôi sẽ làm một số thứ cho bạn (I will make something for you). Và hôm nay khi chuẩn bị có khóa mới thì mình có nhận được email thông báo để đăng ký, cảm thấy vui vui.
Cảm thấy rất nhiều chuyện thuận lợi với mình như là việc tham gia và đoàn trường hay việc là có cơ hội để đi làm trợ giảng, và mình nghĩ đó cũng phần lớn nhờ sự giúp đỡ của các bạn mình. Shurat và Farrukh làm trong hội trường, và đã bảo mình đăng ký đi, vì các bạn ấy cũng muốn có sự có mặt của Việt Nam, vì cộng động Việt Nam đông. Rồi Linh, ngay khi thầy hỏi thì gọi ngay cho mình, thương Linh lắm.
Nói về Linh, cả đời chắc để bảo đi nghe mấy cái thuyết trình câu lạc bộ với là bầu cử chắc không thèm. Thế mà vì mình đi ứng cử, lão đến sớm ngồi nghe, quay phim chụp ảnh, cảm giác giống như mẹ đi xem con vậy đó. Bài vở TA, bài học, chấm bài làm trợ giảng ngập cả đầu mà vẫn dành thời gian cho mình, thương nhất đoạn mình bắt đi vào làm đại diện kiểm phiếu cho mình, ngồi kiểm phiếu từ 10h đến 1 rưỡi đêm mới được về, xót cái ruột mà không biết nói sao luôn. Nói vậy để biết rằng mình sống sao cho xứng với sự thương yêu của mọi người dành cho mình.
20/10 năm nay mình có một vài dòng thơ viết trên trang A4 gửi từ VN qua, cũng thấy vui vui, giản dị chân thành.
Mọi thứ đang dần tốt hơn lên, Khánh hãy cố gắng học hành và hoạt động tích cực nhé. Thời gian không còn nhiều, hãy tận hưởng những ngày tháng tuyệt vời. Yêu thương Khánh nhiều.
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018
Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018
Ekiden Trail Marathon
Một ngày tuyệt vời. Vào một ngày đẹp trời ở Việt Nam, Medhi nhắn mình rằng có thấy mình chạy Marathon, và mình có muốn tham gia team chạy IUJ sẽ tổ chức vào tháng 10 không, chạy đường núi và mình đồng ý.
Lần chạy chính thức đầu tiên trong đời là Haft Marathon ở Huế, chạy đường nhựa bình thường 5km, và lần thứ hai là chạy núi ở đây, 6km.
Hôm nay nhóm mình gồm 4 bạn là Medhi, Leisl, mình và Clement được Emi đón đi vào sáng sớm, địa điểm tổ chức ở gần khu vực Yuzawa mình không rõ lắm. Đây là cuộc thi hàng năm của Minami Uonuma shi và là lần thứ 7 được tổ chức. Có các chặng 6km, 21 km 42km, chạy một mình, chạy với nhóm kiểu tiếp sức. 16 nhóm nam nữ 4 người và có các nhóm nam và nhóm nữ riêng, có chẳng 1km dành cho các cháu tiểu học, rất dễ thương. Nhóm mình 4 người chạy 24 km, mỗi người sẽ chạy một chặng giống nhau 6km theo kiểu tiếp sức. Nhòm mình đứng thứ 14/16 yeah yeah :)))
Medhi chạy đầu tiên hết 28 phút, sau đó đến Liesl tầm 35 phút rồi đến mình và cuối cùng là Clement :D Mình chạy lên dốc hết 2km đầu tiên thì bắt đầu lên núi, thở phì phò, cứ đi một bước hít vào hai cái, bước tiếp theo thở ra, cứ thế từ từ mình đi lên, có đoạn mình đi bộ, có đoạn dốc quá phải cầm dây để đi lên, vừa hết đoạn cao đầu tiên, chạy xuống dốc, ngước mặt lên thì lại thấy đoạn dốc tiếp theo, dốc lấp cả mặt, sợ quá là sợ. Mình vừa đi vừa nghĩ không biết cái gì còn chờ mình ở phía trước, đúng kiểu lần đầu tiên biết mùi chạy đường núi là thế nào luôn.
