Mấy hôm nay quẩn quanh suy nghĩ, nhớ là phải note một cái gì đó mà nghĩ không ra, một ý nghĩ thoáng qua đó là việc những người trẻ tuổi như mình thường chưa tìm thấy được mình mong muốn điều gì. Trong cuộc sống, công việc và tình cảm. Đến tận bây giờ mình vẫn loay hoay đi tìm câu trả lời cho việc mình muốn gì.
Thật thiệt thòi khi việc định hướng cuộc đời mình biết hơi muộn. Nhiều khi vẫn thấy nền tảng giáo dục và tư duy của mình chậm tiến bộ quá. Cũng không thể trách mẹ vì ngày xưa chỉ cần phải điểm cao thôi à. Là được. Rồi vào đại học, đi làm, lấy chồng sinh con. Hết một đời người.
Về công việc, mình chưa biết mình hợp với cái gì vì mình sợ, mình thấy mình không đủ năng lực, không đủ sáng tạo, tài hoa để có thể bươn chải sóng gió với đời. Rồi lại quẩn quanh ao làng bờ tre.
Về tình cảm, lắm lúc loay hoay không hiểu mình sẽ đi đâu và về đâu, mình vẫn buồn rười rượi khi nghĩ về lần lên Đà Lạt, thành phố không có chỗ cho kẻ cô đơn. Đà Lạt không giống trong tưởng tượng của mình, mưa buồn, như lòng mình vậy.
Mình từng nhớ có một bộ phim, cô gái hỏi chàng trai, kẻ lang thang có đường không. Chàng trai trả lời, có khi ta thôi không tìm kiếm. Mình nghĩ là do tìm kiếm nên họ mới trở thành người lang thang chứ nếu như họ buông xuôi thì họ cũng sẽ có một con đường để đi, dù tốt, dù xấu, chỉ cần bước đi thôi. Có khi làm một gã lang thang cũng có cái thú nhỉ ? Làm một con chim không chân, không có chỗ nghỉ. Đùa thôi. Vẫn muốn về nhà mẹ ôm ấp.
Có lẽ tuổi trẻ với đôi ba lần vấp váp chỉ là để cho mình thêm mạnh mẽ, việc ta chưa tìm thấy đường không phải là ta đi lạc đường mà là ta đang đi một con đường mới. Con đường mà ta chưa biết. Tuổi trẻ là được phép bước đi. Một bài viết ở Mann up mà mình rất thích đó là ông trời sẽ cho mình hạnh phúc nhưng trước đó sẽ cho mình thử thách. Vì vậy mà để hạnh phúc thì hãy cứ mạnh mẽ đã. Cứ chờ đợi và chịu đựng đến một lúc nào đó mọi thứ sẽ trở nên có ý nghĩa.
Khi một người trở nên bình yên với quá khứ, với nỗi lòng thì khi đó mới nên mở rộng trái tim.
Chung quy chỉ vậy thôi.
Nhân một ngày cảm thấy mọi thứ nhạt toẹt và muốn dẹp hết tất cả :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét