Những ngày lang thang đi một mình là những ngày mình suy nghĩ về câu hỏi apply khoá hè ở Ý. Miêu tả một vài điều về bản thân, điểm mạnh, điểm yếu, những điều tuyệt nhất đang làm, sự thay đổi môi trường sống nào làm bạn cảm thấy có ý nghĩa nhất, bạn định nghĩa thế nào về thành công?
Điểm yếu lớn nhất của mình là dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc và sợ một mình, làm gì cũng cần có người ở bên vì chẳng tự tin chút nào cả. Đến giờ vẫn sợ nhưng đỡ hơn chút xíu, vẫn lơ ngơ khi ra đường. Lần này đi, bao nhiêu lần lạc đường lạc line tàu, mua vé oneday pass đi được đúng một điểm, tính ra còn đắt hơn tiền bình thường nữa. Nhưng rồi mình tự lập hơn, tự cầm được bản đồ mặc dù xem có xíu xíu, tự lên lịch đi chơi, thích chỗ nào thì đi chỗ đó, muốn dừng chụp ảnh ở đâu thì dừng, mệt lúc nào thì nghỉ lúc đó. Tự do tự tại, điều quan trọng là trong suy nghĩ mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều nên cũng bình tâm hơn hẳn. Mọi thứ sẽ đến đúng thời điểm của nó. Đi chơi một mình, mình gặp được bao nhiêu người tốt bụng, những ngừoi Nhật tận tình chỉ line tàu cho mình, rồi một bác già nói tiếng anh, hỏi thăm mình từ đâu tới, hỏi mình muốn trở thành người như thế nào sau khi tốt nghiệp, rất nhiều những người đã đi qua không gặp lại nhưng để lại trong nhau rất nhiều sự tử tế. Đó là những gì mình cảm thấy trân quý.
Ngày hôm nay lên đền Inari, nổi tiếng với hàng ngàn cánh cổng tori đỏ dẫn lên đỉnh núi Inari, mình chỉ leo lên được đến 1/3 quãng đường vì đường rất xa, và sợ xuống núi thì muộn đường về. Mình bước nhẩn nha, vừa đi vừa nghĩ đến những trang sách em Nhật Linh viết, ngẩng đầu nhìn nắng xuyên qua tán cây xanh mướt. Mệt thì đứng nghỉ, uống chút nước, tựa đầu nhìn lá phong lên mầm xanh trong nắng. Bài học về cách đi lên cầu thang trên núi mình học được khi lên Pansipang ở Sapa, cứ bước từng bước chậm rãi, chân sẽ không mỏi, có đủ không khí thở không bị hụt hơi, nhẹ tênh, chậm rồi cũng tới. Mình chợt nghĩ về những quãng nghỉ trong đời, cứ đi thôi, mệt rồi lại nghỉ. Chậm rãi, từ tốn. Mọi thứ đều vậy và tình yêu cũng thế, cần xem lại, cần chậm rãi. Đó cũng là một cách để mình kiềm chế những cảm xúc nhất thời của bản thân. Dòng người đông đúc dần dần thưa đi khi lên cao, vậy là mình lại có thể chụp vài tấm ảnh đẹp.
Chiều xuống, về tới bờ sông thấy phía xa kia là mấy cây anh đào, vắng khách, mình rẽ ngang qua, thơ thẩn với mây trời, cánh hoa rơi giữa dòng nước trôi đi nhẹ nhàng, những ngày ngắm hoa lại nhớ bài đi đâu để thấy hoa bay Hà Anh Tuấn hát, bài hát buồn về cha. Lấy trong túi cục cơm orini nhân cá hồi, ăn rồi ngắm hoa :D quay về ăn một cây kem vị đậu tương mát lịm mịn như lụa :)) vị trà xanh thơm ngát và hơi đắng. Quyện vào nhau. Ngồi ăn kem và ngắm người qua lại.
Đã bắt đầu thấy miễn nhiễm với hoa đào và mong nhớ trường, nhớ cái tổ ấm êm bừa bộn của mình. Sau đợt này về tích cực giảm cân thôi :) để cố gắng vừa giỏi giang vừa xinh xắn.
Hôm nay là ngày kết bạn với chị Trúc, một người chị rất tuyệt vời, mình luôn cảm ơn JDS vì những duyên lành đó.
Hãy mạnh mẽ và cố gắng thật nhiều Kèn nhé.
Kyoto, 30/3/2018