đến được đỉnh đồi (hoặc núi =))) thì lại đến chặng chạy xuống, ở dưới cứ nghĩ chạy xuống khỏe, ai ngờ mình phải kiểm soát tốc độ, không để mất thăng bằng và cố không ngã, vì mình sợ chấn thương, nếu chấn thương thì không thể hoàn thành được chặng đường của mình. Có những lúc mệt quá thì cứ nghĩ về những người bạn đang chờ mình ở phía điểm cuối, lại cố gắng tiếp tục.
Còn 1km cuối thì Liesl là người đứng đón mình đầu tiên, mình cười rất tươi khi thấy bạn í vì mình thấy vui quá, chạy một lúc thấy Medhi với cháu Goki con của Emi đi đón nữa, cảm giác hạnh phúc khó tả, vừa chạy vừa nghe những lời cổ vũ "Gambatte" (cố lên), "You did it" (bạn đã làm được rồi), "i'm proud of you' (mình tự hào về bạn" tự nhiên thấy vui chi lạ, Emi cũng đón mình từ xa, chụp ảnh các kiểu. Trời ơi đúng là những đường chạy trở nên vui hơn khi có những người bạn như vậy.
Tối qua trước khi đi, dự báo trời mưa, mình chuẩn bị áo mưa, đồ để thay lỡ ướt, áo khoác ấm, bánh keo (đương nhiên =))) và nghĩ tới việc mang một cái bật lửa để lỡ lạc trong rừng có cái mà đốt lửa =)) nặng đến thế là cùng, thiệt là sợ mà, vừa háo hức vừa sợ. Sáng nay trời siêu đẹp, vui lắm luôn. Trước khi chạy mình cũng tập luyện tầm 10 ngày, chạy ngoài và trong gym. Cơ mà mỗi lần Medhi gặp mình thì toàn thấy mình đang ăn, thế là cứ bảo, kèn ơi đừng ăn nữa, tập nhiều vào. Nên sáng nay thấy mặt mình kiểu đần thối lo lắng thì cứ vỗ vai bảo Kèn ơi cứ thoải mái nha, tớ tin tưởng cậu, cậu sẽ làm được, chỉ cần hoàn thành thôi, đừng lo chạy chậm gì cả nha, cố lên cố lên. Trời ơi đáng yêu kinh khủng í. Emi nghe Medhi bảo có Kèn chạy mà Emi cũng ngạc nhiên, cái sáng nay cũng ôm mình siêu chặt, bảo cố lên nha, sẽ chạy được thôi, mình đứng chờ thì thi thoảng nhìn mình rồi cười động viên từ xa (vì Emi đứng chờ các bạn về để chụp ảnh).
Trước khi chạy mình sợ đủ thứ, sợ lạc đường, sợ chết dọc đường, sợ không hoàn thành, sợ trễ, nhưng chỉ khi mình thực sự bước vào nỗi sợ đó thì mình đã tận hưởng được niềm vui khi được nhìn ngắm khu rừng từ trên cao, tận hưởng đường chạy hai bên là hoa cỏ lau lấp lánh, tận hưởng gió mát vi vu khi chạy xuống núi và thành phố nhìn từ trên cao. Tuyệt vời hơn nữa là tình cảm của mọi người dành cho mình, cho một đứa bánh bèo mít ướt. Đường chạy trở nên đầy nghiện ngập như vậy. Nỗi sợ chỉ mất đi khi ta dám bước qua nó, và nó đúng với không chỉ trong đường chạy.
Đoạn cuối đi đón Clement, mình đã đứng gần đích rồi để cả 4 đứa cùng chạy qua vạch đích cho Emi chụp ảnh, thế mà các bạn chạy nhanh quá mình chạy theo không kịp, lạch bạch phía sau, huhu, đáng thương quá đi.
Sau một chặng vất vả tụi mình được phát cho phiếu ăn cơm và canh miễn phí kèm 200 yên để mua gì thì mua thêm, mỗi người được tặng một túi gạo, một cái tập luyện cơ tay và một lọ nước uống tăng lực. Đáng yêu ghê. Lúc lấy cơm mải nói chuyện quên dặn các cô, các cô lấy cho một khay đầy cơm, đành ngồi ráng ăn cố, vì đổ cơm thấy tội. Bạn mình bảo ở đây người ta ăn hết cơm trong bát nên từ đó mình cứ cố ăn cho hết cơm. Trưa bốn đứa ngồi với nhau kể chuyện về chặng đường đã qua, ngồi nhìn Medhi cầm đũa để ăn mãi chẳng được, buồn cười. Medhi bảo hồi xưa họ ăn bằng tay, xong đó cái tay khum khum lại thì họ làm ra cái muỗng, mà lão không hiểu tại sao lại ra được cái đũa. Mình mới kể là có bốn nước ăn đũa là Việt, Trung, Nhật, Hàn. Ngày xưa thời văn minh lúa nước, khi họ quan sát chim mổ thóc thì người ta mô phỏng lại cách ăn của con chim thành ra là ra cái đũa ( nhớ đọc ở đâu của a Dũng Phan nên nói vậy =)))
Lúc trên đường ra lại xe, mình thấy một cái giá phơi đầy hồng, có lẽ họ làm hồng khô, xong bên cạnh là vỏ hồng họ cũng đang phơi, vỏ hồng sau này được dùng để ủ quả hồng đó, cho nó ra một lớp phấn trắng bao quanh quả hồng, họ sẽ ăn vào mùa đông cùng với trà, trời ơi thanh tao quá. Bữa xem cái clip bí share mình mới biết. Thật là hay ho và thú vị. Medhi đùa bảo Kèn ơi giờ thì có thể ăn được rồi đó =)) ăn chi cũng được. Về xong Emi chở mấy đứa đi tắm onsen, bể Onsen ngoài trời, hồi mùa tuyết noel mình cũng đã đến một lần, ngâm người và nghe mưa rơi, gió lạnh và nước ấm, cảm giác siêu phê, rồi tụi mình về lại nhà. Kết thúc một ngày trên cả tuyệt vời, cảm ơn Emi san và các bạn vì những điều đẹp đẽ như vậy. Yêu thương thật nhiều <3
Lần chạy chính thức đầu tiên trong đời là Haft Marathon ở Huế, chạy đường nhựa bình thường 5km, và lần thứ hai là chạy núi ở đây, 6km.
Hôm nay nhóm mình gồm 4 bạn là Medhi, Leisl, mình và Clement được Emi đón đi vào sáng sớm, địa điểm tổ chức ở gần khu vực Yuzawa mình không rõ lắm. Đây là cuộc thi hàng năm của Minami Uonuma shi và là lần thứ 7 được tổ chức. Có các chặng 6km, 21 km 42km, chạy một mình, chạy với nhóm kiểu tiếp sức. 16 nhóm nam nữ 4 người và có các nhóm nam và nhóm nữ riêng, có chẳng 1km dành cho các cháu tiểu học, rất dễ thương. Nhóm mình 4 người chạy 24 km, mỗi người sẽ chạy một chặng giống nhau 6km theo kiểu tiếp sức. Nhòm mình đứng thứ 14/16 yeah yeah :)))
Medhi chạy đầu tiên hết 28 phút, sau đó đến Liesl tầm 35 phút rồi đến mình và cuối cùng là Clement :D Mình chạy lên dốc hết 2km đầu tiên thì bắt đầu lên núi, thở phì phò, cứ đi một bước hít vào hai cái, bước tiếp theo thở ra, cứ thế từ từ mình đi lên, có đoạn mình đi bộ, có đoạn dốc quá phải cầm dây để đi lên, vừa hết đoạn cao đầu tiên, chạy xuống dốc, ngước mặt lên thì lại thấy đoạn dốc tiếp theo, dốc lấp cả mặt, sợ quá là sợ. Mình vừa đi vừa nghĩ không biết cái gì còn chờ mình ở phía trước, đúng kiểu lần đầu tiên biết mùi chạy đường núi là thế nào luôn.
đến được đỉnh đồi (hoặc núi =))) thì lại đến chặng chạy xuống, ở dưới cứ nghĩ chạy xuống khỏe, ai ngờ mình phải kiểm soát tốc độ, không để mất thăng bằng và cố không ngã, vì mình sợ chấn thương, nếu chấn thương thì không thể hoàn thành được chặng đường của mình. Có những lúc mệt quá thì cứ nghĩ về những người bạn đang chờ mình ở phía điểm cuối, lại cố gắng tiếp tục.
Còn 1km cuối thì Liesl là người đứng đón mình đầu tiên, mình cười rất tươi khi thấy bạn í vì mình thấy vui quá, chạy một lúc thấy Medhi với cháu Goki con của Emi đi đón nữa, cảm giác hạnh phúc khó tả, vừa chạy vừa nghe những lời cổ vũ "Gambatte" (cố lên), "You did it" (bạn đã làm được rồi), "i'm proud of you' (mình tự hào về bạn" tự nhiên thấy vui chi lạ, Emi cũng đón mình từ xa, chụp ảnh các kiểu. Trời ơi đúng là những đường chạy trở nên vui hơn khi có những người bạn như vậy.
Tối qua trước khi đi, dự báo trời mưa, mình chuẩn bị áo mưa, đồ để thay lỡ ướt, áo khoác ấm, bánh keo (đương nhiên =))) và nghĩ tới việc mang một cái bật lửa để lỡ lạc trong rừng có cái mà đốt lửa =)) nặng đến thế là cùng, thiệt là sợ mà, vừa háo hức vừa sợ. Sáng nay trời siêu đẹp, vui lắm luôn. Trước khi chạy mình cũng tập luyện tầm 10 ngày, chạy ngoài và trong gym. Cơ mà mỗi lần Medhi gặp mình thì toàn thấy mình đang ăn, thế là cứ bảo, kèn ơi đừng ăn nữa, tập nhiều vào. Nên sáng nay thấy mặt mình kiểu đần thối lo lắng thì cứ vỗ vai bảo Kèn ơi cứ thoải mái nha, tớ tin tưởng cậu, cậu sẽ làm được, chỉ cần hoàn thành thôi, đừng lo chạy chậm gì cả nha, cố lên cố lên. Trời ơi đáng yêu kinh khủng í. Emi nghe Medhi bảo có Kèn chạy mà Emi cũng ngạc nhiên, cái sáng nay cũng ôm mình siêu chặt, bảo cố lên nha, sẽ chạy được thôi, mình đứng chờ thì thi thoảng nhìn mình rồi cười động viên từ xa (vì Emi đứng chờ các bạn về để chụp ảnh).
Trước khi chạy mình sợ đủ thứ, sợ lạc đường, sợ chết dọc đường, sợ không hoàn thành, sợ trễ, nhưng chỉ khi mình thực sự bước vào nỗi sợ đó thì mình đã tận hưởng được niềm vui khi được nhìn ngắm khu rừng từ trên cao, tận hưởng đường chạy hai bên là hoa cỏ lau lấp lánh, tận hưởng gió mát vi vu khi chạy xuống núi và thành phố nhìn từ trên cao. Tuyệt vời hơn nữa là tình cảm của mọi người dành cho mình, cho một đứa bánh bèo mít ướt. Đường chạy trở nên đầy nghiện ngập như vậy. Nỗi sợ chỉ mất đi khi ta dám bước qua nó, và nó đúng với không chỉ trong đường chạy.
Đoạn cuối đi đón Clement, mình đã đứng gần đích rồi để cả 4 đứa cùng chạy qua vạch đích cho Emi chụp ảnh, thế mà các bạn chạy nhanh quá mình chạy theo không kịp, lạch bạch phía sau, huhu, đáng thương quá đi.
Sau một chặng vất vả tụi mình được phát cho phiếu ăn cơm và canh miễn phí kèm 200 yên để mua gì thì mua thêm, mỗi người được tặng một túi gạo, một cái tập luyện cơ tay và một lọ nước uống tăng lực. Đáng yêu ghê. Lúc lấy cơm mải nói chuyện quên dặn các cô, các cô lấy cho một khay đầy cơm, đành ngồi ráng ăn cố, vì đổ cơm thấy tội. Bạn mình bảo ở đây người ta ăn hết cơm trong bát nên từ đó mình cứ cố ăn cho hết cơm. Trưa bốn đứa ngồi với nhau kể chuyện về chặng đường đã qua, ngồi nhìn Medhi cầm đũa để ăn mãi chẳng được, buồn cười. Medhi bảo hồi xưa họ ăn bằng tay, xong đó cái tay khum khum lại thì họ làm ra cái muỗng, mà lão không hiểu tại sao lại ra được cái đũa. Mình mới kể là có bốn nước ăn đũa là Việt, Trung, Nhật, Hàn. Ngày xưa thời văn minh lúa nước, khi họ quan sát chim mổ thóc thì người ta mô phỏng lại cách ăn của con chim thành ra là ra cái đũa ( nhớ đọc ở đâu của a Dũng Phan nên nói vậy =)))
Lúc trên đường ra lại xe, mình thấy một cái giá phơi đầy hồng, có lẽ họ làm hồng khô, xong bên cạnh là vỏ hồng họ cũng đang phơi, vỏ hồng sau này được dùng để ủ quả hồng đó, cho nó ra một lớp phấn trắng bao quanh quả hồng, họ sẽ ăn vào mùa đông cùng với trà, trời ơi thanh tao quá. Bữa xem cái clip bí share mình mới biết. Thật là hay ho và thú vị. Medhi đùa bảo Kèn ơi giờ thì có thể ăn được rồi đó =)) ăn chi cũng được. Về xong Emi chở mấy đứa đi tắm onsen, bể Onsen ngoài trời, hồi mùa tuyết noel mình cũng đã đến một lần, ngâm người và nghe mưa rơi, gió lạnh và nước ấm, cảm giác siêu phê, rồi tụi mình về lại nhà. Kết thúc một ngày trên cả tuyệt vời, cảm ơn Emi san và các bạn vì những điều đẹp đẽ như vậy. Yêu thương thật nhiều <3
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018
Kệ đi
Thực ra cái giờ 10 giờ đêm này là giờ phải làm dữ liệu để mai đi gặp cô có cái mà trình bày, thế mà mỗi lần mở máy ra lại có thói quen vào blog đọc những bài viết cũ, đọc blog của anh Tequila. Đáng ra bắt đầu năm học mới mình nên viết một cái note. Lâu ngày quay lại trường, gặp lại những gương mặt cũ, thấy vui quá thể. Hôm bữa đứng nấu ăn với các bạn khóa mới tự nhiên nhớ khóa trước, anh Minh, Dũng mỗi tối lại chen chúc tranh bếp nấu ăn cùng nhau.
Hôm trước ngồi viết ghi chú, mà lòng buồn mênh mang, 1 h sáng chạy xuống mua lon bia, lên đến phòng thì hết muốn uống. Ngồi viết lan man buồn ngủ tắt máy đi ngủ, quên lưu. Mất. Thật buồn cười, mà cũng may là nó mất, chứ toàn ba chữ vớ vẩn không đâu vào đâu.
Ngày mình về VN trời nắng chang chang, ngày mình qua, vừa bước ra ngoài sân bay bắt bus đã gặp ngay cơn gió lạnh, chẳng mang áo, chẳng mang quần, đứng co ro chờ bus trong một ngày gió mưa. Mình tới Kunitachi, ở đó có những người mình thương mến, (đã hoặc vẫn) mình chẳng biết mà chắc là cảm xúc không còn nhiều lắm, nhưng cũng có hôm mình vật vã vì buồn :) Mình mặc định mùi của Kunitachi là mùi hoa cam, thực ra nó là hoa mộc, nhưng mình thích gọi nó là hoa cam, thì nó sẽ là hoa cam. Mình đặt tên trong trí nhớ của mình mùi IUJ là cánh đồng hoa cỏ sau khi cắt, thơm mát, thật dễ chịu khi đi dạo sau khi trường cắt cỏ. Có những mùi hương làm ta nhớ một nơi chốn mà ở đó có người ta thương. Kunitachi ngày trở lại, mình đi cùng nhóm bạn đi quán cf sau ga, nhìn anh chủ quán pha ly cà phê mà muốn nín thở để xem từng giây một, ngồi cạnh bạn, kể chuyện hè về đi đâu làm gì hỏi thăm được một lúc, nhưng vẫn chưa phải là những điều thật sự muốn nói. Chẳng có cơ hội để nói chuyện với nhau. Có nhiều thứ cứ lặng lẽ trôi qua như vậy. Kunitachi của mình giờ cũng đã khác rồi, nhỉ?
Giờ nhìn lại mớ thư cũ, lòng không buồn nữa, chỉ thấy hơi tiếc cho một câu chuyện không đầu không cuối :D một câu chuyện mình tưởng tưởng là rất đẹp. Mình từng nói về chuyện mãi mãi và giờ mình thấy mình đã sai. Linh đã nói với mình rằng em còn buồn bởi em còn hi vọng, và có một câu trên trang của chị Nồng Nàn Phố viết rằng đàn ông đến là để chúng ta lựa chọn chứ không phải để họ chọn chúng ta. Nhiều lúc nghĩ ừ thì đấy, cứ sống thực tế hơn đi, có bao nhiêu người có điều kiện tốt, thuận lợi, bao nhiêu người thương sao lại phải khổ sở vì một người như vậy. Mà rồi giữa trái tim và lý trí, có những lúc nó chẳng thể thống nhất, một kẻ mộng mơ lỡ phải lòng một kẻ mộng mơ, làm sao chúng ta sống được giữa đời thực đầy màu sắc không chỉ có màu hồng?
Hai tháng hè có lẽ cũng là một bước ngoặt khi trở về và gặp lại những người cũ, bạn cũ. Người yêu cũ đi lấy vợ, vì ổn định và chờ mình mãi không được (chắc vậy). Mình cũng thấy hơi buồn, nhưng mừng cho ảnh vì cưới được một bạn rất cool, hiền lành và giỏi giang. Anh đã từng nhắn với mình những dòng nhật ký anh viết, rằng anh sẽ cố gắng để mình phải thấy rằng mình đã sai. Đúng là anh đã cố gắng rất nhiều để giờ có lương siêu khủng, có nhà, có xe, có vợ đẹp, giỏi. Chiều nay mình đứng chờ thang máy, tự nhiên nghĩ về dòng tin nhắn đó rồi tự hỏi, nếu như bọn mình không chia tay thì giờ mình có đang sống trong giấc mơ của mình ở xứ mặt trời mọc không? anh có động lực nhiều hơn và thời gian nhiều hơn để tập trung làm điều anh đam mê hay không? Thì giờ đã có câu trả lời, rằng có lẽ cái ranh giới đúng sai nó khó để nhìn nhận, dù mình có sai đi nữa thì những bước chân mình đi bây giờ đều dẫn mình đến những kết quả tốt đẹp, chúng ta đã thực hiện được ước mơ của mình, chỉ có điều bây giờ không còn là chúng ta nữa.
Tự nhiên viết đến đây lại nhớ đến phim Lalaland khi hai nhân vật chính rất yêu nhau và cuối cùng họ chọn rời bỏ nhau để theo đuổi đam mê và họ gặp lại nhau khi cả hai đều đã thành công, họ cười một nụ cười rất ý nghĩa. Mình tiếc cho tình yêu của hai bạn nhưng đó là thực tế cuộc sống, chúng ta còn bận cơm áo gạo tiền, còn bận học hành thì thời điểm đó chưa thích hợp để yêu đương và tính về dài hạn. Mình luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc, thật nhiều.
Bạn thân thì bay qua đòi làm người yêu và tới giờ vẫn đang còn quan tâm lắm. Mình bị khủng hoảng vì nghĩ đến việc cưới chồng, cảm thấy chưa đúng lắm mặc dù bạn ấy siêu tốt, siêu thương mình, cảm thấy được yêu thương rất nhiều. Một người con gái khôn ngoan có phải là một người nên biết chọn điểm dừng đúng? và có lẽ mình đã quá tuổi để mộng mơ?
Cho dù như thế nào đi nữa mình vẫn tin rồi mình sẽ hạnh phúc, thật sự hạnh phúc. Khi mình đã xác định cưới chồng, thì đó là người mình có thể an tâm mà dựa vào. Mình không cần phải nghĩ rằng anh ấy đang nghĩ gì vì tụi mình có thể chia sẻ cùng nhau, càng ngày càng chẳng cần gì ngoài việc được yêu thương và chia sẻ, thấy bắt đầu giống một thế hệ già ngồi nghĩ về việc ổn định (và cảm thấy hoang mang)
Mấy ngày nay đang tập luyện để chạy 6km đường núi, cuối tuần này mình sẽ chạy, dự báo trời nắng, đỡ hơn là chạy trong mưa. Niềm vui sẽ trở lại, nay hay mai chưa biết, những chắc chắn sẽ. Hãy sống hết mình đi. Cháy đi :D kệ mẹ mọi thứ.
Chúc mừng ngày luật sư Việt Nam
Viết cho một ngày IUJ mưa.
10.10.2018
Hôm trước ngồi viết ghi chú, mà lòng buồn mênh mang, 1 h sáng chạy xuống mua lon bia, lên đến phòng thì hết muốn uống. Ngồi viết lan man buồn ngủ tắt máy đi ngủ, quên lưu. Mất. Thật buồn cười, mà cũng may là nó mất, chứ toàn ba chữ vớ vẩn không đâu vào đâu.
Ngày mình về VN trời nắng chang chang, ngày mình qua, vừa bước ra ngoài sân bay bắt bus đã gặp ngay cơn gió lạnh, chẳng mang áo, chẳng mang quần, đứng co ro chờ bus trong một ngày gió mưa. Mình tới Kunitachi, ở đó có những người mình thương mến, (đã hoặc vẫn) mình chẳng biết mà chắc là cảm xúc không còn nhiều lắm, nhưng cũng có hôm mình vật vã vì buồn :) Mình mặc định mùi của Kunitachi là mùi hoa cam, thực ra nó là hoa mộc, nhưng mình thích gọi nó là hoa cam, thì nó sẽ là hoa cam. Mình đặt tên trong trí nhớ của mình mùi IUJ là cánh đồng hoa cỏ sau khi cắt, thơm mát, thật dễ chịu khi đi dạo sau khi trường cắt cỏ. Có những mùi hương làm ta nhớ một nơi chốn mà ở đó có người ta thương. Kunitachi ngày trở lại, mình đi cùng nhóm bạn đi quán cf sau ga, nhìn anh chủ quán pha ly cà phê mà muốn nín thở để xem từng giây một, ngồi cạnh bạn, kể chuyện hè về đi đâu làm gì hỏi thăm được một lúc, nhưng vẫn chưa phải là những điều thật sự muốn nói. Chẳng có cơ hội để nói chuyện với nhau. Có nhiều thứ cứ lặng lẽ trôi qua như vậy. Kunitachi của mình giờ cũng đã khác rồi, nhỉ?
Giờ nhìn lại mớ thư cũ, lòng không buồn nữa, chỉ thấy hơi tiếc cho một câu chuyện không đầu không cuối :D một câu chuyện mình tưởng tưởng là rất đẹp. Mình từng nói về chuyện mãi mãi và giờ mình thấy mình đã sai. Linh đã nói với mình rằng em còn buồn bởi em còn hi vọng, và có một câu trên trang của chị Nồng Nàn Phố viết rằng đàn ông đến là để chúng ta lựa chọn chứ không phải để họ chọn chúng ta. Nhiều lúc nghĩ ừ thì đấy, cứ sống thực tế hơn đi, có bao nhiêu người có điều kiện tốt, thuận lợi, bao nhiêu người thương sao lại phải khổ sở vì một người như vậy. Mà rồi giữa trái tim và lý trí, có những lúc nó chẳng thể thống nhất, một kẻ mộng mơ lỡ phải lòng một kẻ mộng mơ, làm sao chúng ta sống được giữa đời thực đầy màu sắc không chỉ có màu hồng?
Hai tháng hè có lẽ cũng là một bước ngoặt khi trở về và gặp lại những người cũ, bạn cũ. Người yêu cũ đi lấy vợ, vì ổn định và chờ mình mãi không được (chắc vậy). Mình cũng thấy hơi buồn, nhưng mừng cho ảnh vì cưới được một bạn rất cool, hiền lành và giỏi giang. Anh đã từng nhắn với mình những dòng nhật ký anh viết, rằng anh sẽ cố gắng để mình phải thấy rằng mình đã sai. Đúng là anh đã cố gắng rất nhiều để giờ có lương siêu khủng, có nhà, có xe, có vợ đẹp, giỏi. Chiều nay mình đứng chờ thang máy, tự nhiên nghĩ về dòng tin nhắn đó rồi tự hỏi, nếu như bọn mình không chia tay thì giờ mình có đang sống trong giấc mơ của mình ở xứ mặt trời mọc không? anh có động lực nhiều hơn và thời gian nhiều hơn để tập trung làm điều anh đam mê hay không? Thì giờ đã có câu trả lời, rằng có lẽ cái ranh giới đúng sai nó khó để nhìn nhận, dù mình có sai đi nữa thì những bước chân mình đi bây giờ đều dẫn mình đến những kết quả tốt đẹp, chúng ta đã thực hiện được ước mơ của mình, chỉ có điều bây giờ không còn là chúng ta nữa.
Tự nhiên viết đến đây lại nhớ đến phim Lalaland khi hai nhân vật chính rất yêu nhau và cuối cùng họ chọn rời bỏ nhau để theo đuổi đam mê và họ gặp lại nhau khi cả hai đều đã thành công, họ cười một nụ cười rất ý nghĩa. Mình tiếc cho tình yêu của hai bạn nhưng đó là thực tế cuộc sống, chúng ta còn bận cơm áo gạo tiền, còn bận học hành thì thời điểm đó chưa thích hợp để yêu đương và tính về dài hạn. Mình luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc, thật nhiều.
Bạn thân thì bay qua đòi làm người yêu và tới giờ vẫn đang còn quan tâm lắm. Mình bị khủng hoảng vì nghĩ đến việc cưới chồng, cảm thấy chưa đúng lắm mặc dù bạn ấy siêu tốt, siêu thương mình, cảm thấy được yêu thương rất nhiều. Một người con gái khôn ngoan có phải là một người nên biết chọn điểm dừng đúng? và có lẽ mình đã quá tuổi để mộng mơ?
Cho dù như thế nào đi nữa mình vẫn tin rồi mình sẽ hạnh phúc, thật sự hạnh phúc. Khi mình đã xác định cưới chồng, thì đó là người mình có thể an tâm mà dựa vào. Mình không cần phải nghĩ rằng anh ấy đang nghĩ gì vì tụi mình có thể chia sẻ cùng nhau, càng ngày càng chẳng cần gì ngoài việc được yêu thương và chia sẻ, thấy bắt đầu giống một thế hệ già ngồi nghĩ về việc ổn định (và cảm thấy hoang mang)
Mấy ngày nay đang tập luyện để chạy 6km đường núi, cuối tuần này mình sẽ chạy, dự báo trời nắng, đỡ hơn là chạy trong mưa. Niềm vui sẽ trở lại, nay hay mai chưa biết, những chắc chắn sẽ. Hãy sống hết mình đi. Cháy đi :D kệ mẹ mọi thứ.
Chúc mừng ngày luật sư Việt Nam
Viết cho một ngày IUJ mưa.
10.10.2018
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...