Ngày mai lên công ty học nội quy, sang tháng 10 đi làm, vẫn chưa nói cho mấy đứa bạn vụ mình đi làm, vì mình nghĩ nó sẽ buồn lắm. Hồi hộp không biết mai nên mặc gì để đi đây.
Bốn tháng trước đi làm và làm được hai công việc, hai công ty tư, đủ để mình biết làm việc nó như thế nào. Lúc mới học trong trường và khi mới ra trường cứ nghĩ, mình còn trẻ, thích làm tư để thể hiện năng lực, thích làm việc trong môi trường năng động và áp lực cao, giờ nghĩ lại lại tự cười vào mình, giờ mình chỉ thích làm nhà nước thôi. Có thể hai công ty mình làm không giống nhiều cty tư nhân khác, nhưng mình không thích như thế và giờ chỉ muốn ổn định một công việc thôi.
Về nhà với mẹ được mấy hôm. Mẹ kể, ba mẹ cứ loay hoay chuẩn bị cho con gái về chơi, mẹ bắt ba đi hái na ngoài vườn, kể ra cái vườn duy nhất cũng chỉ có một cây na với một cây nhãn, gọi là vườn cho nó oai tí. Trời chiều sắp tối lại mưa mưa, ba vác thang ra, sau lại chạy vào nhà, để tìm kính, nhìn cho rõ xem quả na nào mở mắt, rõ là thương. Ba mẹ lo cho con đủ thứ, không biết đến khi nào con mới đền đáp lại được cho ba mẹ đây. Về nhà hai mẹ con cứ ríu ra ríu rít, kể chuyện trên trời dưới đất, đùa bảo mẹ, ngày xưa ta chưa thân nhau lắm mẹ hầy, mẹ cười nói hồi xưa cũng thân chứ, mình bảo, ngày xưa là cuộc nói chuyện giữa mẹ và con gái, giờ là cuộc nói chuyện của những người phụ nữ với nhau. he he, mẹ như bạn luôn. Trước chẳng bao giờ nghĩ mình với mẹ lại ngồi nói chuyện tình yêu với chuyện sau này một cách nghiêm túc như thế, thấy cũng vui vui. Mẹ gầy quá, yếu nữa, thương mẹ quá. Con thấy học văn, dạy văn cũng tốt mẹ ạ, cô con bảo thế này, văn học là nhân học, con cũng thấy đúng, tâm hồn của những người thích văn chương luôn bay bổng, hướng thiện, mẹ luôn dạy cho anh em con là phải đối xử tốt với mọi người, ( đương nhiên tốt nhưng với người này người kia mẹ ạ, nhiều thành phần cũng nản lắm) có lẽ vì thế mà đôi khi con bị bảo là dại quá, như vậy chỉ có thiệt thôi, còn đôi khi con còn bị nói là giả tạo, móa ơi, con cũng hơi bị đau lòng đấy, thôi kệ thôi, ai hiểu được thì hiểu. Đôi khi con cũng thấy thật vui vì được những tin nhắn ấm áp, đơn giản thôi nhưng con biết là những yêu thương con cho đi lại đi một vòng và trở về với con trong ngạc nhiên và niềm vui, vì con không nghĩ mình nhận được những lời cảm ơn dễ thương như thế.
Bác mới điện dặn dò mai lên công ty, mai con đi một mình, cứ xông pha đi lên thôi, biết sao được, vì chuyện xin việc của con mà bác lo nghĩ nhiều nhất rồi đến ba mẹ cậu và anh, cả nhà lo cho con, ngày biết con được đi làm bác nói chưa khi nào bác thấy vui như vậy, nhẹ nhõm, cậu thì gọi điện bảo về sớm đi, có tin vui, cả nhà vui, thương quá, làm sao đền đáp được nhỉ, hic híc.
Ngày mai quần tay áo sơ mi lên nhận việc, cầu trời suôn sẻ nhé, may mắn và thành công nha Kèn ơi!
Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013
Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013
Mấy ngày cuối ở công ty
Những ngày ni chỉ mong nhanh nhanh được lương để nghỉ, để đi chơi vi vu, để về nhà. Cái tính mình cứ thích ăn với chơi thôi, chán thật. Đúng là không được cái điểm chi.
Chiều nay đọc được bài viết về Hà Nội. Nghe bài Hà Nội mùa ký ức, xem mấy cái ảnh hoa sấu lá vàng, tự nhiên lại thấy như có cái gì đó thật là quen thuộc và gần gũi. Cũng biết thực tế là nó chật chội, nó xô bồ tấp nập, nhưng mình vẫn không thể không nghĩ về những nét đẹp lãng mạn như thế. giờ này tháng sau là mình đã vi vu ở HN rồi, cầu mong mọi điều suôn sẻ cho mình được đi chơi. Nhớ bạn mình, nhớ một thành phố chưa bao giờ tới. :)
Chiều nay đọc được bài viết về Hà Nội. Nghe bài Hà Nội mùa ký ức, xem mấy cái ảnh hoa sấu lá vàng, tự nhiên lại thấy như có cái gì đó thật là quen thuộc và gần gũi. Cũng biết thực tế là nó chật chội, nó xô bồ tấp nập, nhưng mình vẫn không thể không nghĩ về những nét đẹp lãng mạn như thế. giờ này tháng sau là mình đã vi vu ở HN rồi, cầu mong mọi điều suôn sẻ cho mình được đi chơi. Nhớ bạn mình, nhớ một thành phố chưa bao giờ tới. :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...