Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Ngày em đi, trời vẫn xanh và nắng vàng ruộm, sao lòng người tê tái

Ngay cả đến tận hôm nay chị cũng chưa thể tin được em đã ra đi. Buổi sáng dậy đọc cái tin nhắn lúc 2h sáng, chị thấy chị có lỗi thật nhiều vì đêm đó chị không để chuông điện thoại, chị ngủ ngon lành sau một chặng đường dài từ quê vào.
Tối mùng 5, cả lũ tụ tập với nhau, em đòi tiền mừng tuổi, chị ko đưa, chị định để lát nữa mừng cả nhóm, mà với lại nghĩ, nó đòi thế mà mình đưa ra thì thấy như kiểu do nó đòi mình mới mừng chứ ko phải là ý mình muốn mừng tuổi từ trước nên thôi. Hai chị em ngồi cạnh nhau, nó còn xoa xoa cái chân mình, mình đá cho, nhờ uống giùm ít bia nữa. Nó bảo là rượu đinh lăng còn không, vài bữa em ra Nghệ An.
Rồi nó đi, bảo có việc gấp đi, mình cũng ko nghĩ gì nhiều.
đó là lần cuối chị nói chuyện với em.
Đâu có ai ngờ được, em lại ra đi trong những ngày tháng thanh xuân đẹp nhất, đâu ai ngờ được những lời nói đó lại là những lời cuối mình dành cho nhau.
Anh Kiệt khóc nức nở, có lẽ anh ấy tự trách mình vì đã gọi em đi
Chị Giang trách mình vì tối đó đã không giữ em ở lại
Chị trách mình sao không mừng tuổi cho em
Mỗi người đều cảm thấy nuối tiếc, tự trách bản thân vì những điều dang dở. Nhưng chị nghĩ rằng, số phận nó phải vậy rồi, cũng chỉ bởi là mọi người quá đau xót em à. Tối qua chị ngủ mơ thấy nói chuyện gì đó với em, chị không nhớ rõ nữa.
Lần đầu tiên chị thấy những giây phút cuối cùng của một người, đau đớn quá, em đi để lại bao nhiêu tiếc nuối, em đi để lại bao ước mơ, để lại những cung đường mênh mông chưa đặt chân đến để lại những người thân yêu của em.
Chị ghét hồ xanh, chị thề chị sẽ không bao giờ chụp ảnh cưới ở đó, đó là nơi cướp mất em đi.
Chỉ mới đây thôi, còn nói cười vui vẻ, bỗng chốc hóa hư vô. Cuộc đời sao ngắn ngủi quá vậy em.
Bất giác chị sợ, chị sợ những người chị yêu thương sẽ ra đi đột ngột, chị sợ chị ra đi đột ngột khi chưa kịp nói lời tạm biệt.
Bất chợt chị hiểu, hiểu được sự lo lắng của anh trai, của ba mẹ khi chị đang vi vu trên những nẻo đường
Chị hiểu được ý nghĩa của những tin nhắn hỏi thăm em về đến nhà chưa, em đến nơi chưa, hoặc là tớ đến nơi rồi, anh về tới nhà rồi... đó thực sự là cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
cung đường Hà Giang 30/4 này định cùng em đi, thế rồi vẫn chưa đi được. Chị cũng thấy chùn chân, có lẽ chị sẽ về nhà, dành nhiều thời gian cho ba mẹ và ông. Rồi sẽ có lúc, chị rong ruổi trên con đường đó, chị luôn muốn đi.
Cuộc sống này thật sự mong manh, phải sống tốt. Em ra đi thanh thản và phù hộ cho mẹ em nhé, chị ko lên với em được, cũng thấy áy náy lắm. Sau này có dịp, chị sẽ lên thăm em và chị Ly Ty. Chị sẽ ngắm xem con đường cao su nắng vàng ở Kon Tum quê em có đẹp hơn quê chị ko, chị sẽ xem thử hoa cà phê quê em có thơm hơn quê chị ko, và hơn nữa, chị muốn tới thăm xem em như thế nào. Yêu em, ngủ ngon em nhé, mọi người luôn nhớ em, một cánh én đơn côi bay trên bầu trời rộng lớn ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...