Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Một tháng đi làm

Vèo một cái, chớp mắt một cái đã đi làm được 1 tháng rồi. Đúng ra là một tháng và một ngày. Đã vui hơn trước, tham gia vào câu chuyện của phòng, nói chuyện với các anh chị nhiều hơn và thấy quen hơn, vui hơn. Vẫn tung tăng nhảy cầu thang hai bậc một, vẫn cười toe khi gặp ai đó, và hình như xinh hơn thì phải.
Mua được xe máy, thay kính mắt, còn nhiều thứ cần làm.
Giờ mình đã quen và đã nhớ được hồ sơ đi ký mình để ở đâu, đã dán giấy ký đẹp hơn trước, tuy vẫn còn chậm, giúp anh chị làm vài việc nhỏ. Và đọc thêm hiểu thêm một ít về công việc của mình. Nhưng mình vẫn lơ ngơ lắm, hôm qua ký xong giấy thanh toán lại mang đi đóng dấu mặc dù không cần phải như thế.
Còn phải phấn đấu nhiều, học hỏi nhiều. Cảm ơn chị đã bảo bao em nhiều, chiều nay hai chị em đi ăn, vui, cười mà em đau hàm lắm chị ạ, vui vui :D
Giờ thì có bạn đi ăn vặt rồi chị hè, em mong em làm được nhiều việc, để lớn khôn hơn :D

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Nỗi cô đơn màu gì anh có biết không?

lâu lắm rồi có cảm giác mình cứ vật vờ, túi bụi tất bật đi làm về nhà ngủ, ngủ dậy đi làm, không có thời gian để nghĩ, không có tâm trạng để bắt kịp mùi hương hoa sữa vấn vương đầu ngõ mỗi tối. Chiều nay lại một buổi chiều làm về muộn, trước ngõ gặp một chàng trai đang đứng nhìn vào nhà một cô bạn gái cũ, hỏi nó thì nó bảo không hiểu sao lại tới đây. Đôi khi nghĩ, hạnh phúc cứ mải miết đi tìm tận đâu đâu, cuối cùng nó cũng ngay sát mũi mình vậy. Tự thưởng cho mình một buổi lười nhác đọc truyện, Gái già xì tin, nhiều câu hay thật. Đôi khi không phải là sợ sự cô đơn mà là sợ cô đơn trở thành thói quen. Một cô gái đang yêu với bao câu hỏi trong đầu nhưng vẫn đợi đợi anh đủ tin em để không phải nói dối. Một bài thơ thật hay của một cậu nhóc trong truyện, vừa vui, vừa tình cảm, cứ lôi cuốn mình đọc mãi không thôi cho dù việc vẫn cứ bộn bề. Thôi kệ, cứ thế đi, chơi cho thoải mãi tí đã
 Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em đen đến thế
Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn
Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?
Cuối ngõ ấu có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em
Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười
Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao dẫu rồi em không nhận...

Đọc, nghĩ, không biết bao giờ mới tìm thấy mit tơ Right của mình ở đâu, có một điều gọi là sự cô đơn.

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Nhân một chuyến đi

Kế hoạch đi Hà Nội năm lần bảy lượt của mình cuối cùng cũng đã thành hiện thực, không có sóng thần không có động đất, chuyến đi thuận lợi. bà ngoại cứ dặn đi dặn lại là nhớ nói bạn ra đón nha con, lơ ngơ lại bi bán sang Trung Quốc giừ :)) tội bà quá đi. Tháng 10 mới đi mà mua vé và xin đi từ tháng 8, kế hoạch ở lại chơi nhiều ngày bị bể do phải đi làm, ở HN ngót nghét 30 tiếng tính cả lúc lên và về sân bay :)) một chuyến đi ngắn nhưng đầy niềm vui và ý nghĩa. Chưa ra mà con bạn thân cấp 2 nt, mi ơi, hồi hộp quá, không ngủ được. con dog Ngọc thì kêu sướng ri làm răng ôn thi, con mèo ghẻ thì ích kỷ, cứ ưng chơi với mình một mình, ai bảo mình nhiều bạn quá chi, ko có thời gian để gặp mặt hết, các bạn thông cảm cho tớ nhá.
 Sáng sớm anh chở lên, hơi sợ vì lần đầu tiên đi máy bay, không biết đường nào mà lần, làm thủ tục xong lên ngồi, lấy dây an toàn thắt lại, sau lại cuống lên vì ko biết cách mở, nghĩ thầm, quả này mà phải gọi tiếp viên lại hỏi thì quá nhục cho em, vậy là nhìn nhìn, thấy cái chỉ dẫn an toàn, bày cho cách mở, phù, hú hồn dân quê :))
  Cảm giác khi máy bay bắt đầu bay lên trên bầu trời, được nhìn ngắm thành phố của mình nhỏ dần thật xúc động, nhìn cái hồ trong công viên 29/3 trên cao thật là dễ thương, lát nữa là bay giữa biển mây, mây tầng tầng lớp lớp, lại nghĩ là ngày xưa Tôn Ngộ Không cưỡi cân đẩu vân không biết có bay nhanh như thế này không nhỉ? =)) mà cảm giác như mình không đi, mình đang đứng giữa trời vậy, 10h kém 5 phút, thông báo còn 20 phút nữa đến sân bay Nội Bài, trong lòng suy nghĩ, lát nữa gặp mèo không biết là tâm trạng sẽ như thế nào, cười toe toét hay là khóc ầm ĩ nhỉ? Lát ra đang ngó lơ ngơ, thấy cái mặt nó, toe toét, ôm nhau quay vòng vòng, mặc kệ cho ai nhìn, mình vẫn yêu nhau thế mèo nhỉ? Đi ra thêm 2 tuyến xe bus để về đến nhà, bơ phờ, nhưng ríu rít từ trên xe đến khi về. Có lẽ không ai hiểu hai đứa đang nói gì,  vì chí chóe bằng giọng Nghệ An. hi, kệ ai biết mình là ai đâu. Quái lạ là ở nhà thì giọng gì cũng nhại được, mà ra đến thủ đô là không tài nào mở miệng, nghe họ nói mình đâm chán, thích nghe giọng nhà mình hơn. Ngủ trưa xí, chiều hẹn hai đứa bạn ĐH của mèo đi uống cf ở tầng 21 gì mà Hasaclub í, gọi thử nước Việt quất xem nó như thế nào, gứm, 65k, dã man con ngan, uống hết tra cũng ko có rót thêm như ở ĐN :D. Hai bạn í làm mình cảm động lắm, mua quà tặng bạn K nhân dịp bạn K ra HN chơi, mình chưa gặp nhau bao giờ cả, mà chỉ một nỗi các bạn quý Hoài đến độ các bạn lây lan tình cảm sang cho mình nữa, thật là cảm động quá bạn ạ, mình lại ko chuẩn bị quà gì cho hai bạn, hơi ngại bạn nhỉ? Mình rất vui khi gặp được hai đứa bạn thân của con bạn thân mình, hi, Mong ở ngoài đấy các cậu yêu thương và giúp đỡ nhau nhiều nhé.
  Chiều về hẹn nhau với con móm ghẻ, mấy đứa bạn cấp 3, ăn phở cuốn xong bay vô Kara, hi, hò hét ầm ĩ cả ra, vui mà liệt, thấy tình cảm ấm áp quá đi mât.
  Đi dạo môtj vòng đường phố Hà Nội, chỉ kịp nhìn chứ không kịp thư thả thong dong đi bộ ngắm cảnh, đi chùa lễ phật đi chùa cầu duyên, còn nhiều điều muốn làm ở HN lắm lắm. Thích những hàng cây cổ thụ rợp bóng như thế, có nét gì đó cổ xưa vẫn còn trong cuộc sống vội vã xô bồ ở HN. Nhận xét ban đầu là HN xấu hơn ĐN nhiều, đi xong một vòng thì thấy HN cũng có nét đẹp riêng của nó, những mình không thấy gắn bó với nó như ĐN, có lẽ, ĐN là nơi cùng mình trải qua nhiều nhiều kỷ niệm hơn.
Sáng sớm, hai đứa dậy tranh thủ lượn lờ thành phố, thành phố sớm mai yên bình, thoáng đáng, đi dạo qua hồ gươm , tháp rùa, cột cờ HN, đi qua được lăng Bác, đi qua đường Hoàng Diệu đường Điện Biên Phủ, qua hầm đường bộ, qua con đường gốm sứ và đến chợ hoa, thích ơi là thích, mình thích nhất hoa, thơm lừng mùi hoa hồng, lạnh lạnh thích quá. Có cả hoa hướng dương nữa, đẹp quá, nhìn nhiều hoa, thích, có hoa phi yến nữa, thích vác hết về nhà. Sau rồi bạn mèo mua tặng cho một bó hoa phăng mang về nhà, hì. Mang ra sân bay mà họ hỏi là trong ĐN không có hoa phăng à cháu :))
  Hai ngày ra HN đúng hai ngày quốc tang, lần đầu tiên ý thức được một cái quốc tang là như thế nào, treo cờ rủ như thế nào. Đi qua lăng Bác, đi qua nhà ông Giáp, may mắn được đứng trong dòng người để tiễn ông đi, thật ra mình không thấy sâu sắc lắm, nhưng khi thấy xe pháo đi qua và mạc niệm thì tự nhiên da gà nổi, xúc động vô cùng, nước mắt cứ tự rơi vậy thôi. Đứng trong đoàn người nhốn nháo ấy, mình thấy có người mang cả mấy đứa trẻ con đi theo, chen chúc tội quá, có người còn kịp chụp ảnh và check in FB, thời đại công nghệ, ai cũng đth quay phim, mới nói đó rổn rả, thấy xe đi qua là khóc rõ to, mình không hiểu, được bao nhiêu giọt nước mắt thật sự, thương các bác cựu chiến binh không chen vào được, đứng ngoài bất lực. Trên đường đi về, thấy có nhiều ông, già lắm rồi, chạy xe đạp, cờ rủ, đi sau đoàn xe tang, thương ơi là thương. Thương cả mấy bạn thanh niên tình nguyện, mấy ngày rồi bơ phờ, thương quá.
 Chuyến đi này mình vừa gặp được bạn bè vừa đi đưa được ông Giáp, có thể nói là một sự may mắn. Sáng đó hẹn với mấy đứa đi ăn sáng, tụi nó dậy từ 6h đánh răng chờ, mình với mèo thì đi đưa mãi 10h mới về đến nhà, chân đau, bụng đói, alo mấy đứa đến, tụ tập nấu ăn một bữa, một bữa cơm đúng chất thân mật và chặt chém nhau. Hai thằng FA, rảnh rồi, hú phát là tới, đòi đưa bạn K ra sân bay, vậy là sau một hồi suy nghĩ, quyết định đi taxi lên sân bay, quá hoành tráng :)). Thắng béo tội ghê luôn, hiền thật, đến xong rồi còn vòng về lấy váy cho mình nữa, ra đi thì vác balo cho mình, ko bù cho thằng cò ghẻ. Ra đến nơi cò cứ đòi lên tầng 3 tầng 4 để xem máy bay :)) chưa khi mô được đi máy bay cả, buồn cười quá đi mất, thuong mấy đứa bạn của mình quá, yêu lắm lắm. T về mà không muốn về tẹo nào cả, chỉ muốn được ở gần bây mãi thui, thôi thì phải vậy cuộc sống mà nhỉ, sau này có điều kiện, vô ĐN chơi với t nha, t về cày cuốc kiếm tiền dẫn bay đi chơi, yêu lắm những người bạn của t. Yêu bây thật nhiều

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Viết cho đồng nghiệp của em

  Hôm nay là ngày thứ tư em đi làm ở phòng mình chị ạ. Hôm thứ hai đi làm sớm gặp chị đi sớm nhất phòng, chiều hôm đó em cũng về trước chị, chiều hôm qua cả phòng về hết, vẫn thấy chị ngồi lại. Chạy qua chào chị, mới biết ngày hôm qua mãi gần 6h chị mới về, hôm nay em mang bánh lên, định mà ở lại muộn thì ở lại chơi nói chuyện với chị cho vui. Ngày hôm nay em được chị giao việc cho, chạy đi chạy lại cho quen và cho đỡ buồn. Sáng quét nhà thấy mấy cái ghế nhưng em ko biết để đâu, chiều nay chị Châu nhăn nhăn, hic, sợ quá..
 Chiều nay ở lại, chị gọi tới chị nói thế này, chị Châu kỹ tính lắm, chị muốn nói là phải làm liền, ví dụ như cái ghế là chị Châu bảo chị từ hôm qua mà chị bận quá chưa cất được, còn báo cáo thì không dễ chi mà chị ký vào đâu, chị Châu tội, giúp đỡ nhân viên rất nhiệt tình, nhưng với điều kiện mình phải làm, nên em phải làm cẩn thận, mới vào nên mình chú ý những cái nhỏ nhặt nhất. Chị bày cho em từng tí một, ví dụ như khi đưa giấy tờ cho sếp ký thì em làm thế này thế này. Dán giấy note chỗ mấy sếp ký chị cũng sửa đi sửa lại cho em. Sắp xếp sao cho gọn gàng, không lộn xộn. Chị cũng nói là chị làm được gần một năm rồi mà chưa khi nào chị về sớm, hôm nào chị cũng về sau cùng. Sếp có giao việc cho mình tức là mong mình làm để quen việc, em biết chứ chị, hôm qua thấy phòng mình bận rộn, chạy ngược chạy xuôi mà em thì ngồi y một cục đọc tài liệu em cũng sốt ruột lắm chị ạ, hôm nay chị đưa làm mấy cái báo cáo mà em vui lắm, em cứ nghĩ tới mẹ em, nói thầm là mẹ ơi, con đã được giao việc rồi mẹ ạ. Rồi chị dặn là hạn chế tiếp xúc với nhiều người, ví dụ xuống văn thư thì đừng nói những chuyện của phòng mình, vì qua người này người kia thì mọi chuyện lại có vẻ như không còn đơn giản nữa. Em hiểu chị ạ, đi làm mà, có người này người kia, hơn nữa mình là người mới nữa, không tránh khỏi bị super soi. Thật sự em cảm thấy rất may mắn vì chị đã nói với em những lời thật lòng như vậy, em cảm động lắm chị ạ. Ngay từ hôm đầu tiên chị bày cho em cách dán giấy note để sếp ký là em đã rất cảm ơn chị rồi. Em cảm thấy như mình có một người bạn, như mình được quan tâm và không phải ở ngoài rìa của phòng. Hôm qua uống nước chanh dây, chị cũng quan tâm đưa nước sang cho em vì sợ em ngại. Không biết bao giờ em mới quan tâm mọi người được như chị vậy nhỉ?
  Em đang nghe  kiss the rain, mỗi khi có tâm trạng, em thường hay nghe bài hát này, em có cảm tưởng như nó đi sâu vào lòng em vậy. Từ lúc nói chuyện với chị lúc chiều, em cứ bần thần mãi, cảm động vì gặp được một người tốt như chị, tuy chưa biết chị lâu nhưng em có thể cảm nhận, phòng mình cũng thật tốt, ai cũng thân thiện chị ạ, may mắn đúng không chị. Từ nay em lại có thêm những anh chị, bạn bè mới, em sẽ cố gắng học hỏi để khỏi phụ lòng của chị, nhiều khi cứ ưng gọi chị là sư phụ ghê, mà lại thôi, hi. Cứ là một đứa em ngoan của chị đã, em sẽ cố gắng. Đến một lúc nào đó, em sẽ gửi cho chị đọc những dòng này. Những dòng chữ em viết những ngày em chập chững bước vào đời, đã có một người quan tâm em như thế. Viết đến đây là mắt em lại lem nhem nước rồi, hic hic, không biết đến bao giờ mới hết cái kiểu khóc nhè một mình thế này. Nhiều khi em thấy mình mạnh mẽ lắm, dễ gì khóc, thế mà giờ lại sụt sùi.
  Yêu chị nhiều và em mong chị luôn có nhiều sức khỏe, luôn vui vẻ và tốt bụng như thế chị nha.
Ngoài lề, hôm nay em lấy cái khẩu trang trong túi xách hôm em về nhà, nghe mùi của nhà, nhớ tới mùi hương của mẹ, thơm thơm, lại hít hà, lại nhớ nhà chị ạ. :)
Thôi em viết thế thôi, vài hôm nữa em mời cả phòng mình đi ăn chị nhé, để cho quen quen thân thân xí đã, em phải trở thành một nhân viên tốt của phòng, phấn đấu. hi. Yêu chị lắm lắm.

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...