Hôm nay là ngày quốc tế phụ nữ, ngày mà nữ công nhân nhà máy dệt ở đâu đó bên Mỹ đứng lên đòi quyền lợi cho mình. Mỗi năm dự lễ kỷ niệm mình đều được nghe mở đầu bằng lịch sử ngày 8/3 và vẫn không thể nhớ được. Sáng nay đọc một đoạn trên trạm đọc bảo là nữ quyền ở Việt Nam hiện đang rất kém một đoạn như thế này
“Mấy ngày trước, gặp lại anh bạn người nước ngoài lâu không nói chuyện, anh ấy đã hỏi tôi một câu hỏi kì lạ: “Em có nghĩ phụ nữ Việt Nam là những người quyền lực nhất ở đất nước, nếu không tính đến chính phủ không?”
Thú thực, tôi đã đứng hình mất mấy mươi giây vì câu hỏi của anh ấy. Trong mắt tôi, có nhiều người phụ nữ Việt đến quyền còn chẳng có, đừng nói quyền lực.”
Mình chưa đọc bài viết nhưng quan điểm là mình thấy phụ nữ Việt Nam đang có sự bình đẳng và cải thiện so với ngày xưa. Đặc biệt nếu bây giờ so sánh với phụ nữ các nước Trung Á và các nước trong châu Á. Đương nhiên nếu so với Anh Pháp Mỹ thì mình không biết. Để kể chuyện như thế này
Các bạn phụ nữ Trung Á như Uzbekistan, Tajikistan sau khi lấy chồng thường nghỉ việc và ở nhà làm lặt vặt gì đó và trông con. Không được đi các tiệc tùng gặp gỡ nếu có đàn ông ở đó, buổi tối không ra khỏi nhà sau 8h tối.
Các bạn ở Bangladesh cũng tương tự, một hôm mình được mời xuống ăn party mừng ngày chiến thắng của Bangladesh, thật sự mình thấy party ăn mừng mà không khác gì ăn đám hiếu hỉ. Bàn bên kia là một bàn toàn nam, chồng, bạn chồng
Bên này là bàn của phụ nữ và trẻ con. Khi thấy hình ảnh đó mình rất ngạc nhiên vì không ngờ các bạn này cũng tội thế.
Việc nhà cửa mấy bạn Uzbekistan bảo đón vợ qua để vợ còn nấu ăn cho, họ biết nấu nhưng không để vợ biết. Trong đội Uzbekistan có một bạn rất xinh, nhẹ nhàng, học giỏi và đảm đang. Nhóm ấy ít con gái mà mỗi lần có tiệc là bạn ấy tất bật làm lụng nấu ăn dọn dẹp, xót quá thể. Hôm đấy tụi mình cũng ở lại phụ bạn dọn dẹp rửa chén trong khi các anh đàn ông bảo mấy đứa mình cứ để đấy, không phải làm gì đâu. Nói với tụi mình vậy nhưng không lẽ để bạn kia rửa một mình, mấy bạn nam cũng không buồn đứng dậy giúp nữa cơ. Đó là cái nếp, cái thói quen suy nghĩ của họ, và mình vẫn thường hay nói với Linh, dù sao con gái Việt Nam cũng sướng quá Linh nhỉ?
Là con gái Việt Nam mình được đi chơi buổi tối sau giờ làm, được uống bia với bạn bè, được tự do quyết định mình yêu ai cưới ai, được yêu thương và giúp đỡ việc nhà, được tặng hoa tặng quà ngày lễ, giờ đây vấn đề QHTD trước hôn nhân và có bầu trước khi cưới đã không còn bị đánh giá nặng nề như thời mình mới học cấp 2, tầm chục năm về trước. Xã hội Việt Nam đang dần thay đổi nếp suy nghĩ của mình. Một số vùng quê thì có thể vẫn còn kiểu ngồi ăn chia làm hai mâm vậy thôi. Mình mong rồi mọi thứ sẽ dần thay đổi theo một cách tích cực.
Đương nhiên việc thay đổi sẽ có hai mặt, nhưng mình chỉ muốn đề cập đến lợi ích của việc được là con gái Việt Nam thôi. Rất tự hào mỗi khi khoác lên người bộ áo dài giản dị mà sang trọng, tôn dáng của phụ nữ châu Á.
Hương Giang idol là một nữ ca sĩ chuyển giới, mình không hay nghe chị í hát nhưng mới biết chị í thắng giải hoa hậu chuyển giới tại Thái Lan. Chúc mừng chị và mong chị sẽ tiếp thêm sức mạnh và tự tin cho cộng đồng LBGT chị nhé. Bên này có một bạn, bạn ấy bảo ước mơ từ nhỏ của em là được làm con gái, thương quá. Chỉ vậy thôi à.
Ngày 8/3 chúc cho tất cả các chị em một ngày thật vui và ý nghĩa, chúc cả những bạn chuyển giới, những bạn khát khao làm con gái sẽ được thoả ước nguyện của mình. Chúc cho phụ nữ Việt Nam càng ngày càng hiện đại và phát huy những lợi thế hiện có của mình. Chúc cho chúng mình luôn được yêu thương để ngày nào cũng là ngày 8/3.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét