Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Dọn ra nhà mới

Mấy dạo này mình ở lại văn phòng công ty. Vì dọn ra ở xa nên sáng dậy nấu cơm mang theo trưa ăn luôn. Đã được một tuần rồi mà sao thấy lâu quá. Thấy chẳng vui, cũng không quá buồn, từ nay mình bắt đầu cuộc sống tự lập, lo thu chi đi chợ nấu ăn trong gia đình.
Ông anh trai nghiêm khắc, muốn rèn cho mình nhưng mặt ông cứ nhăn nhăn nhó nhó, đến cười một cái cho mình cũng không cười nổi. Nhiều khi thấy tủi thân lắm lắm, đợt này dễ bị xúc động, có lẽ ai mà chọc mình chắc mình ào ào xối xả nước mắt ra thôi. Mẹ vào giúp hai anh em chuyển nhà, chưa đưa mẹ đi tắm biển được bữa mô cả, thương mẹ quá. Chủ nhật tập đi chợ, mua rau đủ thứ. Còn mua tôm cá cũng có phần lo lắng vì không biết mua như thế nào cho ngon, nhắn tin hỏi con bạn tôm khoảng mấy một ký, sợ bị bắt gà :)). Từ nhỏ đến giờ mình không phải đi chợ, có lẽ đó cũng là sai lầm :(. Chỉ cần giải quyết chuyện đi chợ nấu ăn nữa là mình đủ tiêu chuẩn lấy chồng rồi =))
Từ ôm ra riêng, được một bữa dậy 6h sáng, mẹ nấu cho ăn, còn nữa là dậy sớm, tất ta tất tưởi, đi chợ, đi làm, hic, không biết sau ni có con rồi còn chạy như răng, giờ có mỗi mình với anh thôi mà cũng thấy chạy tới chạy lui.
Chiều nay ngủ dậy lại lượn fb của Thảo Đinh, xem lại mấy cái hình cưới, thấy cũng vui vui. Thấy cái ảnh nó khóc nhè khi lên xe hoa, tự nhiên cũng suýt khóc, thấy cảm động quá, bước sang một trang  mới rồi. Không biết đến khi mình cưới mình có khóc bù lu bù loa, hay là mẹ khóc không biết nữa, ưa lấy chồng gần gần mẹ, sau chạy đi chạy về cho khỏe, cho tình cảm nữa.
Thảo ghẻ khóc nhè :))
Thôi thì cứ đổ lỗi cho duyên số, cái thằng chồng mình ấy, mình sẽ cho nó nhừ đòn :)) hi vọng gặp được ông chồng tốt tốt
"Phụ nữ lúc nào cũng kêu đàn ông ai cũng giống nhau, vậy mà lại cứ vất vả tìm cho mình một người" =)) thật là khổ quá :D

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Chuyến đi rừng thứ hai của Kèn

       Anh Bi lên kế hoạch đúng ngày anh trai đi Philipine, thiên thời địa lợi nhân hòa nên mình nhào vô đăng ký luôn, quất luôn mặc dù mới đi Nha Trang về đang ốm. Mua thuốc, mua sữa uống ầm ầm để lấy lại sức. Sáng thứ 6 anh đi, sáng thứ 7 mình cũng ra khỏi nhà :D.
       Thứ 7 lượn lờ hẹn hò ăn sáng mãi rồi lên nhà anh Bi, gặp lại anh Bi sau 2 năm, gặp lại anh Thanh cũng ngần ấy, hơi nhớ nhớ một chút đợt đi làm đường dân vận. cả đoàn rồng rắn đi bộ. Sợ vắt thì chớ, mềnh trùm kín từ đầu tới chân, đi xí mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà cũng không dám cởi cái áo :D
Đoàn phượt của nhà mềnh trên đường vô rừng
Xuyên rừng keo, qua một suối, lên một dốc, xuống dốc, gặp một suốt, lên dốc và một con suối nữa là cắm trại, trên đường ngước mặt lên thấy mỗi cái mông người đi trước :)). Mình còn thấy cây dâu da nữa, đẹp ơi là đẹp, thích ơi là thích. Ăn một quả mà chua lòi tòi phòi, nổi da gà luôn ấy.lên trên nớ thì nước suối cũng uống chớ không bày đặt như ở cty, nước bình đóng chai còn phải nấu lên nữa :)). Leo lên mà thấy cái balo nặng như chì, lên tới dốc có bé nôn luôn, tội dữ, may mình vẫn trụ được.

Quả dâu chưa chín, chua lắm :))
      Lên tới nơi nghe được cắm trại mà mừng muốn rơi nước mắt, tô mì quảng ăn từ 7h sáng đến 1h hết veo mô, anh Bi thì đi làm thỏ nấu cari, mấy anh khác dựng trại. Bắc nước nấu hầm cari được một lúc thì trời mưa, may mà dựng xong trại. Lúc ấy mình lại nhảy xuống tắm, tắm cái định thay đồ thì mưa mất, vậy là co ro áo ướt. Mưa rừng lần đầu tiên mình thấy, mưa một lúc thì nước trên nguồn đổ xuống ầm ầm, đục ngầu, chỗ đã lúc nãy mới phơi quần áo nước tràn ra cả, lên đến gần bếp lửa, cả đoàn bỏ balo vào túi, ném lên cao chuẩn bị tư thế chạy lũ.
Nước chuẩn bị lên cao, dập luôn cái bếp :D
Nồi cả ri vừa chín tới thì nước lên, anh bi ôm lên gốc cây trên cao. Mười tám con người túm tụm, 3h chiều hơn, chưa được ăn, mưa mặc mưa, vẫn lấy bánh mì nguội ngeo ra chấm chấm cari, bát đũa bỏ balo hết nên ăn nước không rứa, Anh Huy bảo, chưa bao giờ thấy bánh mì  ngon đến thế :D. Đúng là nhớ đời luôn thật, lần đầu tiên thấy nước suối nó dữ dội như vậy, lần đầu tiên ăn kiểu chạy lũ như vậy. Mình thì lo, lỡ không về được thì nguy khốn.
         Chiều đến mở đth ra thì thấy cuộc gọi nhỡ của mẹ mà không làm răng gọi lại được, sóng chập chờn. Biết ngay là mẹ gọi hỏi đến nơi chưa, mà ko thấy liên lạc được nên lo. Mình tự trách bản thân là quá dốt, ai bảo khai với mẹ làm chi. Vì biết mẹ lo nên tối ăn cơm mặt mình buồn hiu hắt, anh Bi hỏi răng em buồn rứa K ơi. Ăn xong rửa xong bát là kiếm chỗ đi ngủ, quá mệt. lấy cái chăn ra mà mấy anh giành giật :)). Nằm trên đá mà đau chi mà đau, còn nằm nghiêng nữa mới ghê chứ :)). Nằm ngủ mà cứ mong trời sáng để xuống núi gọi về, mình biết là mẹ sốt ruột lắm lắm, đến khổ, nếu mà gặp mưa không về được, có lẽ thứ hai ảnh mình lên báo mất thôi.
         Đi tắm suối, ngồi hát ngêu ngao bền bờ suối, nấu cơm, nói chuyện với những người bạn mới, không fb, không đth, kể ra cũng khá thú vị. Ăn đủ món, thịt om măng, ốc um mít, mít hơi bị đắng, gà nướng, thỏ nướng, cá nướng, cháo ếch, thỏ cari. cua rang me nữa chứ, ôi chời ơi, anh Bi nấu ăn ngon quá đi mất.
      Tối đến có khoản bắn pháo bông mà mình mệt quá, chui ra nhìn cái rồi chui lại ngủ, căn bản là mình thấy không quen lắm mình không thích nói chuyện, hi.
      Đi chơi, mình nhận ra được anh Huy ở chỗ ngày trước mình thực tập.
Mình nhớ được anh Thanh 2 năm trước đi dân vận ở trên đó. Mình gặp được những người bạn mới như chị Mèo, nhìn chị ý giống Dương, nhìn cá tính và có tâm hồn cũng rất rộng mở.
 Mình gặp anh Tuấn, cứ quan tâm mình như người yêu, nghĩ thấy cũng hay ho. Ăn cơm xong bữa cuối thấy ảnh cầm mấy bình nước bơi ra lấy nước chảy ở thác xuống cho sạch, tự giác cầm bình nước mình ra luôn, cảm động kinh lên được. Đã thế mình cũng liều mượn luôn cái áo khoác, sợ vắt bu, rứa là anh cũng mang cho mượn luôn. Mình nghĩ, đến lúc mà xuống núi, trả nguyên cái áo đầy mùi mồ hôi thì đúng là không có gì phũ hơn :)) ka ka, nghĩ thế cũng thấy mình ác như thế nào :v. Trên đường đi còn chờ mình nữa, kể ra cũng thấy vui vui.
Còn bạn có cái tên rất lạ này nữa, Lê Miên,  tối ngủ kéo hết chăn của tớ, làm tớ bị lạnh nề

    Một người bạn đồng hành mà giờ mới nhắc tới là Ly Ty. Chỉ mới chơi với Lyty sau này, nhưng thấy tính nó rất hay, thẳng thắn, nhiệt tình. Đi đâu cũng bu theo bòa ghẻ nớ, đi với hắn mình thấy mình được che chở, kiểu thấy an tâm lắm. Cảm ơn Ly ty đã đi cùng tớ, đã chăm lo cho tớ nhé.
   Về xuống đến có sóng là gọi ngay cho mẹ, mẹ thở phào, bảo ba ngồi khóc, hic, gọi khắp nơi, gọi lại cho mự, nhắn cho cậu, nhắn cho em, nhận được đth của chị Ngọc bảo sao ko gọi được em, nhắn lại cho chị Hạ, về nhà 6 tin nhắn fb. Chỉ mới hai ngày thôi mà cả nhà đã hoảng lên như thế rồi đây. Ba mẹ ơi, con xin lỗi vì làm ba mẹ lo lắng, nhưng con muốn ba mẹ biết là con đã lớn, đã hiểu chuyện rồi mà. Con cũng muốn tung cánh bay cao, con muốn đi những cung đường mới, gặp những người bạn mới, để trải nghiệm, để biết yêu quý hơn mái ấm mà con đang có. Hãy để cho con có cơ hội được cứng cáp hơn. Con không muốn suốt ngày phải là một đứa con cưng không biết gì cả. Còn trẻ, thì hãy cứ tung bay.
Những ngày gần đây, mình hay suy nghĩ về cái chết, vì mình quá ám ảnh bởi tin dữ của những bạn trẻ, mình thấy sợ. Chết là một từ mà chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy khủng khiếp lắm rồi. Cứ suy nghĩ, tuổi trẻ là những ngày tươi đẹp, cứ sống và cống hiến hết mình thôi, cố gắng lên. Phải mạnh dạn bước ra đời thì mới có thể vững vàng được.
Cảm ơn đời vì đã cho tôi những ngày tháng tươi đẹp được sống ^^

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...