Ngày mai dế mèn chuyển ra ở riêng, dế mèn sống độc lập từ lớn :D. Nghe câu ni quen thật quen, nhớ thật nhớ. Tin nhắn của mẹ ngày mình lên ô tô vào ĐN học, mẹ gọi mình là dế mèn, từ đây, cuộc sống của mèn sẽ bắt đầu một trang mới. Năm năm đi qua với nhiều kỷ niệm vui buồn, mình cũng đã lớn hơn và hiểu chuyện hơn, được xem như là người lớn để có thể nói chuyện ngang hàng với anh.
Năm một vào không quen thời tiết, đau ốm liên miên. Đợt ốm nặng nhất là sốt xuất huyết, hôm đó lên nhà Yến làm bánh bèo với vịt, đang đi chợ thì đau đầu sốt, đi chơi mà nằm bẹp, về nhà uống thuốc rồi sau mự chở đi viện, sốt xuất huyết, tóc dài ngoằng, ốm cả tuần ko gội được nên đầu bê bết. Mự đi chăm mình ốm, thức đêm, vắt nước cam, mua cháo. Lo lắng cho mình thay mẹ, mự còn đùa là giờ mà ốm nữa là trả về địa phương. Nhớ lần đi mưa, đang mặc áo mưa thì mự lại mự buộc giúp mình cái dây mũ, cảm giác lúc nớ ấm áp không thể tả. Đi ra đường gió lạnh, mự nhắc cầm thêm áo vào, trời lạnh rồi đó. Năm năm ở với mự, cháu vẫn cứ mỗi cái tính luộm thuộm là không sửa được, để mự phiền lòng nhiều quá. Cháu ở với cậu mự, được cậu mự yêu thương bày bảo, đó là những điều quý giá nhất.
Cái xe cup đi học, nhẹ nhẹ êm êm, cả tuần có 50k tiền xăng mà đi không hết, nó đi cùng mình trong những lần đi học, đi sinh hoạt câu lạc bộ, đi chơi. Mỗi lần trời mưa to, dắt xe ra đường mà cứ khấn thầm làm ơn đừng để xe con bị chết máy. Có lần đi học, mưa to, xe để ngoài, lúc về không tài nào đạp nổi, nhờ mấy chú giữ xe đạp khùng lên. Những lúc nớ, chỉ thấy muốn vứt xe mô đó mà đi bộ về. Rồi thì cũng qua được 4 năm đại học, dù sao, có xe đi là đã quá mừng và may mắn hơn nhiều bạn rồi.
Cậu yêu quý. Cháu chuẩn bị ra riêng rồi. Năm năm qua cậu mự đã thương anh em cháu nhiều thật nhiều, đã dành tình yêu thương nhiều vô kể. Cháu không biết phải nói sao để cảm ơn cậu mự, những lúc ni không biết phải nói như răng. Những lần cháu chưa ngoan, cậu mự hãy bỏ qua cho cháu với ạ. Đã đến lúc cháu với anh tự lập cuộc sống, phải tự lo tất cả từ đi chợ nấu ăn, đến việc cân đối thu chi như thế nào, bạn bè như thế nào. Đây sẽ là một quãng thời gian cháu chuẩn bị những kỹ năng để sau này còn bước vào một cuộc sống khác. Đã đến lúc để cho mự nghỉ ngơi, bớt đi những tất bật lo lắng cơm nước, nhà cửa. Để mự thoải mái hơn một chút.
Giờ mới chuyển nó qua đây, đọc note ở fb chán quá.
Cái xe cup đi học, nhẹ nhẹ êm êm, cả tuần có 50k tiền xăng mà đi không hết, nó đi cùng mình trong những lần đi học, đi sinh hoạt câu lạc bộ, đi chơi. Mỗi lần trời mưa to, dắt xe ra đường mà cứ khấn thầm làm ơn đừng để xe con bị chết máy. Có lần đi học, mưa to, xe để ngoài, lúc về không tài nào đạp nổi, nhờ mấy chú giữ xe đạp khùng lên. Những lúc nớ, chỉ thấy muốn vứt xe mô đó mà đi bộ về. Rồi thì cũng qua được 4 năm đại học, dù sao, có xe đi là đã quá mừng và may mắn hơn nhiều bạn rồi.
Cậu yêu quý. Cháu chuẩn bị ra riêng rồi. Năm năm qua cậu mự đã thương anh em cháu nhiều thật nhiều, đã dành tình yêu thương nhiều vô kể. Cháu không biết phải nói sao để cảm ơn cậu mự, những lúc ni không biết phải nói như răng. Những lần cháu chưa ngoan, cậu mự hãy bỏ qua cho cháu với ạ. Đã đến lúc cháu với anh tự lập cuộc sống, phải tự lo tất cả từ đi chợ nấu ăn, đến việc cân đối thu chi như thế nào, bạn bè như thế nào. Đây sẽ là một quãng thời gian cháu chuẩn bị những kỹ năng để sau này còn bước vào một cuộc sống khác. Đã đến lúc để cho mự nghỉ ngơi, bớt đi những tất bật lo lắng cơm nước, nhà cửa. Để mự thoải mái hơn một chút.
Giờ mới chuyển nó qua đây, đọc note ở fb chán quá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét