Ngày hôm qua nhận được email của JICE thông báo mình đã qua được vòng hồ sơ và gửi lịch phỏng vấn ở Hà Nôi. Đọc email xong thấy lâng lâng cảm xúc, giống như có chút nắng trong những ngày âm u xám xịt, bởi đợt này công việc căng thẳng hết mức.
Ra Hà Nội, sẽ được gặp mèo hen, ôm mèo hen ngủ, gặp bạn Trúc Duy dễ thương nhiều nhiều nữa chứ.
16/1 có mặt ở HN rồi yeah yeah ;)
học thôi, còn mấy ngày nữa thôi
Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016
Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016
valetine
Valentine sắp đến rồi, ngày mai nữa thôi, Trong lòng vẫn nghĩ là mình sẽ có một cuộc nc với anh, mặc dù tỷ lệ đó hơi thấp. Cứ thấy buồn, sao lại phải khổ thế chứ, mình đâu thiếu người yêu thương. Lý trí lại tí đi Kèn nhé.
Viết tiếp cho ngày valetine
8/4/2015:
Đến giờ nhiều khi nghĩ lại, vẫn thấy tội anh vì đã phải lắng nghe và buồn vì những câu chuyện của em. Em chẳng buồn vì anh không nói chuyện gì hoặc có thể là ko yêu em nữa (điều đó với em bây giờ ko quan trọng) em buồn vì để anh phải chịu đựng những câu chuyện không vui của em thôi. Có lẽ, một phần nào đó trong em yêu anh, và khi yêu họ, thì mãi mãi vẫn luôn là thế. Anh sẽ mãi luôn là một góc nhỏ trong tim em.
Giờ em đã vui vẻ, đã được yêu thương, được chiều chuộng. Thấy tràn ngập hạnh phúc, được trân trọng và bao bọc. Sẽ là không đúng khi còn nghĩ về anh, nhưng rồi mọi thứ sẽ ở đúng vị trí của nó. cuộc sống của em bây giờ rất tốt. Em luôn cảm ơn người yêu em vì đã luôn bên cạnh em, an ủi và vỗ về, càng ngày càng thấy yêu anh ấy nhiều nhiều và muốn khoe lắm lắm.
Fb là thứ vớ vẩn và trên hết em không muốn để anh thấy em có ny, bởi, cũng như em thôi, ny cũ có ny mới, mình cũng thấy chạnh lòng. Một vài năm nữa, khi tình cảm nó chín chắn, thì tung ảnh cưới luôn :D, em hi vọng là thế.
Em vẫn luôn cảm ơn anh, vì những lúc thật đáng yêu, vì những quan tâm của anh, vì những yêu thương và bao dung anh dành cho em, nhưng có lẽ, em và anh chỉ có duyên đến vậy thôi anh nhỉ? Không trách anh điều gì cả, anh đâu làm gì em đâu :D tại em điên điên nên vậy. May mà nhận ra được ông ny :D chứ ko thì em hối hận lắm.
Mọi chuyện rồi sẽ ổn đúng không ạ, anh rồi cũng sẽ tìm được hạnh phúc mới của mình, em thì đã có người ở bên. Mong anh đừng buồn. Có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian nữa để có thể nói chuyện trở lại bình thường với nhau. hi,
Cảm ơn anh, vì đã xuất hiện trong cuộc sống của em :)
1/12/2016: Kể ra mình lắm mối quá trời, ai cũng nhớ cũng thương, :) mà đều như gió thoảng mây trôi cả, có ai, níu mình lại không?
Viết tiếp cho ngày valetine
8/4/2015:
Đến giờ nhiều khi nghĩ lại, vẫn thấy tội anh vì đã phải lắng nghe và buồn vì những câu chuyện của em. Em chẳng buồn vì anh không nói chuyện gì hoặc có thể là ko yêu em nữa (điều đó với em bây giờ ko quan trọng) em buồn vì để anh phải chịu đựng những câu chuyện không vui của em thôi. Có lẽ, một phần nào đó trong em yêu anh, và khi yêu họ, thì mãi mãi vẫn luôn là thế. Anh sẽ mãi luôn là một góc nhỏ trong tim em.
Giờ em đã vui vẻ, đã được yêu thương, được chiều chuộng. Thấy tràn ngập hạnh phúc, được trân trọng và bao bọc. Sẽ là không đúng khi còn nghĩ về anh, nhưng rồi mọi thứ sẽ ở đúng vị trí của nó. cuộc sống của em bây giờ rất tốt. Em luôn cảm ơn người yêu em vì đã luôn bên cạnh em, an ủi và vỗ về, càng ngày càng thấy yêu anh ấy nhiều nhiều và muốn khoe lắm lắm.
Fb là thứ vớ vẩn và trên hết em không muốn để anh thấy em có ny, bởi, cũng như em thôi, ny cũ có ny mới, mình cũng thấy chạnh lòng. Một vài năm nữa, khi tình cảm nó chín chắn, thì tung ảnh cưới luôn :D, em hi vọng là thế.
Em vẫn luôn cảm ơn anh, vì những lúc thật đáng yêu, vì những quan tâm của anh, vì những yêu thương và bao dung anh dành cho em, nhưng có lẽ, em và anh chỉ có duyên đến vậy thôi anh nhỉ? Không trách anh điều gì cả, anh đâu làm gì em đâu :D tại em điên điên nên vậy. May mà nhận ra được ông ny :D chứ ko thì em hối hận lắm.
Mọi chuyện rồi sẽ ổn đúng không ạ, anh rồi cũng sẽ tìm được hạnh phúc mới của mình, em thì đã có người ở bên. Mong anh đừng buồn. Có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian nữa để có thể nói chuyện trở lại bình thường với nhau. hi,
Cảm ơn anh, vì đã xuất hiện trong cuộc sống của em :)
1/12/2016: Kể ra mình lắm mối quá trời, ai cũng nhớ cũng thương, :) mà đều như gió thoảng mây trôi cả, có ai, níu mình lại không?
Muốn được yêu thương nhưng đừng để tự cảm thấy đáng thương
Cái bản nháp này mình mới chỉ viết được dòng tiêu đề và đóng lại. Có lẽ có đôi lúc mình cũng muốn được ai đó yêu thương, nhưng mà chỉ đem ra nỗi đau cho họ thấy, chỉ đóng vai nạn nhân đầy thương tổn để được thương thì đó là sự thương hại, và bản thân mình thật đáng thương biết bao.
Có một điều càng ngày mình càng hiểu rằng, chúng ta chỉ là nạn nhân của chính mình mà thôi. Không ai có thể làm bạn tổn thương nếu bạn không cho phép. Họ có thể nói, còn việc của mình là chọn có nghe hay không.
Có lẽ việc nói ít hoặc kiềm chế cơn nóng giận là một điều cần phải học học học và rèn luyện thật nhiều mới được, lắng xuống để cho niềm vui hạnh phúc nảy nở.
Không được đóng vai nạn nhân, phải có lòng tự tôn, và có cái giá của mình :) Yêu Kèn, nhiều nhiều
Có một điều càng ngày mình càng hiểu rằng, chúng ta chỉ là nạn nhân của chính mình mà thôi. Không ai có thể làm bạn tổn thương nếu bạn không cho phép. Họ có thể nói, còn việc của mình là chọn có nghe hay không.
Có lẽ việc nói ít hoặc kiềm chế cơn nóng giận là một điều cần phải học học học và rèn luyện thật nhiều mới được, lắng xuống để cho niềm vui hạnh phúc nảy nở.
Không được đóng vai nạn nhân, phải có lòng tự tôn, và có cái giá của mình :) Yêu Kèn, nhiều nhiều
Đừng chết ở tuổi hai mươi
Những ngày chuẩn bị thi tốt nghiệp là những ngày tháng học hành mình thấy ý nghĩa nhất trong quãng đời đi học của mình. Đó là khi mình đặt ra mục tiêu, đặt ra ngưỡng để tự mình vượt qua. Lần đầu tiên điên cuồng đọc và tìm ví dụ, lần đầu tiên thấy mong muốn mạnh mẽ được bứt phá. Và cố gắng đã được đền đáp. Những ngày đó, chỉ biết vùi đầu vào học, mục tiêu gần nhất cần đạt là 12 chỉ A.
Thế rồi cũng qua.
Giờ đây, ngày qua ngày mình vẫn tự hỏi, mình đã làm và sẽ làm được gì cho đất nước này trở nên tốt đẹp hơn, nhắc đến Việt Nam là họ sẽ biết đến bạt ngàn cao su cà phê, biết đến Sơn Doong hùng vĩ, biết đến những con người tử tế và thân thiện, chứ không phải là chiến tranh Việt Nam. Mình muốn mọi người đều nhận thức được quyền dân chủ là như thế nào, tự tôn dân tộc là như thế nào. Mình không chắc là mình sẽ trở thành người như thế nào, nhưng mình chắc chắn biết mình muốn gì, đó là muốn sống tử tế, đem lại sự tử tế đó với những người xung quanh, và giúp đỡ được nhiều người hơn nữa.
Trước đây, mình quá thờ ơ với vận mệnh quốc gia. Mình đơn giản chỉ nghĩ rằng, chỉ cần mình no đủ, tiền lương đều đều, thì chẳng việc gì phải quan tâm đến chuyện khác. Giờ thì khác, phương tiện thông tin nhiều, đọc được nhiều chiều và thấy được nhiều góc nhìn mới, mình mới vỡ ra rằng, à, vẫn có những con người đang âm thầm đấu tranh cho đất nước, vẫn có những câu chuyện mà mình chưa biết, và có một câu hỏi cứ lớn dần, là sau này, mình sẽ thay đổi được điều gì, mình sẽ làm gì để cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.
Chuyện của đất nước, nghe có vẻ là chuyện của người ta, nhưng thật sự, là chuyện của bản thân mỗi người.
Mình thấy rằng, mỗi bản thân một người trẻ phải ý thức được tình hình kinh tế, chính trị, cho dù không phải chuyên sâu nhưng ít nhất cũng phải biết được thông tin, thay vì chụp hình sống ảo.
Mỗi người đều tốt hơn một chút, rồi xã hội này sẽ tốt đẹp lên.
Giới trẻ hiện nay cũng không ít người tài giỏi, về báo chí, xuất bản, công nghệ thông tin... lớp trẻ này đại diện cho tương lai của đất nước, sẽ giúp cho người dân tiếp cận thông tin một cách minh bạch, truyền thông điệp về sự tử tế, lối sống xanh và cách hành xử.
Mình rất tin, và hi vọng, về lớp trẻ, và về mình, sẽ hoàn thiện bản thân và lan truyền cảm hứng sống cho những người xung quanh mình.
Nếu giờ được hỏi, bạn sẽ làm gì cho đất nước, cho công ty. Mình sẽ trả lời như thế này.
Việc được học tập và sống trong môi trường được tiếp xúc với nhiều người giỏi và thầy cô, mình sẽ có cơ hội mở mang kiến thức, có tư duy logic và đưa ra những kế hoạch phát triển mảng thiết bị đo đếm, chống hao phí điện năng.
Học tập và quay về Việt Nam, là lời cảm ơn cho những sự động viên, những bài học và những kiến thức, kinh nghiệm đã học được ở công ty.
Cảm ơn tới đất nước đã sinh ra và nuôi dưỡng mình, đã cho mình cơ hội để mở mang và vươn mình ra quốc tế.
1/12/2016: đã viết những dòng này những ngày mình suy nghĩ về việc viết về kế hoạch sau khi học xong trở về Việt Nam, những ngày đó, chỉ cần nhắc đến Nhật thôi, là mình thấy lòng mình thắt lại, mình thấy động lực ngun ngút là cần phải làm một điều gì đó, cần thay đổi, cần vươn lên, và mơ về Nhật, mơ nhiều nhiều lắm. Muốn khóc luôn. Cầm bộ hồ sơ bước lên cầu thang ký sếp, hồi hộp khủng khiếp. Viết email gửi sếp để xin đi học. Vì đó là điều mình mong muốn. Mình không muốn sống lãng phí và như ai đó từng nói, đừng chết ở tuổi 20.
Thi toán xong cũng chưa bắt tay vào đọc và luyện trả lời phỏng vấn. Lang thang dạo lên blog một tí, viết lách xíu để tìm lại động lực. Cố lên cô gái nhé <3
Thi toán xong cũng chưa bắt tay vào đọc và luyện trả lời phỏng vấn. Lang thang dạo lên blog một tí, viết lách xíu để tìm lại động lực. Cố lên cô gái nhé <3
Finish step 3
Vậy là ngày 24/11 đã thi toán xong, tối 23 nằm nhởn nhơ vì nghĩ là ôn cũng ok rồi. Sáng 24 dậy pha bát mì tôm leo lên giường nằm xem lại đề trên điện thoại, đề 2015 hôm nọ kéo chưa hết, còn bài tổ hợp chỉnh hợp và sin cos. Nằm dò lại, coi lại công thức. Y như rằng đề ra kiểu kiểu vậy. 60 phút làm tính nhẩm mà cũng vừa sát giờ, khiếp thật. Cũng may là hoàn thành, còn vài chỗ biết có lẽ sẽ mất điểm nhưng thôi, vậy cũng được rồi. Năm nay Đà Nẵng đi thi chỉ có mấy người thôi à. Gặp anh Quân ngày trước đi thực tập chỗ Sở Kế hoạch Đầu tư là ảnh mới về làm. Ổng ngố ngố.
Đợt này gặp một bạn Sài Gòn ra thi toán, tên bạn là Trần Thanh Trúc Duy, mới gặp thấy cũng dễ thương nên bắt chuyện làm quen, một lúc mới biết bạn ở SG ra, mà đi taxi cái quên điện thoại, may mà gọi tìm được, rồi là nói chuyện chặp mới biết là lỡ chuyến bay :)) đến khổ. Thế là mình hỏi vậy hôm nay bạn về luôn hả, mua vé chưa, kiu chưa mua, mình kiu thế thì về nhà mình nghỉ rồi mình chở ra sân bay. Trưa thi xong hai đứa đi ăn, đi ra lấy điện thoại, xong rồi ko về nhà mà chở bạn đi lòng vòng thành phố, lấy lại được điện thoại cái mặt tươi hớn hở, chở đi ăn bánh tráng cuốn thịt heo cũng khen nức nở. Rồi kể với mấy chị cơ quan là gặp bạn ni dễ thương lắm, rồi là hạnh phúc quá trời luôn nè. Thấy bạn dễ thương gì đâu, nhìn trong veo vậy đó. Gặp mình cũng không có sợ gì cả, do có lẽ thấy bạn cũng hiền lành dễ thương. Hai đứa đi ăn đi chơi, chụp ảnh lau nữa. chiều tiễn bạn ra check in vào cổng rồi mới về, vì bạn lơ ngơ quá mà. Hôm nay ngồi mở máy ra định học, lại phải viết đôi điều về những điều tốt đẹp. Hôm đó thật sự mình rất vui, rất vui vì gặp bạn, được giúp đỡ bạn. Vì mình nghĩ rằng có thể lúc nào đó mình cũng rơi vào trường hợp tương tự, và sẽ có người giúp đỡ mình như vậy. Nên bởi cho đi là dù ko nhận lại từ người này sẽ nhận được từ người khác. Và cũng để nuôi dưỡng những điều tử tế trong tâm trí mình. Hạnh phúc đôi khi thật đơn giản, Ngồi gõ những dòng này lại thấy nhớ bạn quá chừng.
Đã qua được vòng hồ sơ, thi toán, giờ nếu được là hai vòng phỏng vấn nữa. Quảng hâm bảo đừng hi vọng, cứ xem đi tìm học bổng như đi tán gái thôi, may thôi :))) nhưng mình chỉ hi vọng mình sẽ gặp may mắn thì có được không :)) ít nhất thì cũng gặp được hai người bạn mới từ JDS là chị Hằng và bạn Duy. :D thấy rất rất vui.
Kế hoạch nếu rớt học bổng là mình sẽ học anh văn :) học bằng hai, khoảng mấy năm đó. Xong là trong lúc đấy mình sẽ lấy chồng, rồi về đi học thêm tiếng Nhật, tham gia một lớp đầu bếp làm bánh đi, hoặc cắm hoa. Mua một cái máy may về may đồ cho em bé. Ôi ôi, nghĩ thế thôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi ấy. Để cuộc sống nó trôi qua không vô vị :D
1/12 đang ngồi trên nệm êm chăn ấm, lưng dựa gối, chân khoanh tròn, laptop trên chân, thấy đã gì đâu, thiếu mất ly trà nóng vì mình uống hết rồi, quên mua, huhu.
Mai bắt đầu giảm ăn lại, dạo ni ăn uống vô độ quá nên béo lên rồi :( xấu không ai yêu cả nả.
Đã đọc xong thêm 1 cuốn truyện tiếng anh "to the moon anh back" I love you to the moon and back là một thành ngữ: yêu anh nhiều đến mặt trăng và quay trở lại, tức là nhiều nhiều như đi lên mặt trăng rồi đi về. đọc cũng hiểu hiểu nội dung và đoán một số từ, chứ biết hết thì ko biết được, nhưng vẫn rất vui. Đã mua đủ 2 bộ Harry potter anh và Việt :) cố gắng đọc, cố gắng học, cố gắng để bản thân tốt hơn nhé. :)
Hãy luôn tử tế, hãy luôn sống tốt, vui vẻ hạnh phúc. Điều lành, duyên lành sẽ tới. Cứ cố gắng, qua hết đắng sẽ đến ngọt, finish step 3, :)
Đợt này gặp một bạn Sài Gòn ra thi toán, tên bạn là Trần Thanh Trúc Duy, mới gặp thấy cũng dễ thương nên bắt chuyện làm quen, một lúc mới biết bạn ở SG ra, mà đi taxi cái quên điện thoại, may mà gọi tìm được, rồi là nói chuyện chặp mới biết là lỡ chuyến bay :)) đến khổ. Thế là mình hỏi vậy hôm nay bạn về luôn hả, mua vé chưa, kiu chưa mua, mình kiu thế thì về nhà mình nghỉ rồi mình chở ra sân bay. Trưa thi xong hai đứa đi ăn, đi ra lấy điện thoại, xong rồi ko về nhà mà chở bạn đi lòng vòng thành phố, lấy lại được điện thoại cái mặt tươi hớn hở, chở đi ăn bánh tráng cuốn thịt heo cũng khen nức nở. Rồi kể với mấy chị cơ quan là gặp bạn ni dễ thương lắm, rồi là hạnh phúc quá trời luôn nè. Thấy bạn dễ thương gì đâu, nhìn trong veo vậy đó. Gặp mình cũng không có sợ gì cả, do có lẽ thấy bạn cũng hiền lành dễ thương. Hai đứa đi ăn đi chơi, chụp ảnh lau nữa. chiều tiễn bạn ra check in vào cổng rồi mới về, vì bạn lơ ngơ quá mà. Hôm nay ngồi mở máy ra định học, lại phải viết đôi điều về những điều tốt đẹp. Hôm đó thật sự mình rất vui, rất vui vì gặp bạn, được giúp đỡ bạn. Vì mình nghĩ rằng có thể lúc nào đó mình cũng rơi vào trường hợp tương tự, và sẽ có người giúp đỡ mình như vậy. Nên bởi cho đi là dù ko nhận lại từ người này sẽ nhận được từ người khác. Và cũng để nuôi dưỡng những điều tử tế trong tâm trí mình. Hạnh phúc đôi khi thật đơn giản, Ngồi gõ những dòng này lại thấy nhớ bạn quá chừng.
Đã qua được vòng hồ sơ, thi toán, giờ nếu được là hai vòng phỏng vấn nữa. Quảng hâm bảo đừng hi vọng, cứ xem đi tìm học bổng như đi tán gái thôi, may thôi :))) nhưng mình chỉ hi vọng mình sẽ gặp may mắn thì có được không :)) ít nhất thì cũng gặp được hai người bạn mới từ JDS là chị Hằng và bạn Duy. :D thấy rất rất vui.
Kế hoạch nếu rớt học bổng là mình sẽ học anh văn :) học bằng hai, khoảng mấy năm đó. Xong là trong lúc đấy mình sẽ lấy chồng, rồi về đi học thêm tiếng Nhật, tham gia một lớp đầu bếp làm bánh đi, hoặc cắm hoa. Mua một cái máy may về may đồ cho em bé. Ôi ôi, nghĩ thế thôi cũng thấy hạnh phúc lắm rồi ấy. Để cuộc sống nó trôi qua không vô vị :D
1/12 đang ngồi trên nệm êm chăn ấm, lưng dựa gối, chân khoanh tròn, laptop trên chân, thấy đã gì đâu, thiếu mất ly trà nóng vì mình uống hết rồi, quên mua, huhu.
Mai bắt đầu giảm ăn lại, dạo ni ăn uống vô độ quá nên béo lên rồi :( xấu không ai yêu cả nả.
Đã đọc xong thêm 1 cuốn truyện tiếng anh "to the moon anh back" I love you to the moon and back là một thành ngữ: yêu anh nhiều đến mặt trăng và quay trở lại, tức là nhiều nhiều như đi lên mặt trăng rồi đi về. đọc cũng hiểu hiểu nội dung và đoán một số từ, chứ biết hết thì ko biết được, nhưng vẫn rất vui. Đã mua đủ 2 bộ Harry potter anh và Việt :) cố gắng đọc, cố gắng học, cố gắng để bản thân tốt hơn nhé. :)
Hãy luôn tử tế, hãy luôn sống tốt, vui vẻ hạnh phúc. Điều lành, duyên lành sẽ tới. Cứ cố gắng, qua hết đắng sẽ đến ngọt, finish step 3, :)
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016
Thấy mùa đông giăng mắc trong lòng
Cảm giác của ngày hôm trước là không thể ngủ được, đọc đi đọc lại đoạn chat với nhau, đọc lại những đoạn mình kể chuyện với bạn, nhớ lại những lời đã từng nói.
Cảm giác của buổi sáng ngày hôm sau là mệt mỏi, lòng như rách toác, bụng quặn lên, thấy như kiểu 1 tháng vừa qua vẫn không là gì so với cảm giác của ngày hôm trước. Thấy đầy thương tổn. Cũng tự hỏi mình, có phải đó là tình yêu?
Hôm nay thì chỉ còn lại buồn, cũng không trách móc, chỉ thấy là mỗi người cần phải trưởng thành lên, khi cảm thấy chưa vững vàng thì đừng hứa.
Giờ mục tiêu duy nhất của mình là JDS. Sẽ cố gắng hết sức để thực hiện, nhân duyên này phó mặc đi vậy.
Sáng nay mở cửa ra, thấy mùa đông về trên cành cây trước sân, thấy đông giăng mắc trong lòng lạnh lẽo. Khoác cái áo và lại đi làm, ngày kiếm ăn, tối về sống với ước mơ của mình. Hãy mạnh mẽ lên K nhé, đừng khóc, đừng buồn. Hãy khôn lớn nhé.
Cảm giác của buổi sáng ngày hôm sau là mệt mỏi, lòng như rách toác, bụng quặn lên, thấy như kiểu 1 tháng vừa qua vẫn không là gì so với cảm giác của ngày hôm trước. Thấy đầy thương tổn. Cũng tự hỏi mình, có phải đó là tình yêu?
Hôm nay thì chỉ còn lại buồn, cũng không trách móc, chỉ thấy là mỗi người cần phải trưởng thành lên, khi cảm thấy chưa vững vàng thì đừng hứa.
Giờ mục tiêu duy nhất của mình là JDS. Sẽ cố gắng hết sức để thực hiện, nhân duyên này phó mặc đi vậy.
Sáng nay mở cửa ra, thấy mùa đông về trên cành cây trước sân, thấy đông giăng mắc trong lòng lạnh lẽo. Khoác cái áo và lại đi làm, ngày kiếm ăn, tối về sống với ước mơ của mình. Hãy mạnh mẽ lên K nhé, đừng khóc, đừng buồn. Hãy khôn lớn nhé.
Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016
Tiền không mua được nhiều thứ
Phòng mình làm dự án, mỗi người phụ trách khoảng vài cái song song với nhau. Khối lượng công việc nhiều và ba bốn người đều gửi về bên NCC, và có 1 bé phụ trách chính mảng này của công ty mình. Bên mình làm không xuể mà dồn hết cho bé kia, phải nói là nó quá giỏi.
Bé đấy lúc nào cũng cười, cũng điềm đạm, phải nói là mình rất nể điều này, hứa với chị là ngày ni xong là khuya 11h thấy gửi email. Mình thật sự trân trọng.
Đợt này mẹ bé đau, mấy chị em trong phòng bàn nhau gửi thăm, vì xa xôi quá, không có điều kiện qua thăm trực tiếp. Hôm nay nó nhắn, bảo được mấy chị quý là em vui lắm rồi, nghe chị Nga gọi điện mà em vui lắm. Còn quà là em chắc chắn không nhận, em có chuyển lời hỏi thăm của mấy chị đến mẹ em rồi. Em cảm ơn mấy chị lần nữa. Mình cũng nhắn gửi lời và dặn em giữ sức khỏe, bé dạ, bảo em phải kiếm tiền.
Mình nghe mà thương rớt nước mắt, có dạo nói chuyện bảo sau này em nghỉ ở đây, nếu chị cần gì thì cứ nhắn, em giúp được là em sẵn sàng giúp.
Dạo ni dễ bị xúc động quá, đúng là người với người sống với nhau, quan trọng là cái tình. Nó có thể biểu hiện bằng nhiều cách, và không nhất thiết phải bằng tiền, có khi có một lời nói động viên cũng đủ cảm thấy ấm áp. Ông bà dạy không sai tí nào, lời nói không mất tiền mua.
Mình còn phải học nhiều lắm, về tính cách, về lẽ sống. Câu chuyện nhỏ, bài học lớn. :)
Thương em.
Bé đấy lúc nào cũng cười, cũng điềm đạm, phải nói là mình rất nể điều này, hứa với chị là ngày ni xong là khuya 11h thấy gửi email. Mình thật sự trân trọng.
Đợt này mẹ bé đau, mấy chị em trong phòng bàn nhau gửi thăm, vì xa xôi quá, không có điều kiện qua thăm trực tiếp. Hôm nay nó nhắn, bảo được mấy chị quý là em vui lắm rồi, nghe chị Nga gọi điện mà em vui lắm. Còn quà là em chắc chắn không nhận, em có chuyển lời hỏi thăm của mấy chị đến mẹ em rồi. Em cảm ơn mấy chị lần nữa. Mình cũng nhắn gửi lời và dặn em giữ sức khỏe, bé dạ, bảo em phải kiếm tiền.
Mình nghe mà thương rớt nước mắt, có dạo nói chuyện bảo sau này em nghỉ ở đây, nếu chị cần gì thì cứ nhắn, em giúp được là em sẵn sàng giúp.
Dạo ni dễ bị xúc động quá, đúng là người với người sống với nhau, quan trọng là cái tình. Nó có thể biểu hiện bằng nhiều cách, và không nhất thiết phải bằng tiền, có khi có một lời nói động viên cũng đủ cảm thấy ấm áp. Ông bà dạy không sai tí nào, lời nói không mất tiền mua.
Mình còn phải học nhiều lắm, về tính cách, về lẽ sống. Câu chuyện nhỏ, bài học lớn. :)
Thương em.
Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016
Let bygones be bygones
Ngồi làm mệt quá, chẳng biết nên làm gì trước làm gì sau, thấy muốn vò đầu bứt tóc. Tóc giờ mà dài cái là đi xèo xèo liền. Người cứ bức bối trong người. Muốn lang thang mua sắm, hóng gió trời, muốn nhẹ nhàng tĩnh lặng.
