Có thể nói mình học ở IUJ là khá may mắn vì mình được hưởng 4 mùa thời tiết rõ rệt, đơn cử là tuyết. Những bông tuyết đầu mùa rơi làm trái tim của một kẻ từ xứ nóng ngưng lại vài nhịp, ngẩn ngơ nhìn ra từ ô cửa sổ lớp học, chỉ mong sao nhanh hết giờ để chụp ảnh. Nhoắng một cái ba tháng tuyết đã trôi qua, bầu trời mỗi ngày nhìn ra cửa lại thấy mỗi khác, khi thì trời nắng vàng, khi thì hoàng hôn nhuộm hồng cả vùng trời, khi thì lấp lánh những ánh điện từ triền núi xa xa.
Có những ngày tuyết rơi nặng hạt, mình nằm trên giường, tắt điện, ngắm những bông tuyết rơi nhẹ nhàng xuống qua ánh điện đường vàng. Có hôm ngó ra phía cửa, cứ đứng ngửa mặt lên trời và ngắm tuyết, cảm giác như thể mình đang trôi lơ lửng trong hằng hà sa số bông tuyết trong veo.
Xứ tuyết, snow country, là xứ sở được tả trong quyển sách Snow country của tác giả được giải nobel người Nhật Yasunari Wanabata. Mỗi lần thấy cái tên Snow country mình lại mềm đi :) vì thấy thân thuộc.
Có những ngày tháng buồn thương nhớ nhà, ngoài trời không thấy gì ngoài tuyết, tâm trạng cũng chùng xuống phần nào, nhưng niềm yêu thương với những bông tuyết nhỏ xinh của mình thì luôn như thế.
Mùa đông ở xứ tuyết kéo dài đến tận tháng 4, nên thời điểm này hầu như cuối tuần nào cũng có lễ hội. Tuần trước em Cường Meiji lên chơi, mấy chị em đi lễ hội tuyết ở Tokamachi, đủ các tượng, Kitty, Doraemon, Nobita xuka, có nhà băng, có đường mê cung làm từ băng nữa, mình còn trèo lên núi tuyết rồi trượt xuống :)) vui kinh khủng. Tuần này vừa đi lễ hội khinh khí cầu về, mình đến vào buổi chiều, trời xấu nên không được nhìn thấy khinh khí cầu, buồn lắm, nhưng sáng đi thì được xem cá koi người Nhật họ nuôi, xong rồi đi dạo siêu thị, lạc vào một quầy hoa rực rỡ, ngắm ngắm ngía, thỏa mãn quá. Tối ra đứng xem pháo hoa, lâu lắm rồi mới ngắm pháo hoa, vui.
Chiều nay đang đi dọc giữa những quầy hàng đồ ăn trong chỗ lễ hội, chợt nghe nhạc bài California Dreaming vang lên, mình đi ngược gió, một mình đi chậm chậm rồi đứng bên cạnh quầy nghe cho hết bài hát, mình thấy có chút gì đó tan vỡ, nhẹ và sắc, lạnh và tan. Như những bông tuyết vậy.
Có những điều thật xinh đẹp, lấp lánh nhưng cũng thật mong manh.
Snow country, xứ tuyết của mình, yêu và sẽ nhớ rất nhiều.
Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018
Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018
Lạc đường
Mấy hôm nay quẩn quanh suy nghĩ, nhớ là phải note một cái gì đó mà nghĩ không ra, một ý nghĩ thoáng qua đó là việc những người trẻ tuổi như mình thường chưa tìm thấy được mình mong muốn điều gì. Trong cuộc sống, công việc và tình cảm. Đến tận bây giờ mình vẫn loay hoay đi tìm câu trả lời cho việc mình muốn gì.
Thật thiệt thòi khi việc định hướng cuộc đời mình biết hơi muộn. Nhiều khi vẫn thấy nền tảng giáo dục và tư duy của mình chậm tiến bộ quá. Cũng không thể trách mẹ vì ngày xưa chỉ cần phải điểm cao thôi à. Là được. Rồi vào đại học, đi làm, lấy chồng sinh con. Hết một đời người.
Về công việc, mình chưa biết mình hợp với cái gì vì mình sợ, mình thấy mình không đủ năng lực, không đủ sáng tạo, tài hoa để có thể bươn chải sóng gió với đời. Rồi lại quẩn quanh ao làng bờ tre.
Về tình cảm, lắm lúc loay hoay không hiểu mình sẽ đi đâu và về đâu, mình vẫn buồn rười rượi khi nghĩ về lần lên Đà Lạt, thành phố không có chỗ cho kẻ cô đơn. Đà Lạt không giống trong tưởng tượng của mình, mưa buồn, như lòng mình vậy.
Mình từng nhớ có một bộ phim, cô gái hỏi chàng trai, kẻ lang thang có đường không. Chàng trai trả lời, có khi ta thôi không tìm kiếm. Mình nghĩ là do tìm kiếm nên họ mới trở thành người lang thang chứ nếu như họ buông xuôi thì họ cũng sẽ có một con đường để đi, dù tốt, dù xấu, chỉ cần bước đi thôi. Có khi làm một gã lang thang cũng có cái thú nhỉ ? Làm một con chim không chân, không có chỗ nghỉ. Đùa thôi. Vẫn muốn về nhà mẹ ôm ấp.
Có lẽ tuổi trẻ với đôi ba lần vấp váp chỉ là để cho mình thêm mạnh mẽ, việc ta chưa tìm thấy đường không phải là ta đi lạc đường mà là ta đang đi một con đường mới. Con đường mà ta chưa biết. Tuổi trẻ là được phép bước đi. Một bài viết ở Mann up mà mình rất thích đó là ông trời sẽ cho mình hạnh phúc nhưng trước đó sẽ cho mình thử thách. Vì vậy mà để hạnh phúc thì hãy cứ mạnh mẽ đã. Cứ chờ đợi và chịu đựng đến một lúc nào đó mọi thứ sẽ trở nên có ý nghĩa.
Khi một người trở nên bình yên với quá khứ, với nỗi lòng thì khi đó mới nên mở rộng trái tim.
Chung quy chỉ vậy thôi.
Nhân một ngày cảm thấy mọi thứ nhạt toẹt và muốn dẹp hết tất cả :)
Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018
Chúc mừng năm mới 2018
Truyền thống của mình hàng năm là viết một cái note review những điều mình đã làm trong một năm qua, giờ thì bận quá chỉ tranh thủ gõ vài dòng. Lâu lắm rồi mới viết bài ở blog, dạo này mình có lắm nơi để trốn quá. Cho những khi mình cảm thấy không được vui. Năm đầu tiên xa nhà, khoảnh khắc giao thừa sang cũng không có quá nhiều đặc biệt. Chỉ nghĩ, tầm này mẹ đang nấu chè, ba đang làm gà, tivi mở to hết cỡ táo quân, nhạc ngoài đường mở ầm ầm để giao thừa xong các nhà ra cùng đốt lửa nướng đồ.
Cả hai tuần trước tết mình bị trầm cảm, vì mệt, vì học, vì nhớ nhà, hôm lên làm bài ở phòng máy, trưa chưa ăn gì, ngồi gõ note xong ngồi khóc nức nở, lâu lắm mới khóc, thấy nhẹ nhõm hẳn nhưng vẫn kiểu tủi thân, ai nhắc về tết là có thể rơm rớm ngay được.
Năm 2017 trôi qua là một năm đáng nhớ của mình, với sự thay đổi của công việc và học hành, thay đổi cuộc sống và suy nghĩ.
Hãy sống chân thành và tốt bụng Kèn nhé, may mắn sẽ đến.
Cầu một năm mới an lành, cầu cho Kèn luôn vững vàng và can đảm với cuộc sống.
Cả hai tuần trước tết mình bị trầm cảm, vì mệt, vì học, vì nhớ nhà, hôm lên làm bài ở phòng máy, trưa chưa ăn gì, ngồi gõ note xong ngồi khóc nức nở, lâu lắm mới khóc, thấy nhẹ nhõm hẳn nhưng vẫn kiểu tủi thân, ai nhắc về tết là có thể rơm rớm ngay được.
Năm 2017 trôi qua là một năm đáng nhớ của mình, với sự thay đổi của công việc và học hành, thay đổi cuộc sống và suy nghĩ.
Hãy sống chân thành và tốt bụng Kèn nhé, may mắn sẽ đến.
Cầu một năm mới an lành, cầu cho Kèn luôn vững vàng và can đảm với cuộc sống.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...