Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Đi về phía cơn mưa

Mình đọc được trên mann up một câu nói rằng, nếu như không có sóng lớn thì sẽ không có những người thủy thủ giỏi. Nếu như không đi qua những bão giông thì làm sao vững vàng và mạnh mẽ. Đặt vé từ tháng 2, vèo một cái, tháng 10 tới, năm đầu tiên ra HN với Hoài, năm thứ 2 đi Sapa và tháng 10 năm nay đi Cần Thơ, hai năm đi làm và 3 cái tháng 10 rong ruổi. Tháng 10 thật có duyên lạ kỳ.
3/10, 3 đứa tung tăng từ sân bay ĐN. Vào đến Cần thơ lúc 3 rưỡi, 4h ra bến xe đi xuống Châu Đốc, đường xấu một cách khủng khiếp, đi mãi tới 9h tối mới tới được phòng ở Châu Đốc. Ở đây nổi tiếng với bà chúa xứ, nghe bảo bà linh thiêng lắm, mà hầu như là cả nước đến viếng vào những ngày lễ tết. Mình thì nghĩ là đã đến được đây, thì vào vái lạy bà một chút, gọi là có lòng thành.
Kể chuyện ăn uống, đồ ăn ở trong này ngọt một cách khủng khiếp, ăn gì cũng bỏ đường. Đến Canh mà cũng cho đường vào, nói chung ẩm thực không hợp một tẹo nào cả.
Chuyện bị chém :))
Tối đầu tiên lang thang ở Châu Đốc, 3 đứa đang đi tìm đồ ăn thì chú xe lôi đi ngang, chú bảo chở đi dạo một vòng, lấy mỗi đứa 20k, sau tụi mình trả giá 50k, vậy là chú chở đi qua làng nướng cách đó khoảng 1km. Thấy chú nhìn mặt hiền lành, nên lấy sdt để tối mai định đi.
Tối thứ 2, 3 đứa lang thang lại đi ăn :)) thì một cu cậu xe lôi đi theo, mình với lùn chẳng quan tâm, vào uống sữa đậu nành. Cho nó nc với Ly Ty, lát sau Ly Ty bảo nó lấy mỗi đứa 20k, còn bảo chở đi một vòng, xuống tận bờ sông cách 5 km luôn. Ba đứa nhìn nhau bảo, chú hôm qua ác, 1 km mà chém những 50k, sau rồi bảo, đúng là ko thể tin ai được. Thế là ba đứa phấn khởi đi lên xe đi, cảm giác rất sung sướng. Đi rồi nghe cu cậu nói chuyện, bảo em sinh năm bao nhiêu, nó kêu 91, ngã ngửa, trẻ dã man, mình bảo ờ, chị sinh năm 90 mà nói thiệt cái miệng nó méo luôn vì nói dối =)). Chở đi một vòng xong, cu cậu mồ hôi nhễ nhại, rủ vào ăn tối luôn. Ở trong này hay lắm, họ gặp khách du lịch, người phục vụ sẽ hỏi chủ là bao nhiêu bao nhiêu, để chém cho đẹp, bằng kinh nghiệm thì chúng tớ đã hỏi rõ là cá bao nhiêu, ốc bao nhiêu, rồi gọi thêm 2 chai 7UP, đến lúc tính tiền nó tính mỗi chai 15 k, hỏi chưa tới nơi tới chốn =)) đúng là không thể tin ai được. Ngồi nc với cu cậu, cu cậu kể chuyện này kia, bằng tuổi mình mà 3 đứa con rồi, vợ bỏ nhà theo giai, khổ. Nói chặp rồi về. Mình bảo Ly ty là thôi đưa nó 100k luôn nhỉ, con nhỏ các thứ, tội. Nó uh. Về đến nơi mình cầm tớ 100 đưa ra, mắt long lanh kiểu cảm động, tưởng nó nói gì, nó bảo 120k, nãy 20k là một chiều thôi =)) thế là mình rút ví lấy thêm 20k nữa và kết luận lại vẫn cứ là một câu " không thể tin ai được" =)) đắng lòng miên man, mà buồn cười nữa chứ.
Viết lâu lắm rồi mà giờ mới đọc lại bản nháp. thôi thì cứ up lên để nhớ một quãng đường tuổi trẻ chúng ta được gặp nhau trên đời. Yêu và thương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...