Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2018

Cuộc sống là chặng đường dài với nhiều quãng nghỉ

Những ngày lang thang đi một mình là những ngày mình suy nghĩ về câu hỏi apply khoá hè ở Ý. Miêu tả một vài điều về bản thân, điểm mạnh, điểm yếu, những điều tuyệt nhất đang làm, sự thay đổi môi trường sống nào làm bạn cảm thấy có ý nghĩa nhất, bạn định nghĩa thế nào về thành công?
Điểm yếu lớn nhất của mình là dễ bị ảnh hưởng bởi cảm xúc và sợ một mình, làm gì cũng cần có người ở bên vì chẳng tự tin chút nào cả. Đến giờ vẫn sợ nhưng đỡ hơn chút xíu, vẫn lơ ngơ khi ra đường. Lần này đi, bao nhiêu lần lạc đường lạc line tàu, mua vé oneday pass đi được đúng một điểm, tính ra còn đắt hơn tiền bình thường nữa. Nhưng rồi mình tự lập hơn, tự cầm được bản đồ mặc dù xem có xíu xíu, tự lên lịch đi chơi, thích chỗ nào thì đi chỗ đó, muốn dừng chụp ảnh ở đâu thì dừng, mệt lúc nào thì nghỉ lúc đó. Tự do tự tại, điều quan trọng là trong suy nghĩ mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều nên cũng bình tâm hơn hẳn. Mọi thứ sẽ đến đúng thời điểm của nó. Đi chơi một mình, mình gặp được bao nhiêu người tốt bụng, những ngừoi Nhật tận tình chỉ line tàu cho mình, rồi một bác già nói tiếng anh, hỏi thăm mình từ đâu tới, hỏi mình muốn trở thành người như thế nào sau khi tốt nghiệp, rất nhiều những người đã đi qua không gặp lại nhưng để lại trong nhau rất nhiều sự tử tế. Đó là những gì mình cảm thấy trân quý. 
Ngày hôm nay lên đền Inari, nổi tiếng với hàng ngàn cánh cổng tori đỏ dẫn lên đỉnh núi Inari, mình chỉ leo lên được đến 1/3 quãng đường vì đường rất xa, và sợ xuống núi thì muộn đường về. Mình bước nhẩn nha, vừa đi vừa nghĩ đến những trang sách em Nhật Linh viết, ngẩng đầu nhìn nắng xuyên qua tán cây xanh mướt. Mệt thì đứng nghỉ, uống chút nước, tựa đầu nhìn lá phong lên mầm xanh trong nắng. Bài học về cách đi lên cầu thang trên núi mình học được khi lên Pansipang ở Sapa, cứ bước từng bước chậm rãi, chân sẽ không mỏi, có đủ không khí thở không bị hụt hơi, nhẹ tênh, chậm rồi cũng tới. Mình chợt nghĩ về những quãng nghỉ trong đời, cứ đi thôi, mệt rồi lại nghỉ. Chậm rãi, từ tốn. Mọi thứ đều vậy và tình yêu cũng thế, cần xem lại, cần chậm rãi. Đó cũng là một cách để mình kiềm chế những cảm xúc nhất thời của bản thân. Dòng người đông đúc dần dần thưa đi khi lên cao, vậy là mình lại có thể chụp vài tấm ảnh đẹp. 
Chiều xuống, về tới bờ sông thấy phía xa kia là mấy cây anh đào, vắng khách, mình rẽ ngang qua, thơ thẩn với mây trời, cánh hoa rơi giữa dòng nước trôi đi nhẹ nhàng, những ngày ngắm hoa lại nhớ bài đi đâu để thấy hoa bay Hà Anh Tuấn hát, bài hát buồn về cha. Lấy trong túi cục cơm orini nhân cá hồi, ăn rồi ngắm hoa :D quay về ăn một cây kem vị đậu tương mát lịm mịn như lụa :)) vị trà xanh thơm ngát và hơi đắng. Quyện vào nhau. Ngồi ăn kem và ngắm người qua lại. 
Đã bắt đầu thấy miễn nhiễm với hoa đào và mong nhớ trường, nhớ cái tổ ấm êm bừa bộn của mình. Sau đợt này về tích cực giảm cân thôi :) để cố gắng vừa giỏi giang vừa xinh xắn. 
Hôm nay là ngày kết bạn với chị Trúc, một người chị rất tuyệt vời, mình luôn cảm ơn JDS vì những duyên lành đó. 
Hãy mạnh mẽ và cố gắng thật nhiều Kèn nhé. 

Kyoto, 30/3/2018

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

Có những chiều như là chiều nay


“Wherever you go, my heart will go too…
Lời bài hát Close to you vang lên từ chiếc radio trong một buổi chiều như là chiều nay, một chiều tuyết tan, mình cùng mấy bạn làm đèn tuyết, đào hốc tuyết giúp các bác người dân địa phương để chuẩn bị cho buổi tưởng niệm các nạn nhân bị động đất sóng thần ngày 11 tháng 3 năm 2011. Nhật Bản đã trải qua một đợt thiên tai chưa từng thấy, mất mát vô số kể và đã phục hồi dần, nhưng hàng năm đến ngày này người dân vẫn làm lễ tưởng niệm. Mình không tham dự được buổi tối, hơi tiếc.
Chiều nay hai bác đón tụi mình tại trường, cả thảy được năm đứa, chỗ làm lễ cách trường tầm 5 phút lái xe, chỗ làm lễ cũng nhỏ nhỏ thôi, đến nơi thấy các bác đang đào tuyết, xúc tuyết rồi, chủ yếu các bác già. Một đôi vợ chồng trẻ tới từ Urasa, anh chồng nói chuyện một lúc mới biết ảnh là thầy dạy sushi các bạn trường mình hay học, ảnh nói tiếng anh tốt ghê. Mình cùng Madina xách xô đi xúc tuyết để làm đèn. Chạy qua chạy về, các bác hỏi là betonamu à, rồi nói một tràng tiếng Nhật, mình cứ cười rồi xin lỗi, bảo chỉ nói được một chút xíu tiếng Nhật thôi. Các bạn đi cùng hầu như ai cũng có thể giao tiếp được một vài câu, mình thì ngoài bài giới thiệu bản thân ra thì không hiểu và nói thêm được gì nữa cả, vậy nên cảm thấy hơi xấu hổ vì cái trình độ tiếng Nhật này của mình. Không biết học vào cái giờ nào đây.
Làm được tầm một tiếng thì các bác giải lao, vào phòng ăn bánh uống trà. Rồi lại ra làm tiếp. Việc thì cũng không có gì nhưng mà mình cảm thấy rất vui và ý nghĩa, được gặp các bác, được thắp nến tượng trưng để cầu nguyện cho các linh hồn được siêu thoát. Đó là lý do mà ngay khi thấy thông báo, mình đã đăng ký ngay tắp lự mặc dù bài vở bộn bề. Mình muốn chia sẻ một chút thời gian của mình để làm những điều nhỏ nhỏ như vậy.
Trong lúc làm, radio vẫn chạy, nhạc vang lên trong chiều lạnh lạnh gió gió, công nhận những bài hát như này hợp với không khí lạnh lạnh và nghe ở ngoài trời thích quá là thích, lúc đấy chẳng biết là bài gì chỉ kịp note vào điện thoại câu đấy “wherever you go, my heart will go too…” thiệt là đúng bài mình cần nghe.
Có những chiều như chiều nay, âm nhạc vang lên rồi mình thấy mình được cười nói, được gặp gỡ những người bạn mới và góp một chút nhỏ nhoi ý nghĩa. Chiều về, mình đi đường vòng ra phòng máy để hít thở chút khí trời, nhấm nháp quả táo, thấy táo cũng giòn tan mát cả trong  miệng, thấy cả cái lạnh cuối mùa đọng lại trên môi. Những phút giây này hãy trôi qua chậm thật chậm thôi nhé.
Hai ngày nay nhớ lại bức ảnh mình chụp từ cửa sổ phòng khách sạn Washinton ở Shinjuku, một buổi sáng trời mưa, mình nhìn xuống đường, dòng người đi qua đi lại ngã tư với những cái ô xoe tròn, đường ướt đẫm. Đó là một phân cảnh trong tâm trí mà mình rất nhớ và ấn tượng.
Chúng ta sẽ có rất nhiều những bình minh và hoàng hôn, nhưng mỗi phút giây trôi qua là duy nhất, mình sẽ cố gắng nhớ và viết lại thật nhiều những điều mình cảm. Có những chiều như chiều nay, ta thấy mình như trong suốt.
….what can I do?
It only wants to be close to you.”
PC room IUJ, Final exam is coming.