Chúng ta không thể dùng những cảm xúc của quá khứ để sống được. Mỗi thời điểm là một cảm xúc nhất định, nó đã qua thì không thể trở lại được. Nghĩ cũng thấy buồn cười.
Có câu này mới biết được let bygones be bygones. Dịch là cái gì đã qua thì cho qua. :)
Chúng ta không thể dùng những cảm xúc của quá khứ để sống được. Mỗi thời điểm là một cảm xúc nhất định, nó đã qua thì không thể trở lại được. Nghĩ cũng thấy buồn cười.
Có câu này mới biết được let bygones be bygones. Dịch là cái gì đã qua thì cho qua. :)
Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016
Finish step 2
Hôm nay mình đã gửi hồ sơ đi. Thật sự chưa bao giờ nghĩ mình có thể đủ sức để làm nếu như không nhận được rất nhiều sự ủng hộ và giúp đỡ của các bạn, thầy và các anh chị. Cầm trên tay bộ hồ sơ mà xúc động lắm, mong là sẽ suôn sẻ. Chơi thêm 2 ngày thứ 7 cn rồi tuần sau bắt đầu ôn thi toán. Chặng đường phía trước còn dài lắm. Cố gắng thôi
Viết để nhớ những gì mình đã từng đi qua.
Tối qua ucf, mít rủ, cứ nghĩ là đông lắm, cuối cùng còn có 4 đứa, vài bữa lùn lại đi rồi, không khéo Lyty lại về quê. Mỗi đứa sắp xa nhau thật rồi, thôi đành chấp nhận, phải cố gắng thôi.
Viết để nhớ những gì mình đã từng đi qua.
Tối qua ucf, mít rủ, cứ nghĩ là đông lắm, cuối cùng còn có 4 đứa, vài bữa lùn lại đi rồi, không khéo Lyty lại về quê. Mỗi đứa sắp xa nhau thật rồi, thôi đành chấp nhận, phải cố gắng thôi.
Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016
Chúc mừng sinh nhật mèo hen
Hoài yêu thương,
Đà Nẵng độ này cũng đang vào thu, buổi tối đi ngoài đường cũng se lạnh lắm rồi mi à. Hoa sữa Đà Nẵng cũng nở rồi, hoa cúc chuẩn bị tết người ta trồng lên xanh rồi, buổi tối nhìn hàng điện họ thắp cho cây, thấy ấm áp trong cái không khí dịu dịu nớ lắm mi à.
Facebook mới nhắc lại, năm 2013 mới chuẩn bị để ra sinh nhật mi. Đó là lần đầu tiên đi ra Hà Nội, một mình, lần đầu tiên biết máy bay là gì.
Năm nay cũng gần đến sinh nhật mi rồi, cũng sẽ viết thư cho mi nhé.
Sáng ni nhận được kim chi của Dung, sáng ni nhận được tin nhắn trên facebook của mi, gửi về mùa thu Hà Nội. Thấy lòng vui và yêu đời lắm, bởi lẽ ai cũng yêu thương t thật nhiều. Nhớ mùa thu, nhớ Hà Nội bởi Hà Nội có mi.
Mong qua tuổi mới mọi điều sẽ suôn sẻ mi nhé. Tuổi trẻ hãy bay cao những ước mơ nhé mi.
Đợt này t làm thấy cũng mệt mỏi, chuyện tình cảm cũng không đâu vào đâu. Đôi lúc cũng thấy có chút lo lắng rằng liệu mình có thể tìm thấy người cùng mình đi qua những bão giông tuổi trẻ hay không. Lần này cũng chẳng biết nên buồn hay nên vui, nhưng t nghĩ cũng là điều hợp lý. Thôi thì đành vậy, cũng nên xác định sớm. Thế mà có khi cũng tưởng đi đến tận cùng với nhau rồi chứ, nhiều lúc thấy buồn cười quá. Mọi thứ sẽ ổn thôi mi hầy.
Mèo yêu hãy cố gắng nhé, cố gắng mọi thứ nhé. Luôn yêu và tự hào về mi rất nhiều.
Chúc mừng sinh nhật sớm, mèo hen.
Đà Nẵng độ này cũng đang vào thu, buổi tối đi ngoài đường cũng se lạnh lắm rồi mi à. Hoa sữa Đà Nẵng cũng nở rồi, hoa cúc chuẩn bị tết người ta trồng lên xanh rồi, buổi tối nhìn hàng điện họ thắp cho cây, thấy ấm áp trong cái không khí dịu dịu nớ lắm mi à.
Facebook mới nhắc lại, năm 2013 mới chuẩn bị để ra sinh nhật mi. Đó là lần đầu tiên đi ra Hà Nội, một mình, lần đầu tiên biết máy bay là gì.
Năm nay cũng gần đến sinh nhật mi rồi, cũng sẽ viết thư cho mi nhé.
Sáng ni nhận được kim chi của Dung, sáng ni nhận được tin nhắn trên facebook của mi, gửi về mùa thu Hà Nội. Thấy lòng vui và yêu đời lắm, bởi lẽ ai cũng yêu thương t thật nhiều. Nhớ mùa thu, nhớ Hà Nội bởi Hà Nội có mi.
Mong qua tuổi mới mọi điều sẽ suôn sẻ mi nhé. Tuổi trẻ hãy bay cao những ước mơ nhé mi.
Đợt này t làm thấy cũng mệt mỏi, chuyện tình cảm cũng không đâu vào đâu. Đôi lúc cũng thấy có chút lo lắng rằng liệu mình có thể tìm thấy người cùng mình đi qua những bão giông tuổi trẻ hay không. Lần này cũng chẳng biết nên buồn hay nên vui, nhưng t nghĩ cũng là điều hợp lý. Thôi thì đành vậy, cũng nên xác định sớm. Thế mà có khi cũng tưởng đi đến tận cùng với nhau rồi chứ, nhiều lúc thấy buồn cười quá. Mọi thứ sẽ ổn thôi mi hầy.
Mèo yêu hãy cố gắng nhé, cố gắng mọi thứ nhé. Luôn yêu và tự hào về mi rất nhiều.
Chúc mừng sinh nhật sớm, mèo hen.
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016
Tròn 3 năm đi làm
Hôm nay tròn 3 năm đi làm, mãi đến khi thấy facebook nhắc nhở mình mới để ý. Bởi hôm nay là ngày sau khi mình chia tay :)
Nhà văn Musso đã viết trong quyển sách nếu đời em vắng anh một câu đại ý thế này: Tình yêu thật sự là tình yêu cùng nhau trải qua. Đúng vậy, không thể chỉ nghĩ là sẽ hợp nhau được, còn cần cùng nhau trải qua nữa.
Giờ cũng không biết nên buồn hay nên vui. Thôi thì vậy, để cho mọi thứ nó yên bình lại một chút, cũng không còn hơi sức để nghĩ ngợi nhiều.
Lắm lúc chỉ muốn gục mặt xuống, chỉ muốn khóc, cảm thấy hết năng lượng.
Cố lên nào K, còn một chút nữa thôi, thời gian cũng cận kề rồi, hãy cố gắng nhé.
3 năm đi làm, vẫn còn nhiều điều phải học hỏi. Hãy khôn lớn nhé :)
Nhà văn Musso đã viết trong quyển sách nếu đời em vắng anh một câu đại ý thế này: Tình yêu thật sự là tình yêu cùng nhau trải qua. Đúng vậy, không thể chỉ nghĩ là sẽ hợp nhau được, còn cần cùng nhau trải qua nữa.
Giờ cũng không biết nên buồn hay nên vui. Thôi thì vậy, để cho mọi thứ nó yên bình lại một chút, cũng không còn hơi sức để nghĩ ngợi nhiều.
Lắm lúc chỉ muốn gục mặt xuống, chỉ muốn khóc, cảm thấy hết năng lượng.
Cố lên nào K, còn một chút nữa thôi, thời gian cũng cận kề rồi, hãy cố gắng nhé.
3 năm đi làm, vẫn còn nhiều điều phải học hỏi. Hãy khôn lớn nhé :)
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016
Bữa cơm nhà
Ngày hôm nay ngồi lên kế hoạch cho đợt 1 năm 2017, giữa những ngày tháng 9 của năm này, lên kế hoạch công việc đến tận năm sau. Vậy giữa tháng 9 của tuổi trẻ này, những ngày này năm sau, mình sẽ làm gì?
Hành trình đi tìm ước mơ là hành trình để hiểu rõ hơn bản thân mình thì phải, ta cứ đi lên, từng bước từng bước một. Cũng không tránh khỏi nỗi cô đơn và khó khăn, vì vậy đôi khi muốn cứ phải có thật nhiều người thân ở cạnh.
Chiều nay đi làm về, trời mưa to do ảnh hưởng bão. Anh gọi bảo nấu cơm nha, đi chợ có gà thì mua về kho. Mình dạ. Đi qua chợ ko có, mình chạy lên siêu thị. Gọi về bảo anh có về sớm thì nấu cơm giúp em, ảnh kêu thôi, rứa thôi khỏi nấu, mệt quá. Tự nhiên lúc đó đang vui vẻ, tâm trạng chùng xuống lạ kỳ. Mình đi siêu thị, khệ nệ xách hai túi to, đội mưa đi về. Về nhà cửa đóng im, nhà tối om. Lắm lúc thấy điều đơn giản nhất là đi về có ánh sáng ở nhà, có cánh cửa mở rộng và có người cùng ta ở nhà. Chào đón ta trở về.
Cũng lâu rồi, công việc bận rộn nên anh em không mấy khi cùng ăn cơm. Nên mỗi lần về nhà sớm, mình vẫn hay gọi mấy đứa bạn qua ăn cơm cùng cho ấm áp.
Mùa mưa đến, mùa đông cũng đến, chẳng mấy chốc là hết năm, rồi cũng qua những ngày tháng tuổi trẻ đầy mơ ước và hoài bão. Cố gắng được gì cứ cố gắng, để sau này hái quả :)
Hành trình đi tìm ước mơ là hành trình để hiểu rõ hơn bản thân mình thì phải, ta cứ đi lên, từng bước từng bước một. Cũng không tránh khỏi nỗi cô đơn và khó khăn, vì vậy đôi khi muốn cứ phải có thật nhiều người thân ở cạnh.
Chiều nay đi làm về, trời mưa to do ảnh hưởng bão. Anh gọi bảo nấu cơm nha, đi chợ có gà thì mua về kho. Mình dạ. Đi qua chợ ko có, mình chạy lên siêu thị. Gọi về bảo anh có về sớm thì nấu cơm giúp em, ảnh kêu thôi, rứa thôi khỏi nấu, mệt quá. Tự nhiên lúc đó đang vui vẻ, tâm trạng chùng xuống lạ kỳ. Mình đi siêu thị, khệ nệ xách hai túi to, đội mưa đi về. Về nhà cửa đóng im, nhà tối om. Lắm lúc thấy điều đơn giản nhất là đi về có ánh sáng ở nhà, có cánh cửa mở rộng và có người cùng ta ở nhà. Chào đón ta trở về.
Cũng lâu rồi, công việc bận rộn nên anh em không mấy khi cùng ăn cơm. Nên mỗi lần về nhà sớm, mình vẫn hay gọi mấy đứa bạn qua ăn cơm cùng cho ấm áp.
Mùa mưa đến, mùa đông cũng đến, chẳng mấy chốc là hết năm, rồi cũng qua những ngày tháng tuổi trẻ đầy mơ ước và hoài bão. Cố gắng được gì cứ cố gắng, để sau này hái quả :)
Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016
Miền Tây 2015
Cũng đã lâu lắm rồi chưa viết bài, có lẽ dạo ni vui vẻ quá không còn muốn suy nghĩ, hoặc có lẽ là vội quá quên luôn những khoảng lặng. Dạo ni không đọc sách, bởi đọc rồi chữ nó chạy đi mất, chẳng ngẫm nghĩ được điều gì cả.
Đi miền Tây về, biết được đủ thử mới, rất hay ho.
Lần đầu tiên ăn rau nhút, bông so đũa, bông điên điển, bánh khọt, lẩu mắm, bánh xèo to như cái đĩa. Thích nhất được ăn quả thốt nốt, đi mệt mà uống nó mát đến ruột luôn :D
Được đi qua chỗ làm kẹo dừa, nghe đờn ca tài tử, đi thắp hương miếu bà núi Sam, đi Cần Thơ, đi Phú Quốc, ăn quả thanh trà, thứ quả mà ngày nhỏ mình được ăn một lần và nhớ mãi đến giờ.
Đi chơi, biết thêm được nhiều anh chị, thấy cũng vui vẻ. Thích nhất là được làm bé út của cả đoàn, đôi khi cứ thấy vui vui.
Đi miền Tây về, biết được đủ thử mới, rất hay ho.
Lần đầu tiên ăn rau nhút, bông so đũa, bông điên điển, bánh khọt, lẩu mắm, bánh xèo to như cái đĩa. Thích nhất được ăn quả thốt nốt, đi mệt mà uống nó mát đến ruột luôn :D
Được đi qua chỗ làm kẹo dừa, nghe đờn ca tài tử, đi thắp hương miếu bà núi Sam, đi Cần Thơ, đi Phú Quốc, ăn quả thanh trà, thứ quả mà ngày nhỏ mình được ăn một lần và nhớ mãi đến giờ.
Đi chơi, biết thêm được nhiều anh chị, thấy cũng vui vẻ. Thích nhất là được làm bé út của cả đoàn, đôi khi cứ thấy vui vui.
Đi về phía cơn mưa
Mình đọc được trên mann up một câu nói rằng, nếu như không có sóng lớn thì sẽ không có những người thủy thủ giỏi. Nếu như không đi qua những bão giông thì làm sao vững vàng và mạnh mẽ. Đặt vé từ tháng 2, vèo một cái, tháng 10 tới, năm đầu tiên ra HN với Hoài, năm thứ 2 đi Sapa và tháng 10 năm nay đi Cần Thơ, hai năm đi làm và 3 cái tháng 10 rong ruổi. Tháng 10 thật có duyên lạ kỳ.
3/10, 3 đứa tung tăng từ sân bay ĐN. Vào đến Cần thơ lúc 3 rưỡi, 4h ra bến xe đi xuống Châu Đốc, đường xấu một cách khủng khiếp, đi mãi tới 9h tối mới tới được phòng ở Châu Đốc. Ở đây nổi tiếng với bà chúa xứ, nghe bảo bà linh thiêng lắm, mà hầu như là cả nước đến viếng vào những ngày lễ tết. Mình thì nghĩ là đã đến được đây, thì vào vái lạy bà một chút, gọi là có lòng thành.
Kể chuyện ăn uống, đồ ăn ở trong này ngọt một cách khủng khiếp, ăn gì cũng bỏ đường. Đến Canh mà cũng cho đường vào, nói chung ẩm thực không hợp một tẹo nào cả.
Chuyện bị chém :))
Tối đầu tiên lang thang ở Châu Đốc, 3 đứa đang đi tìm đồ ăn thì chú xe lôi đi ngang, chú bảo chở đi dạo một vòng, lấy mỗi đứa 20k, sau tụi mình trả giá 50k, vậy là chú chở đi qua làng nướng cách đó khoảng 1km. Thấy chú nhìn mặt hiền lành, nên lấy sdt để tối mai định đi.
Tối thứ 2, 3 đứa lang thang lại đi ăn :)) thì một cu cậu xe lôi đi theo, mình với lùn chẳng quan tâm, vào uống sữa đậu nành. Cho nó nc với Ly Ty, lát sau Ly Ty bảo nó lấy mỗi đứa 20k, còn bảo chở đi một vòng, xuống tận bờ sông cách 5 km luôn. Ba đứa nhìn nhau bảo, chú hôm qua ác, 1 km mà chém những 50k, sau rồi bảo, đúng là ko thể tin ai được. Thế là ba đứa phấn khởi đi lên xe đi, cảm giác rất sung sướng. Đi rồi nghe cu cậu nói chuyện, bảo em sinh năm bao nhiêu, nó kêu 91, ngã ngửa, trẻ dã man, mình bảo ờ, chị sinh năm 90 mà nói thiệt cái miệng nó méo luôn vì nói dối =)). Chở đi một vòng xong, cu cậu mồ hôi nhễ nhại, rủ vào ăn tối luôn. Ở trong này hay lắm, họ gặp khách du lịch, người phục vụ sẽ hỏi chủ là bao nhiêu bao nhiêu, để chém cho đẹp, bằng kinh nghiệm thì chúng tớ đã hỏi rõ là cá bao nhiêu, ốc bao nhiêu, rồi gọi thêm 2 chai 7UP, đến lúc tính tiền nó tính mỗi chai 15 k, hỏi chưa tới nơi tới chốn =)) đúng là không thể tin ai được. Ngồi nc với cu cậu, cu cậu kể chuyện này kia, bằng tuổi mình mà 3 đứa con rồi, vợ bỏ nhà theo giai, khổ. Nói chặp rồi về. Mình bảo Ly ty là thôi đưa nó 100k luôn nhỉ, con nhỏ các thứ, tội. Nó uh. Về đến nơi mình cầm tớ 100 đưa ra, mắt long lanh kiểu cảm động, tưởng nó nói gì, nó bảo 120k, nãy 20k là một chiều thôi =)) thế là mình rút ví lấy thêm 20k nữa và kết luận lại vẫn cứ là một câu " không thể tin ai được" =)) đắng lòng miên man, mà buồn cười nữa chứ.
Viết lâu lắm rồi mà giờ mới đọc lại bản nháp. thôi thì cứ up lên để nhớ một quãng đường tuổi trẻ chúng ta được gặp nhau trên đời. Yêu và thương
3/10, 3 đứa tung tăng từ sân bay ĐN. Vào đến Cần thơ lúc 3 rưỡi, 4h ra bến xe đi xuống Châu Đốc, đường xấu một cách khủng khiếp, đi mãi tới 9h tối mới tới được phòng ở Châu Đốc. Ở đây nổi tiếng với bà chúa xứ, nghe bảo bà linh thiêng lắm, mà hầu như là cả nước đến viếng vào những ngày lễ tết. Mình thì nghĩ là đã đến được đây, thì vào vái lạy bà một chút, gọi là có lòng thành.
Kể chuyện ăn uống, đồ ăn ở trong này ngọt một cách khủng khiếp, ăn gì cũng bỏ đường. Đến Canh mà cũng cho đường vào, nói chung ẩm thực không hợp một tẹo nào cả.
Chuyện bị chém :))
Tối đầu tiên lang thang ở Châu Đốc, 3 đứa đang đi tìm đồ ăn thì chú xe lôi đi ngang, chú bảo chở đi dạo một vòng, lấy mỗi đứa 20k, sau tụi mình trả giá 50k, vậy là chú chở đi qua làng nướng cách đó khoảng 1km. Thấy chú nhìn mặt hiền lành, nên lấy sdt để tối mai định đi.
Tối thứ 2, 3 đứa lang thang lại đi ăn :)) thì một cu cậu xe lôi đi theo, mình với lùn chẳng quan tâm, vào uống sữa đậu nành. Cho nó nc với Ly Ty, lát sau Ly Ty bảo nó lấy mỗi đứa 20k, còn bảo chở đi một vòng, xuống tận bờ sông cách 5 km luôn. Ba đứa nhìn nhau bảo, chú hôm qua ác, 1 km mà chém những 50k, sau rồi bảo, đúng là ko thể tin ai được. Thế là ba đứa phấn khởi đi lên xe đi, cảm giác rất sung sướng. Đi rồi nghe cu cậu nói chuyện, bảo em sinh năm bao nhiêu, nó kêu 91, ngã ngửa, trẻ dã man, mình bảo ờ, chị sinh năm 90 mà nói thiệt cái miệng nó méo luôn vì nói dối =)). Chở đi một vòng xong, cu cậu mồ hôi nhễ nhại, rủ vào ăn tối luôn. Ở trong này hay lắm, họ gặp khách du lịch, người phục vụ sẽ hỏi chủ là bao nhiêu bao nhiêu, để chém cho đẹp, bằng kinh nghiệm thì chúng tớ đã hỏi rõ là cá bao nhiêu, ốc bao nhiêu, rồi gọi thêm 2 chai 7UP, đến lúc tính tiền nó tính mỗi chai 15 k, hỏi chưa tới nơi tới chốn =)) đúng là không thể tin ai được. Ngồi nc với cu cậu, cu cậu kể chuyện này kia, bằng tuổi mình mà 3 đứa con rồi, vợ bỏ nhà theo giai, khổ. Nói chặp rồi về. Mình bảo Ly ty là thôi đưa nó 100k luôn nhỉ, con nhỏ các thứ, tội. Nó uh. Về đến nơi mình cầm tớ 100 đưa ra, mắt long lanh kiểu cảm động, tưởng nó nói gì, nó bảo 120k, nãy 20k là một chiều thôi =)) thế là mình rút ví lấy thêm 20k nữa và kết luận lại vẫn cứ là một câu " không thể tin ai được" =)) đắng lòng miên man, mà buồn cười nữa chứ.
Viết lâu lắm rồi mà giờ mới đọc lại bản nháp. thôi thì cứ up lên để nhớ một quãng đường tuổi trẻ chúng ta được gặp nhau trên đời. Yêu và thương
Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016
Ngôi nhà nhỏ
Hôm nay ở nhà một mình, ăn xong lại thèm được đi loanh quanh đâu đó cho đỡ cuồng chân. Ước gì trời mưa, ngồi trong quán cà phê qua ô cửa kính, cầm một ly trà hoặc ca cao ấm nóng, nhìn ra dòng người ngược xuôi, một mình.
Tự nhiên nghĩ về ngôi nhà trong tương lai của mình, nó là một ngôi nhà nhỏ xinh xắn, có tường sơn trắng, cửa sổ trắng, đáng yêu như phim up. mình sẽ có môt ô cửa và có một cái ghế để có thể nằm dài đọc sách, ngắm mưa.
bên ngoài cái ô cửa ấy mình sẽ trồng một vài bụi hồng leo nữa. Vậy là tuyệt vời rồi. Những thứ xa xỉ, không cần, để tiền để một năm ít nhất cả nhà đi chơi xa với nhau được một chuyến, vậy là hạnh phúc ngập tràn rồi.
Nói vẩn vơ vậy thôi, giờ ngồi vào cày tiếng Anh nào. Cố lên Kèn yêu
Tự nhiên nghĩ về ngôi nhà trong tương lai của mình, nó là một ngôi nhà nhỏ xinh xắn, có tường sơn trắng, cửa sổ trắng, đáng yêu như phim up. mình sẽ có môt ô cửa và có một cái ghế để có thể nằm dài đọc sách, ngắm mưa.
bên ngoài cái ô cửa ấy mình sẽ trồng một vài bụi hồng leo nữa. Vậy là tuyệt vời rồi. Những thứ xa xỉ, không cần, để tiền để một năm ít nhất cả nhà đi chơi xa với nhau được một chuyến, vậy là hạnh phúc ngập tràn rồi.
Nói vẩn vơ vậy thôi, giờ ngồi vào cày tiếng Anh nào. Cố lên Kèn yêu
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016
A beautiful bad girl
https://trangha.wordpress.com/2015/06/12/cuoi-gai-ngoan/
Đọc bài này, mình thấy rất thú vị :) nhiều khi ngoan và hư nó chỉ là một khái niệm và nó phụ thuộc vào quan điểm của mỗi người. Quan điểm của mình vẫn là phải học hỏi các kỹ năng, hoàn thiện bản thân. Học đủ thứ. Biết được đối xử. Cũng có lẽ muốn trở thành một beautiful bad girl như quan điểm của bài viết, thích là một cô gái thú vị. :)
"Gái ngoan thì chẳng cần phải cố gắng làm gì cả, chỉ cần thuộc nằm lòng những điều “cấm không được làm” do bố mẹ đề ra và xã hội ra đề.
Gái hư ngược lại, phải học lấy nhiều thứ mới làm được gái hư. Ví dụ học cách quyến rũ và ân ái, học kỹ năng mềm trong cuộc sống, học cách lái xe sau đó học cách không biến đàn ông thành tài xế riêng mà hãy để đàn ông làm đàn ông thôi; Ví dụ học cách quản lý tài chính, thu xếp ngoại giao, quyết định đời mình chứ không để bố mẹ biến mình thành tờ giấy nháp của bố mẹ; Học cách lẳng lơ và học cách lèo lái, học cách bướng, học cách sống thực dụng và sòng phẳng, học cách coi nhẹ và học lòng tự trọng.
Nhiều người cứ nghĩ gái hư cũng cần gì phải học, chỉ cần cởi áo lột quần bản thân mình hoặc cởi áo lột quần kẻ khác quay phim tung lên mạng là được. Tôi nghĩ đó là gái mất dạy chứ không phải khái niệm gái hư “phản truyền thống” tôi đưa ra trong tương quan của loạt bài này."
Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016
Trốn đời
Có đôi khi chỉ muốn được đi trốn khỏi cuộc sống đầy vội vã này, trốn đời, nhưng rồi biết trốn ở đâu đây. Đôi khi cũng chỉ muốn như con mèo nhỏ, nằm cuộn mình ngủ. Có lẽ, tự trốn vào mình, tự cuộn vào mình thôi.
Cuộc sống, có bao lâu, mà hững hờ!
Cuộc sống, có bao lâu, mà hững hờ!
Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016
Giao thừa, bạn nhớ ai?
Thời gian ý nghĩa nhất khi tết về có lẽ là khoảng thời gian chuẩn bị tết. Chiều 30 năm nay, cả nhà quây quần bên mâm cơm, ông anh cầm máy ảnh để chụp ảnh cả nhà, có hoa ly thơm, cam Vinh, mâm cơm đạm bạc. Ông nội cũng ngồi ăn cơm và chụp ảnh cùng cả nhà. Mẹ đút cơm cho ông xong ông khen ngon ngon, tự nhiên ứa nước mắt, thương ông quá. Tết sang năm không biết có còn ông nữa không nữa. Ba mẹ cũng đã vất vả nhiều để chăm ông, chẳng làm được gì cả.
Tối nay đọc được cái stt của Khwan, đại ý rằng trong khoảnh khắc giao thừa người đầu tiên bạn nghĩ đến là ai, năm ngoái, khwan và N cũng đã đăng câu này, và năm nay Khwan đăng lại.
Mình thì nhớ nhiều người. Mình nhớ mâm cơm chiều 30 tết năm nay, cả nhà mình quây quần bên nhau. Mình nhớ đến N, L. Mình vẫn chưa có cảm giác là mình yêu L. Những ngày về này tự nhiên thấy suy nghĩ như vậy.
Mình chợt nhớ đến một người không nên nhớ, một đoạn tổn thương.
Mình nhớ đến đứa bạn mất con, và lo sợ cú sốc tâm lý này nó vượt qua không nổi.
Năm nay đi xuống Na chơi, Na ở nhà chồng. Ôm con Na, cũng ưng có một đứa bé để ôm vào lòng rồi.
Giao thừa năm nay cả nhà ngồi mừng tuổi nhau, anh chúc mẹ khỏe để có sức chăm ông, chúc em có chồng như ý.
Về nhà được khen xinh, anh Thảo khen em Khánh năm nay xinh đột biến luôn =))) chắc là xinh đột phá, nhưng anh quên mất, anh bảo Khánh xinh quá, chúc mừng nha. Ngày trước béo như heo ấy, quá béo luôn. Chị Nghĩa thì bảo ai đây hầy, mình bảo em khánh, chị bảo trời bữa ni gầy ri, hôm qua chào chị mà chị nhận không ra. Ha ha, rành sướng.
Năm nay tập trung công việc chút xíu. Cố gắng làm, cố gắng tiết kiệm có tiền làm nhà. Hai năm nữa cưới chồng, chưa biết cưới ai. Mong mọi điều suôn sẻ và may mắn.
Happy new year Kèn nhé. Yêu Kèn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...