Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Mình không chịu được áp lực

Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị sếp la vì không lo gọi cho khách hàng thường xuyên, không chú tâm ..vv và vân vân, cũng đúng vậy thật. Có lẽ ngay từ đầu, tâm lý của mình đã dành chỗ cho sự ra đi, nên mình đã không cố gắng, và bây giờ mình nghĩ mình đã sai. Mình chỉ chú ý để ngồi học bài của mình mà không lo đến việc công ty, thực chất cũng không có gì nhiều ngoài việc gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của họ và xem các loại phụ tùng mà công ty sẽ bán. Mình không chịu khó tìm tòi, chẳng lẽ ngồi chơi mà nhận lương vậy, ai mà chấp nhận được.
   Bắt đầu từ tuần sau mình phải đính chính lại tình hình làm việc của mình, gọi điện cho các khách hàng hỏi thăm, lên mạng xem các hình ảnh của sản phẩm. vậy thôi, cố gắng lên đi chứ, muốn làm việc một cách thoải mái thì trước tiên mình sẽ phải chăm chỉ cái đã. Cố lên nha Kèn ơi

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Viết cho con bạn của tau

Gần hết tuần thứ hai đi học của Y 5 rồi mi nhỉ? quay cuồng với học hành, bệnh viện và tiếng Anh. Mới thấy cái stt của mi, chui vô thư viện trường mà lại đông quá :D.
Nhớ mi lắm mèo ạ, có nhiều điều muốn nói với mi, nhiều vướng bận muốn nói với mi, những suy nghĩ của tau bây giờ t ko biết nó là như thế nào, lộn xộn và không biết như thế nào là đúng hay sai, t phải cư xử như thế nào cho phải nữa. Mấy ngày ni, suy nghĩ cứ bộn bề, học hành, anh văn và tình cảm. Mọi thứ chưa đâu vào đâu cả mi à.
Chiều nay trời mưa mưa nhẹ nhẹ, âm u, ngồi làm bào về nhà xong chán quá, dở chứng lên lại ngồi nghe nhạc thu Hà Nôi, đang tưởng tượng được đi dạo cùng mi dưới những hàng cây cổ thụ, lá vàng bay bay. T chỉ cần thế thôi, cảm nhận được cái mùa thu ở thủ đô, ở nơi mi ở nó như thế nào. Từ lúc nhỏ đến giờ, bạn nhiều lắm, bạn cấp một, cấp hai, bạn ĐH, nhưng mà với tau, một đứa bạn đặc biệt nhất vẫn luôn là mi. Thật sự nghĩ đến mi, nhiều khi cứ muốn khóc, chẳng biết sao nữa mi à, như kiểu tâm hồn đồng điệu á mi à. M luôn nhường nhịn tau mi hầy, khi mô cũng rứa, nên nỏ có khi mô mà hai đứa cãi nhau hay xích mích. Mỗi kỷ niệm với mi đều là hạnh phúc. Biết đến khi mô hai con mới được ôm nhau lượn lờ, đi ăn bánh bao rán, ôm nhau ngủ. Tháng 10 HN còn thu không mi nhỉ? thích mùa thu, không quá nóng, không quá lạnh, tha hồ diện đồ đẹp đi dạo phố, hi. Con người t mơ mộng quá. lúc mô cũng nghĩ xa vời, cứ nghĩ mãi về những điều chưa đến. Bản chất Song Ngư mà, thôi kệ, vô tư một xí cho thoải mái, tưởng tượng để bắt nguồn sáng tạo mà. Bữa sau sẽ có rất nhiều chuyện nói với mi, nhớ mi lắm mèo ạ

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Một buổi sáng phải suy nghĩ nhiều thứ

