Thứ 7 lượn lờ hẹn hò ăn sáng mãi rồi lên nhà anh Bi, gặp lại anh Bi sau 2 năm, gặp lại anh Thanh cũng ngần ấy, hơi nhớ nhớ một chút đợt đi làm đường dân vận. cả đoàn rồng rắn đi bộ. Sợ vắt thì chớ, mềnh trùm kín từ đầu tới chân, đi xí mồ hôi mồ kê nhễ nhại mà cũng không dám cởi cái áo :D
![]() |
| Đoàn phượt của nhà mềnh trên đường vô rừng |
![]() |
| Quả dâu chưa chín, chua lắm :)) |
![]() |
| Nước chuẩn bị lên cao, dập luôn cái bếp :D |
Chiều đến mở đth ra thì thấy cuộc gọi nhỡ của mẹ mà không làm răng gọi lại được, sóng chập chờn. Biết ngay là mẹ gọi hỏi đến nơi chưa, mà ko thấy liên lạc được nên lo. Mình tự trách bản thân là quá dốt, ai bảo khai với mẹ làm chi. Vì biết mẹ lo nên tối ăn cơm mặt mình buồn hiu hắt, anh Bi hỏi răng em buồn rứa K ơi. Ăn xong rửa xong bát là kiếm chỗ đi ngủ, quá mệt. lấy cái chăn ra mà mấy anh giành giật :)). Nằm trên đá mà đau chi mà đau, còn nằm nghiêng nữa mới ghê chứ :)). Nằm ngủ mà cứ mong trời sáng để xuống núi gọi về, mình biết là mẹ sốt ruột lắm lắm, đến khổ, nếu mà gặp mưa không về được, có lẽ thứ hai ảnh mình lên báo mất thôi.
Đi tắm suối, ngồi hát ngêu ngao bền bờ suối, nấu cơm, nói chuyện với những người bạn mới, không fb, không đth, kể ra cũng khá thú vị. Ăn đủ món, thịt om măng, ốc um mít, mít hơi bị đắng, gà nướng, thỏ nướng, cá nướng, cháo ếch, thỏ cari. cua rang me nữa chứ, ôi chời ơi, anh Bi nấu ăn ngon quá đi mất.
Tối đến có khoản bắn pháo bông mà mình mệt quá, chui ra nhìn cái rồi chui lại ngủ, căn bản là mình thấy không quen lắm mình không thích nói chuyện, hi.
Đi chơi, mình nhận ra được anh Huy ở chỗ ngày trước mình thực tập.
Mình nhớ được anh Thanh 2 năm trước đi dân vận ở trên đó. Mình gặp được những người bạn mới như chị Mèo, nhìn chị ý giống Dương, nhìn cá tính và có tâm hồn cũng rất rộng mở.
Mình gặp anh Tuấn, cứ quan tâm mình như người yêu, nghĩ thấy cũng hay ho. Ăn cơm xong bữa cuối thấy ảnh cầm mấy bình nước bơi ra lấy nước chảy ở thác xuống cho sạch, tự giác cầm bình nước mình ra luôn, cảm động kinh lên được. Đã thế mình cũng liều mượn luôn cái áo khoác, sợ vắt bu, rứa là anh cũng mang cho mượn luôn. Mình nghĩ, đến lúc mà xuống núi, trả nguyên cái áo đầy mùi mồ hôi thì đúng là không có gì phũ hơn :)) ka ka, nghĩ thế cũng thấy mình ác như thế nào :v. Trên đường đi còn chờ mình nữa, kể ra cũng thấy vui vui.
Còn bạn có cái tên rất lạ này nữa, Lê Miên, tối ngủ kéo hết chăn của tớ, làm tớ bị lạnh nề
Về xuống đến có sóng là gọi ngay cho mẹ, mẹ thở phào, bảo ba ngồi khóc, hic, gọi khắp nơi, gọi lại cho mự, nhắn cho cậu, nhắn cho em, nhận được đth của chị Ngọc bảo sao ko gọi được em, nhắn lại cho chị Hạ, về nhà 6 tin nhắn fb. Chỉ mới hai ngày thôi mà cả nhà đã hoảng lên như thế rồi đây. Ba mẹ ơi, con xin lỗi vì làm ba mẹ lo lắng, nhưng con muốn ba mẹ biết là con đã lớn, đã hiểu chuyện rồi mà. Con cũng muốn tung cánh bay cao, con muốn đi những cung đường mới, gặp những người bạn mới, để trải nghiệm, để biết yêu quý hơn mái ấm mà con đang có. Hãy để cho con có cơ hội được cứng cáp hơn. Con không muốn suốt ngày phải là một đứa con cưng không biết gì cả. Còn trẻ, thì hãy cứ tung bay.
Những ngày gần đây, mình hay suy nghĩ về cái chết, vì mình quá ám ảnh bởi tin dữ của những bạn trẻ, mình thấy sợ. Chết là một từ mà chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy khủng khiếp lắm rồi. Cứ suy nghĩ, tuổi trẻ là những ngày tươi đẹp, cứ sống và cống hiến hết mình thôi, cố gắng lên. Phải mạnh dạn bước ra đời thì mới có thể vững vàng được.
Cảm ơn đời vì đã cho tôi những ngày tháng tươi đẹp được sống ^^









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét