Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

Những ngày cuối năm 2014

          Hôm nay là thứ 5 rồi, còn hai ngày nữa là mình lên xe về nhà :D năm nay là một năm đặc biệt vì mình sẽ đón valentine trên xe ô tô :)) quá vui vẻ luôn.
Năm nay đúng là một năm nhiều biến động, và mình vẫn chỉ đang nói được mà chưa làm được việc gì cho ra hồn cả.
         Năm nay mua đủ thứ đồ mang về, còn muốn ôm luôn cả chợ hoa về nữa kìa, cơ mà khó quá, Ra tết chăm chỉ đi chợ mua hoa về cắm thôi :D
          Công việc tạm ổn, học hành chẳng ổn, yêu đương chẳng ổn, mình cũng thấy chẳng ổn. Mọi thứ sẽ ổn, chỉ là không phải bây giờ. Thật sự dạo này thích ở một mình, thích đi một mình, không còn cảm thấy buồn và cô đơn nữa, bởi vì ngồi một mình, có chuyện để mà tự ngẫm nghĩ và cứ thẫn thờ cả người ra thế, nói như người ta hay nói, không cô đơn bởi vì có nỗi buồn làm bạn, èo ôi, giờ nghĩ thấy nó chuẩn thế cơ.
Muốn viết lắm, nhưng không biết viết như thế nào, chẳng có một tí cảm xúc nào cả. Chuyện tình cảm, thật sự chẳng thế nói được. Cái tính mình, mình cũng không ưa một chút nào cả. Thật sự không ưa.
          Vốn dĩ không giận ai được lâu, vốn dĩ chơi với bạn là chơi hết mình, nhiệt tình hết mức có thể. Ít khi ghét ai nhưng khi mình đã cảm thấy mình không được tôn trọng, ok, next, nên nhiều khi cảm giác mình lạnh lùng đến khủng khiếp. Vốn dĩ mình không muốn nói nhiều hơn những gì mình biết, bởi mình muốn mọi thứ kết thúc một cách êm đềm, khi đã không còn tình cảm với nhau, khi đã không chơi với nhau, thì nói ra được gì? đâu cần quan tâm người ta nghĩ mình xấu hay tốt nữa đâu. Giải thích nhiều chi cho mệt. Có nhiều thứ, không nên cố hiểu, chỉ nên chấp nhận. Mình chấp nhận bạn mình không chơi với mình, mình châp nhận một người im lặng với mình mặc dù mình không hiểu gì hết, mình chấp nhận bạn mình nó nghĩ không tốt cho mình. Và mình nghĩ, họ cũng nên chấp nhận như thế. Bởi, đã không còn là gì của nhau, thì cố hiểu để làm gì? Như thế cho nó thanh thản. Mình đã chấp nhận được những điều không vui, mặc dù đó là cả một ký ức buồn. Mình sẵn sàng đón nhận những điều sắp tới, dù nó vui hay buồn thì cũng vậy. Và mình sẽ không bao giờ mất niềm tin vào con người, cuộc sống và tình yêu này. Khánh Kèn đã quay trở lại rồi.
             Cuộc sống này ngắn ngủi mà, buồn đau chi cho nhiều. Để dành thời gian vui vẻ, yêu đời, để dành thời gian cho bạn bè, gia đình. Đã ngủ được những giấc ngủ ngon, đã dần vui vẻ trở lại, đã nhẹ lòng đi nhiều thật nhiều. Trên con đường của mình, đã có những người cùng bước đi, dù ngắn hay dài, mình cũng luôn cảm ơn họ vì đã trở thành một phần trong cuộc sống của mình.
Vui vẻ lại và yêu bản thân lên Kèn nhé, cố gắng hoàn thiện mình, cố lên nhé :D

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...