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2018

Về nữ quyền

Hôm nay là ngày quốc tế phụ nữ, ngày mà nữ công nhân nhà máy dệt ở đâu đó bên Mỹ đứng lên đòi quyền lợi cho mình. Mỗi năm dự lễ kỷ niệm mình đều được nghe mở đầu bằng lịch sử ngày 8/3 và vẫn không thể nhớ được. Sáng nay đọc một đoạn trên trạm đọc bảo là nữ quyền ở Việt Nam hiện đang rất kém một đoạn như thế này 
“Mấy ngày trước, gặp lại anh bạn người nước ngoài lâu không nói chuyện, anh ấy đã hỏi tôi một câu hỏi kì lạ: “Em có nghĩ phụ nữ Việt Nam là những người quyền lực nhất ở đất nước, nếu không tính đến chính phủ không?”

Thú thực, tôi đã đứng hình mất mấy mươi giây vì câu hỏi của anh ấy. Trong mắt tôi, có nhiều người phụ nữ Việt đến quyền còn chẳng có, đừng nói quyền lực.”
Mình chưa đọc bài viết nhưng quan điểm là mình thấy phụ nữ Việt Nam đang có sự bình đẳng và cải thiện so với ngày xưa. Đặc biệt nếu bây giờ so sánh với phụ nữ các nước Trung Á và các nước trong châu Á. Đương nhiên nếu so với Anh Pháp Mỹ thì mình không biết. Để kể chuyện như thế này 
Các bạn phụ nữ Trung Á như Uzbekistan, Tajikistan sau khi lấy chồng thường nghỉ việc và ở nhà làm lặt vặt gì đó và trông con. Không được đi các tiệc tùng gặp gỡ nếu có đàn ông ở đó, buổi tối không ra khỏi nhà sau 8h tối. 
Các bạn ở Bangladesh cũng tương tự, một hôm mình được mời xuống ăn party mừng ngày chiến thắng của Bangladesh, thật sự mình thấy party ăn mừng mà không khác gì ăn đám hiếu hỉ. Bàn bên kia là một bàn toàn nam, chồng, bạn chồng 
Bên này là bàn của phụ nữ và trẻ con. Khi thấy hình ảnh đó mình rất ngạc nhiên vì không ngờ các bạn này cũng tội thế. 
Việc nhà cửa mấy bạn Uzbekistan bảo đón vợ qua để vợ còn nấu ăn cho, họ biết nấu nhưng không để vợ biết. Trong đội Uzbekistan có một bạn rất xinh, nhẹ nhàng, học giỏi và đảm đang. Nhóm ấy ít con gái mà mỗi lần có tiệc là bạn ấy tất bật làm lụng nấu ăn dọn dẹp, xót quá thể. Hôm đấy tụi mình cũng ở lại phụ bạn dọn dẹp rửa chén trong khi các anh đàn ông bảo mấy đứa mình cứ để đấy, không phải làm gì đâu. Nói với tụi mình vậy nhưng không lẽ để bạn kia rửa một mình, mấy bạn nam cũng không buồn đứng dậy giúp nữa cơ. Đó là cái nếp, cái thói quen suy nghĩ của họ, và mình vẫn thường hay nói với Linh, dù sao con gái Việt Nam cũng sướng quá Linh nhỉ?
Là con gái Việt Nam mình được đi chơi buổi tối sau giờ làm, được uống bia với bạn bè, được tự do quyết định mình yêu ai cưới ai, được yêu thương và giúp đỡ việc nhà, được tặng hoa tặng quà ngày lễ, giờ đây vấn đề QHTD trước hôn nhân và có bầu trước khi cưới đã không còn bị đánh giá nặng nề như thời mình mới học cấp 2, tầm chục năm về trước. Xã hội Việt Nam đang dần thay đổi nếp suy nghĩ của mình. Một số vùng quê thì có thể vẫn còn kiểu ngồi ăn chia làm hai mâm vậy thôi. Mình mong rồi mọi thứ sẽ dần thay đổi theo một cách tích cực.
Đương nhiên việc thay đổi sẽ có hai mặt, nhưng mình chỉ muốn đề cập đến lợi ích của việc được là con gái Việt Nam thôi. Rất tự hào mỗi khi khoác lên người bộ áo dài giản dị mà sang trọng, tôn dáng của phụ nữ châu Á. 
Hương Giang idol là một nữ ca sĩ chuyển giới, mình không hay nghe chị í hát nhưng mới biết chị í thắng giải hoa hậu chuyển giới tại Thái Lan. Chúc mừng chị và mong chị sẽ tiếp thêm sức mạnh và tự tin cho cộng đồng LBGT chị nhé. Bên này có một bạn, bạn ấy bảo ước mơ từ nhỏ của em là được làm con gái, thương quá. Chỉ vậy thôi à. 

Ngày 8/3 chúc cho tất cả các chị em một ngày thật vui và ý nghĩa, chúc cả những bạn chuyển giới, những bạn khát khao làm con gái sẽ được thoả ước nguyện của mình. Chúc cho phụ nữ Việt Nam càng ngày càng hiện đại và phát huy những lợi thế hiện có của mình. Chúc cho chúng mình luôn được yêu thương để ngày nào cũng là ngày 8/3. 

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

Sinh nhật tuổi 27

Hôm nay dạo lại blog để xem thử mỗi ngày sinh nhật hàng năm mình viết gì, thật lạ là từ 2015 mình không viết về sinh nhật của mình nữa. Hoảng hốt khi nhận thấy mình đã tròn 27 tuổi và bước sang tuổi thứ 28. Hai năm nữa là 30, vậy mà cứ thấy mình vẫn như đang còn trẻ lắm, thời gian quả là đáng sợ.
Giờ này năm ngoái, mình đang ở Hà Nội, chuẩn bị cho phỏng vấn vòng cuối JDS, một năm qua nhanh đến nỗi mình vẫn chưa có cảm giác mình ở đây đã được gần 6 tháng. Bao nhiêu thay đổi, bao nhiêu người đã gặp, tự thấy bản thân hơi lớn hơn một chút. Năm ngoái mèo mua bánh kem, được đi ăn đi chơi với mèo, được ôm Trúc Duy, rồi đi lên Sapa. Điều ước duy nhất của năm 26 tuổi là đậu JDS.
Ngày mai thi nhưng tối nay vẫn muốn dành cho bản thân một chút thời gian, tắm gội thơm tho, uống xíu bia và đón sinh nhật :)
Cầu mong một tuổi mới có nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, an lành, vững vàng với cuộc sống, can đảm với mọi điều, đi được nhiều nơi, biết được nhiều điều hay, học tốt tiếng anh, yêu và được yêu. Liệu mong ước như thế có tham quá không nhỉ :)
Hãy cố gắng Kèn nhé <3

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...