Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

hơn 4 tháng ra ở riêng

Ngày mai dế mèn chuyển ra ở riêng, dế mèn sống độc lập từ lớn :D. Nghe câu ni quen thật quen, nhớ thật nhớ. Tin nhắn của mẹ ngày mình lên ô tô vào ĐN học, mẹ gọi mình là dế mèn, từ đây, cuộc sống của mèn sẽ bắt đầu một trang mới. Năm năm đi qua với nhiều kỷ niệm vui buồn, mình cũng đã lớn hơn và hiểu chuyện hơn, được xem như là người lớn để có thể nói chuyện ngang hàng với anh.
Năm một vào không quen thời tiết, đau ốm liên miên. Đợt ốm nặng nhất là sốt xuất huyết, hôm đó lên nhà Yến làm bánh bèo với vịt, đang đi chợ thì đau đầu sốt, đi chơi mà nằm bẹp, về nhà uống thuốc rồi sau mự chở đi viện, sốt xuất huyết, tóc dài ngoằng, ốm cả tuần ko gội được nên đầu bê bết. Mự đi chăm mình ốm, thức đêm, vắt nước cam, mua cháo. Lo lắng cho mình thay mẹ, mự còn đùa là giờ mà ốm nữa là trả về địa phương. Nhớ lần đi mưa, đang mặc áo mưa thì mự lại mự buộc giúp mình cái dây mũ, cảm giác lúc nớ ấm áp không thể tả. Đi ra đường gió lạnh, mự nhắc cầm thêm áo vào, trời lạnh rồi đó. Năm năm ở với mự, cháu vẫn cứ mỗi cái tính luộm thuộm là không sửa được, để mự phiền lòng nhiều quá. Cháu ở với cậu mự, được cậu mự yêu thương bày bảo, đó là những điều quý giá nhất.
Cái xe cup đi học, nhẹ nhẹ êm êm, cả tuần có 50k tiền xăng mà đi không hết, nó đi cùng mình trong những lần đi học, đi sinh hoạt câu lạc bộ, đi chơi. Mỗi lần trời mưa to, dắt xe ra đường mà cứ khấn thầm làm ơn đừng để xe con bị chết máy. Có lần đi học, mưa to, xe để ngoài, lúc về không tài nào đạp nổi, nhờ mấy chú giữ xe đạp khùng lên. Những lúc nớ, chỉ thấy muốn vứt xe mô đó mà đi bộ về. Rồi thì cũng qua được 4 năm đại học, dù sao, có xe đi là đã quá mừng và may mắn hơn nhiều bạn rồi.
Cậu yêu quý. Cháu chuẩn bị ra riêng rồi. Năm năm qua cậu mự đã thương anh em cháu nhiều thật nhiều, đã dành tình yêu thương nhiều vô kể. Cháu không biết phải nói sao để cảm ơn cậu mự, những lúc ni không biết phải nói như răng. Những lần cháu chưa ngoan, cậu mự hãy bỏ qua cho cháu với ạ. Đã đến lúc cháu với anh tự lập cuộc sống, phải tự lo tất cả từ đi chợ nấu ăn, đến việc cân đối thu chi như thế nào, bạn bè như thế nào. Đây sẽ là một quãng thời gian cháu chuẩn bị những kỹ năng để sau này còn bước vào một cuộc sống khác. Đã đến lúc để cho mự nghỉ ngơi, bớt đi những tất bật lo lắng cơm nước, nhà cửa. Để mự thoải mái hơn một chút.
Giờ mới chuyển nó qua đây, đọc note ở fb chán quá.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Viết cho anh trai

