Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ

Đã đọc thấy cái tiêu đề cuốn sách này nhưng chưa mua. Hình như là của Nguyễn Ngọc Tư thì phải, nhìn thấy mà cũng không hiểu lắm.
Hôm nay về lại nhà lùn, cũng tầm này năm trước về chụp sen giờ mới về lại, ngủ một đêm mai đi.
Mẹ lùn đang đúc bánh xèo, giờ mới biết khi bỏ miếng thịt ba chỉ vào cái chảo nóng, đảo quanh để nó vừa đủ chín, mỡ kêu xèo xèo rồi đổ bột bánh đã được trộn trứng gà, hành củ chẻ nhỏ, tôm thi no dc goi la banh xeo. Cái tên cũng mộc mạc như con ngừoi noi day vậy đó.
Về ôm chào moá, thơm má một cái, má bảo Khánh về à con, chớ răng kêu đi cưới. Mình bảo con về chơi thăm moá, về là phải đổi giọng lớ lớ cho moá hiểu :)) vì giọng Nghệ moá nghe không roa. Thương lắm. Mỗi lần về nhà lùn đều cảm giác như được về nhà mình, moá thương, ăn chơi thoải mái.
Có đợt mình kể chuyện với lùn bảo thi thoảng mẹ hay viết cho mình thư hoặc vài lời nhắn nhỏ nhỏ mẹ để đâu đó trong chỗ thuốc men của mình, lùn bảo mẹ KBG tình cảm hè, mẹ tớ chưa khi mô viết thư cho tớ, vì mẹ tớ không biết chữ, nghe đến đó thấy nghẹn nghẹn và thương moá nhiều thật nhiều. Mỗi lần con với lùn về là bắt ăn bao nhiêu là thứ, về mai đi là lại bảo về được ít quá con hì, ở lại lâu lâu đúc bánh xèo ăn. Hôm nay tụi con về, ngồi rửa rau ngoài ảng nước thì moá kể chuyện thủ thỉ là định thịt hai con goà cho con Khánh 1 con, con Hương 1 con mà họ bỏ thuốc ngoài đồng, chết mất 5 con, uổng quá, họ im im ko nói chi hết, moá mới vứt một con gà trống, mình với lùn kêu trời, thương moá quá chừng chừng.
Cũng không có việc chi làm nên vào phòng, mở tung cửa sổ, vì ở quê nên cửa chẳng cần song gì cả, mở cái là gió ùa vào, nhìn ra đồng ruộng xế chiều, xa xa mấy nhà phía kia đã lên đèn, với tay ra cái lá chuối vươn cạnh cửa, thấy cả thiên nhiên hoà vào trước mắt. Đã thấy như thế nào là vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, vì nham mat để cam nhan cho hết ngọn gió mát lành, nghe cho hết tiếng côn trùng kêu lach cach, Thấy lòng cũng nhẹ nhàng quá.
Thi thoảng như thế này cũng thích nhỉ. Mình thích nhất là cửa không có song, có thể thoải mái phơi tay, phơi mặt trước gió, có thể vừa nằm trên giường vừa đu đưa hai cái chân qua ô cửa, thậm chí là ngồi lọt trên bệ cửa luôn. Thích quá là thích
Ngồi suy nghĩ về những ngừoi đax và đang gặp gỡ, nhớ Mỹ bảo mày yêu hời hợt, yêu mỗi bản thân mình thôi. Nó đùa mà thấy cũng đúng ghê. Chắc là chỉ yêu mỗi bản thân mình. Kể ra cũng chán.
Thôi thì cứ mong cái duyên gặp gỡ, mong thi thoảng được vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ rồi ngồi lặng lẽ gõ gõ nhanh mấy dòng vào điện thoại thế này. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, hãy mạnh mẽ và cố gắng nhiều nhé cô gái.
Quế Sơn, một ngày hè lộng gió
18h33 ngày 28/5/2017

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Những chuyến tàu đêm

28/4 mình lên tàu đi vào Bình Định. Đây là lần đầu tiên mình đi đến đó, thăm một ngừoi chị mà mình xem như chị gái của mình. Yêu và thương c thật nhiều. Ngày lễ nên mặc dù mua trước cả tuần nhưng tàu chỉ còn 1 vé duy nhất là ngồi cứng, mình lên tàu thì thấy vẫn máy chán vì nhiều ngừoi ngồi ghế nhựa là ghế phụ nữa. Cắm tai nghe mở nhạc, gió ngoài thổi vào lạnh cóng, nhạc chạy đến bài Hẹn một mai của Bùi Anh Tuấn, đi xa 2 năm rồi hò hẹn làm gì nhỉ? Thời gian thay đổi biết bao điều.
Ngồi nghe nhạc tàu chạy xình xịch gió lùa lạnh ơi là lạnh, mình nhớ về ký ức những chuyến tàu đêm khi mỗi dịp hè về mình đi cùng mẹ vào Đà Nẵng thăm ông bà. Cả năm chỉ mong chờ để được vào thành phố, đi tượng đài, ăn quả cóc giòn giòn họ gọt sẵn chẻ sẵn như bông hoa. Nhớ lại tuổi thơ sao thiếu thốn dữ dội. Lần trốn vé trong ký ức của mình và đến giờ vẫn không quên, phi vụ của mẹ thành công trót lọt. Chú soát vé đi vào kiểm tra nhưng do trời tối, mình mặc váy đen mự mua cho nép vào một góc, thế là ko bị thu phí, đến lúc chỗ cửa ra mình cũng chạy ùa hoà vào đám đông chen nhau ra cửa, chắc họ cũng ko để ý đứa con nít như mình. Đã lâu lắm rồi mới ngồi lại chuyến tàu kiểu như vậy, ngừoi nằm dứoi sàn, la liệt, chắc cũng có nhiều người ko mua được vé nằm hoặc ngồi mềm hoặc cungz có một vài ngừoi như mẹ con mình ngày xưa, vất vả quá nên tiết kiệm được chừng nào hay chừng đó. Đủ kiểu ngừoi đủ suy nghĩ và mình vẫn ngồi mơ màng nhớ lại. Vẫn là một điều gì đó rất xấu hổ khi nghĩ về, cái đói cái nghèo khiến cho mình ko thể đàng hoàng được. Sau này có con, mình sẽ không để con mình phải như vậy. Không bao giờ trách mẹ, chỉ thấy thương mẹ thật là nhiều, thương vì từ đói khổ mẹ vẫn luôn cố gắng dạy dỗ tụi con. Một lần trốn vé, con sẽ nhớ để mình phải cố gắng hơn nữa cho cháu mẹ có cuộc sống tốt hơn của con nữa. Yêu và thương mẹ, thương những chuyến tàu đêm.

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...