Học IELTS, kiếm học bổng, về đi dạy, nghe có vẻ hay ho, nghe có vẻ lớn lao. Mà giờ mình đã làm được gì chứ. Dạo này toàn ăn chơi, ngủ, không học một chữ TA nào cả. Không học thì ngồi mà mơ nha. Đừng có đùa đừng có nói cái kiểu như thế, không thực tế và quá viển vông nếu nó chỉ là ở trong suy nghĩ. Bao ngày rồi, cái việc học Tiếng Anh với mình nó không còn là một động lực mạnh mẽ nữa nhỉ? tự hỏi bản thân và cảm giác nóng bừng hết cả người vì nhận ra bao lâu nay mình đang tự lừa dối mình và ngủ chìm trong lười biếng. Vậy đấy, tương lai gì chứ? chẳng có gì thành công được khi mình không bắt tay vào học, chẳng có gì.
Sáng nay nói chuyện với anh, mới giật mình hoảng hốt. Thật sự cảm thấy thất vọng về chính bản thân.
  Đang tự nhìn lại chính mình. Mấy lâu nay cứ tự hỏi, không biết hai năm nữa mình sẽ như thế nào? thật ra ko phải hỏi mà là mình phải vạch được kế hoạch là hai năm nữa mình sẽ làm được gì và đang đứng ở đâu? chứ không phải là ngồi than thở và chờ đợi cái tương lại mù mịt mà mình chưa sẵn sáng để định hình.
Sang năm, sẽ đi Úc, hai năm nữa đang học ở Úc. Đó là câu trả lời mình sẽ trả lời. Vậy đấy, có mục tiêu rồi đấy. Đừng có ngồi tự hỏi cái tương lai vớ vẩn ấy ở đâu?
  Ngày hôm nay mình tuyên bố một câu, không hội hè bạn bè. Tối ở nhà học bài. Sẵn sàng bắt tay vào học để có thêm nhiều kiến thức, thật sự thất vọng về bản thân mình quá. Em cảm ơn anh trai, một câu nói của anh " thôi dẹp đi, anh thấy em có học đâu, toàn chơi" thì nó sẽ không thực tế khi em ước muốn như vậy, em hiểu và em sẽ bắt đầu lại, vẫn chưa muộn đúng không ạ.
   Hôm qua vô tình đọc được điều đáng sợ nhất của con người đó là không biết mình là ai. Không biết mình là ai?

Mùa Vu lan lại về

Vào đây đi học, ngoài cái tên là ngày xá tội vong nhân, con mới biết được rằm tháng bảy có một cái tên khác là lễ Vu Lan để báo hiếu với ba mẹ. Ngày hôm qua cũng chỉ thay mẹ mua cho bà váng sữa với thuốc huyết áp, con chỉ làm được những điều nhỏ nhoi vậy thôi mẹ à, ở xa, con cũng không biết làm gì. Những lúc này muốn được về nhà lắm mẹ ạ.
 Ngày này, người mà làm lòng con vướng bận nhất là mèo ghẻ, con biết nó buồn lắm, mà chẳng biết phải nói thế nào, nãy lên face, thấy nó chia sẻ bài viết về mẹ, lại thấy chạnh lòng. biết sao được mẹ, số phận như thế rồi, giờ phải mạnh mẽ mà bước tiếp thôi.
Vu Lan, con chúc mẹ luôn mạnh khỏe, luôn bên con mẹ nhé, cầu mong bà khỏe được nhiều năm nữa để ở với con cháu.

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Người yêu ơi anh ở đâu ?

Thật sự sợ lắm, đến giờ vẫn sợ, chỉ muốn khóc òa lên, nhưng chỗ dựa của mình vẫn chưa thấy đâu cả. Cái mặt mình nhìn hiền lắm hay sao, mặt mình dễ bắt nạt lắm hay sao. Anh ơi, anh đâu rồi, cho em mượn bờ vai

Mở mang tầm mắt

 Ngày bữa ni tâm trạng lên voi xuống chó kinh khủng. Mới vui vẻ, như đang bay vì mua được vé máy bay ra HN chơi, cứ mong thời gian trôi thật nhanh để đến tháng 10. Sau tự nhiên gặp một con dê xồm, quá sợ, rung tay rung chân, nghĩ lại không biết có con người mô mà vô liêm sỉ đến như thế. Cũng coi như mình được mở mang tầm mắt. Hay tại mình nhiệt tình với thân thiện để người ta hiểu lầm hầy. Sợ thật, mình thấy mình tin người quá, giờ mới thấy mọi thứ không như mình nghĩ, còn quá nhiều thứ mình chưa lường trước. Eo ơi, nghĩ lại trước giờ thì thấy mình quá may mắn, bởi vì xung quanh mình toàn bạn tốt. May mắn quá.
  Giờ thì với một người mới quen, cứ bình thường, cứ kiểu tỏ ra nguy hiểm đi cho nó lành. Một cơ hội để thấy một mặt khác của cuộc sống, nhưng ko sao, mình vẫn yêu đời lắm lắm

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Có một sự vui nhẹ :D

Nói như các bạn trẻ bây giờ, người nông dân có một sự vui nhẹ, có một sự buồn nhẹ, có một sự ốm nhẹ, cái chi cũng nhẹ. Thôi thì với mình bây giờ là có một sự vui thật nhẹ nhàng. Chiều thứ sáu, nguyên ngày thứ bảy và sáng chủ nhật đi chơi với hai anh bạn. Tuổi trẻ tài cao, mềnh chỉ ngồi nghe và cười, thỉnh thoảng chém gió xí xí. Lần đầu tiên gặp người bạn đã quen một cách chưa chính thức lắm ( bạn của bạn thân và qua fb) giờ đúng có lẽ cần phải cảm ơn facebook vì từ những con người ảo, ta lại gặp nhau giữa cuộc sống đời thường như thế. Những chuyến đi đều mang lại một trải nghiệm nhất định, một cảm xúc nhất định. Lần đầu tiên mình được đặt chân lên vùng đất Quảng Ngãi, ăn cơm gà, rồi lại leo lên xe đi lên Sơn Hà. Cảnh vật đồi núi, ruộng lúa, ruộng rắn, đồi keo, giống quê mình quá, về đó như về quê, thấy anh em lại rộn ràng và tình cảm. Được thử rượu vang trên Bà Nà, bảo quản rượu phải để chai nằm hoặc chếch xuống để nút chai được tiếp xúc với rượu, để nó ko bị khô và gãy, ko mở được nút chai. Từ ngày xa xưa mà Pháp đã xây bao nhiêu villa trên đỉnh núi để hưởng thụ, vậy mà cách mạng lại phá hết đi, uổng thế không biết nữa. hi, thôi kệ.  Biết được những miền quê mới, biết thêm được những người bạn mới, đó là niềm hạnh phúc mà cuộc sống này dành cho chúng ta.
  Chiều nay hai anh về, may vẫn gửi được xíu quà nhỏ nhoi, gửi được cho con bạn hâm lọ dưa món. Vậy thôi, mình chẳng có gì ngoài tình cảm và thời gian vào thời điểm này cả, chuyến đi chơi lần này hai anh tốn nhiều quá, hic, cứ thấy tội lỗi, thôi kệ, sau này mình có điều kiện, sẽ mời lại các anh, hè, nghĩ lại, chơi với nhau mà vì một cái gì đó, chắc chắn sẽ không bao giờ bền lâu. Nhìn thấy mấy anh giỏi, lại nung nấu quyết tâm học hành rồi, đúng là, phải có động lực thì mới học nổi. Vậy nhé, chúc hai anh lên đường bình an và mạnh khỏe, chắc chắn em sẽ ra Hà Nội đi chơi với Con bạn và hai anh, hứa đấy, nhất định thế, Hà Nội sẽ không lỗi hẹn một lần nữa đâu, nhỉ?

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Đi làm được mười hai ngày, thấy cũng không vui vẻ chi. Trong lòng giờ cứ thấy ngổn ngang quá, cứ chênh vênh.
Ốm hai tuần rồi, mãi chưa khỏi, cứ sụt sà sụt sùi. Sức khỏe cũng không có, chậm chạp, nhác học kinh khủng, không biết rồi làm chi mà ăn nữa đây. Mấy hôm ốm gần khỏi, đi chơi về lại ốm lại, bà giận, bà nạt. Bà bảo đã ốm rồi còn lo mà đi, giận quá. Tự nhiên thấy thương bà vô cùng, thấy cháu đau bà lại lo. Thương bà quá. Mấy ngày ni nhớ mẹ quá, cứ muốn về với mẹ, muốn được ở nhà, ăn uống linh tinh, đi vô đi ra với mẹ. Chán chẳng buồn nói. Giờ cứ động vô là khóc vô tư. Thương bà quá, hức hức. Bà mình thích hoa ngọc lan, thỉnh thoảng dưới gối của bà lại có vài bông hoa.
  Tối qua đi chơi chia tay với MAGOZA nhậu xong đi kara, vui quá là vui, trước khi đi cứ nghĩ là khóc một trận um sùm lên, nhưng phê rồi thì vô kara quậy tưng bừng. Nghĩ lại những khoảnh khắc bên nhau thật đáng nhớ biết bao, hai tháng làm cùng nhau, tuy ngắn ngủi nhưng là những ngày tháng ý nghĩa. Chúc cho chị làm việc thật tốt nha chị ơi, rồi năm nay nhanh cho tụi em đi ăn cưới chị nhé. Fighting chị yêu.

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...