Đây là lần thứ hai em muốn viết một đôi điểu cho anh trai của em. Sáng nay chủ nhật trời lạnh, mẹ gọi điện sớm kêu hai anh em dậy lên bến xe lấy cám. Sau một hồi lăn lộn, xuôi ngược vất vả trên.... giường, chị Kèn nhà ta đã dậy được :))
Xuống thấy cái bản mặt ấy ngây thơ bảo, xe hết xăng rồi
mình:- em cũng thế :))
Anh: có ai tài trợ cho mình không (chuyên môn hỏi câu ni =)) )
ý lão là đổ xăng cho lão.
anh: đi thôi, ra đi ăn sáng
Hai anh em hai xe đi ăn sáng, ăn xong đến đoạn tính tiền, mình đang định đi ra thì ổng có điện thoại, thế là ổng chỉ chỉ ra hiệu tính tiền :)) đơ mất mấy giây chẳng kịp phản ứng :)). Số nhọ, rõ ràng là rủ mình đi ăn sáng cơ mà.
Đến đoạn đổ xăng, mình bảo thôi được để em đổ cho.
Mình trêu: cảm giác đi với đại gia yên tâm anh hầy =))
anh: quá yên tâm luôn
mình: em cũng có cảm giác nớ khi đi với gì nhà ta
Quay qua anh xăng, anh ơi đổ em 90k ạ, quay qua hỏi ông anh đổ mấy, ổng kêu 50k, rồi sau
anh: em đổ 90k à
mình: dạ
anh: rứa thôi, anh đổ 60k cho tròn 150k
thật là không thể nhịn nổi cười :))
đổ xong ổng đi trước, mình đi sau, nhìn từ phía sau mình nhận ra đó là cả một tình yêu lớn của mình, yêu ông anh hâm lắm lắm.
Lấy cam về xong mình thay đồ đẹp đi đám cưới, ổng bảo về trước mà chưa đưa được cam xuống xe thì đợi anh về anh bê cho, à mà nếu như muốn nhanh thì lấy từng quả vào cũng được. móa ơi, 40 cân cam nhà người ta, ngồi đó mà chuyển từng quả vào :))
Lát sau lão về, lão bảo, lấy được từng mô cam vô rồi =)). mình chạy lại phụ bưng thùng cam vô. Sau chạy ra ôm vai bá cổ thủ thỉ, anh ơi, có chuyện quan trọng em muốn nói
Ông kêu, chuyện gì, bỏ cái tay ra (ánh mắt nhìn mình có vẻ ái ngại, kiểu sợ nhờ vả :)) )
Mình bảo là anh rửa giùm em hộp cơm đi, tối hôm qua bỏ chỗ cửa rồi mà ko thèm rửa giúp
ổng bảo: tự rửa đi, không thì mang ra ngoài trời mưa ni cho nó tự sạch luôn :))
mình lại ôm vai thắm thiết: sáng ni em mời ăn sáng, còn đổ xăng cho nữa rồi nha, lo rửa đi :v
ông kêu, chuyện chi ra chuyện nấy. Ói máu không :))
Thôi cứ thả đấy, tung tẩy đi ăn cưới, chiều về say mất tiêu, lên ngủ một giấc, mặc kệ ông anh rim cá và nhặt rau. Ngủ dậy tưởng có cơm canh ngon lành, ai dè lại phải nấu thêm nồi canh.
Ông anh rõ đảm đang, rim cá ngon quá là ngon luôn <3 yêu thế, mình kiểu này phải cố gắng gài ổng cho ổng nấu, va vấp trước, sau ra đời cho đỡ bỡ ngỡ, sau vợ đẻ còn chăm nữa chứ. Khéo lúc lấy vợ rồi lại thầm cảm ơn cô em gái đáng yêu tuyệt vời nhất trên đời. Bởi vậy, tối hôm qua vừa ngồi bỏ ruột chăn vô cho lão vừa kêu, sau anh lấy vợ, em sợ anh hụt hẫng lắm, vì có đứa em tuyệt vời như ri mà. ha ha
Đùa chứ chỉ cần thế là mình thấy một ngày của mình quá nhiều niềm vui và hạnh phúc rồi. Mình thích những lúc như thế, được như một con mèo tưng tưng bên cạnh anh. Lúc nhìn ổng chạy xe phía trước, cứ thấy thương, mà chẳng biết diễn tả thế nào, nghĩ về những món quà ông tặng, nghĩ lại những lúc ổng chăm sóc. Thấy yêu quý biết mấy.
Năm cấp hai, được anh tặng cho cái máy nghe nhạc màu xanh lá cây, dễ thương lắm lắm. Sau bạn làm mất, tiếc lắm.
Ổng đi ĐH, viết thư về cho mẹ, bảo sinh nhật em mẹ nhớ mua cho em mấy bông hoa hồng, vì hồi trước sinh nhật em, con tặng em hoa và em nói em thích hoa hồng lắm.
Mình bảo mình thích vòng mã não màu trắng trắng, ko thích màu vàng vàng. Thế là tết năm đó về, có một cái hộp trắng nhỏ nhỏ, đựng cái vòng mã não trắng trong đúng kiểu mình thích, bọc trong một lớp bông gòn trắng.
Ôn thi tốt nghiệp ĐH, ổng thấy mình học mệt, rủ đi ăn, chở đi ăn giữa đêm, trời cũng lạnh lạnh, đúng kiểu mùa này. Thật là lúc đó vui lắm vì lâu lắm ko thấy ổng chở mình đi chơi, vẫn nhớ hôm đó là lần đầu tiên ăn mì xíu, sợi mì vàng vàng ở cái góc đường Trưng Nữ Vương với Hoàng Diệu.
Ngày mình đi thi, anh đi công tác, đêm trước ngày thi anh nhắn về dặn dò, anh chúc mình. Và có tin nhắn anh nhắn rằng, "Dù không nói, nhưng anh luôn dõi theo từng bước đi của em". Đọc đến đó, nước mắt chực rơi. Nghẹn ngào và thương anh nhiều thật nhiều.
Đi mua quà cho ny ổng xong, đi ra ko biết hay tay bận cái gì, thế là ổng gài mũ bảo hiểm cho mình nữa chứ, lúc ấy thấy vui nhẹ nhẹ. Chiều hôm ấy về, biết được kết quả thi tốt nghiệp, vỡ òa, mừng hú hú. Mail cái bảng điểm, và dặn anh ngày em nhận bằng nhớ lên tặng hoa, anh mail lại, anh tự hào về em lắm, anh sẽ tới tặng hoa cho em. Hôm đó, anh đứng đợi ở dưới với một bó ly hồng và vàng đẹp thật đẹp.
.....

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

who am I?

Những ngày này, cảm thấy mình đã lớn thật rồi. Suy nghĩ nhiều về cuộc sống này. Mình vẫn loay hoay đi tìm câu trả lời cho câu hỏi "mình là ai?" mình muốn gì?, đam mê của mình là gì, ước mơ của mình là gì? mình sẽ trở thành người như thế nào trong tương lai?
Mình là ai nhỉ? hình hài của ba mẹ cho, nhân cách hình thành từ cái nôi của gia đinh. Ba mẹ nuôi dưỡng, mình là ai? chẳng biết nữa.
Mình muốn hạnh phúc, mình muốn thành đạt, mình muốn được nhiều người yêu mến, mình muốn sống chan hòa, mình muốn đi du học.
Đam mê, vẫn chưa tìm thấy
Ước mơ được tung cánh bay xa
Mình sẽ là một người vừa đảm đang vừa thành đạt, nghe khó quá.
Muốn yêu và được yêu.
Chẳng biết nữa, thật sự mình vẫn chưa thể biết được, trong những người mình gặp, ai sẽ là chồng mình? Ngay cả bản thân mình, mình còn không chắc chắn được, mình không biết tình cảm của mình liệu thật sự yêu hay là ngộ nhận, mình thật sự sợ lắm. Mình không muốn thêm một lần nữa không thành. Nhưng mình muốn được yêu thương, muốn có một người động viên mình, cùng mình giữ động lực để đạt ước mơ, liệu có quá khó không?
Đọc được câu stt của anh Tuấn, ảnh bảo, mọi thứ, cố gắng cố gắng, nhưng không có một người để chia sẻ cùng mình dưới bầu trời này, thì còn có gì ý nghĩa :) đúng thế, mỗi người, đều cần một chỗ dựa tinh thần.
Mình có lúc đã nói với anh trai rằng, cuộc sống gia đình sau này là của anh, sướng khổ anh chịu, mọi quyết định anh phải chịu trách nhiệm, ba mẹ, cậu mự bà, ý kiến là chỉ để tham khảo. Ròi một lần nữa anh lại đấu tranh và không vượt qua được nghĩa vụ của một người làm con.
Liệu sau này, tình yêu nó có suôn sẻ với mình không, mình có dám đấu tranh cho một tình yêu không? có dám không? Mình sợ những người yêu thương mình bị tổn thương, mình không muốn làm họ buồn.
Mình là đứa cả thèm chóng chán, chóng chán, trừ khi đó là lý tưởng. Rất ít khi tìm dược lý tưởng sống, mình đã tự vẽ ra cả một con đường tươi sáng trước mắt khi mình đậu học bổng. Mình đã nghĩ về nó rất nhiều rất nhiều, có thể lúc đó, mình sẽ có tiếng nói và tự quyết định cho cuộc sống của mình.
Với mình bây giờ, cần một người để trò chuyện, để đi chơi, mình không muốn yêu, mình chỉ muốn họ cứ ở bên mình thế, vậy là ích kỷ đúng không? Vì thế, không yêu, không yêu. Không muốn làm tổn thương bất cứ ai. huhu. Buồn quá :(
Trưa ngồi ở văn phòng, nghĩ linh tinh lại viết ra chút chút, cho vơi bớt mớ ngổn ngang. Chỉ biết là mọi chuyện sẽ ổn, sẽ ổn thôi Kèn à. Cố gắng vì một tương lai tươi sáng. Sẽ có người đón Kèn ở cuối con đường, đợi Kèn, chắc chắn thế Kèn nhỉ, yêu Kèn Yêu Kèn, yêu lắm lắm.

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...