Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

Một ngày trong cuộc đời

Ngày hôm qua về mệt quá và bận nên không thể note lại nổi cảm xúc của một ngày tuyệt vời.
Hôm qua nhóm 6 bạn cùng đi lên thác nước, Na Na, Mine, Prathip, a Đan, Uttam, Kèn. Đạp xe giữa 10:30 nắng chang chang, chỉ mong tới được suối để tắm thôi à. Đường đi đẹp tuyệt vời, xanh ngát, thơm mùi cỏ cây. Thác nước trước mặt, giữa rừng thông xanh, trời cao trong và có một con đường nhỏ vòng vòng. Cả hội lội suối, bơi bơi. Người ngợm đen nhẻm vì nắng mà vẫn vui không tả được.
May cái xe đạp của mình có thể điều chỉnh cho nhẹ hơn khi đi lên dốc được.
Chiều về váy mình mắc kẹt vào bánh xe, prathip chạy lại tháo giúp, một tay cầm váy một tay đi xe đạp. Cái Uttam bảo dừng lại để bạn í buộc cái váy thành hai cái ống như quần để đạp xe dễ hơn. Xong từ lúc đó mình im lặng cứ đạp xe rồi suy nghĩ. Quả là mình có rất nhiều may mắn trong cuộc sống. 
Hồi mua xe đạp, đi chung với đứa em, xe đứa em chọn mới hơn, mà rẻ hơn nên nó chọn trước, cái mình mua xe mình :) ít đi và giờ mới thấy nó có thể điều chỉnh khi lên dốc, xe em ko có. Thấy cũng một cái may. Mình cũng chẳng dành giật gì, cũng khá dễ tính khi mua đồ.
Rồi bạn bè thấy cũng thương mình, được quý. 
Hôm qua thấy may mắn cực kỳ khi được học ở IUJ có những ngừoi bạn rất là dễ thương luôn. 
Tối qua đi xem pháo hoa, ngồi cạnh Uttam, ngắm pháo hoa, tự nhiên thấy lâu lắm mình không hẹn hò, cũng thèm cảm giác cùng ai đó đi chơi đi dạo. Lần ngắm pháo hoa đầu tiên là khi mình mới từ quê vào đại học, kéo nhau rồng rắn đi xem từ chiều để có chỗ, đi bộ mỏi cả chân. Thích nhất là khi ngửa mặt lên ngắm những chùm pháo hoa hiện lên trên nền trời đen, như hàng ngàn bóng đèn nháy được ai mắc lên. Chỉ một vài giây mà cảm giác như thể mình đang sống ở trong đó. Lâu cũng không thể thấy vui như lần đầu tiên nhưng cảm giác ngẩng mặt ngắm pháo hoa vẫn thấy thích như vậy. Cả tiếng đồng hồ, ngồi chờ và xem, có khi đoán màu tiếp theo sẽ là gì, hình gì, cất điện thoại và enjoy. 
Tối đạp xe về, có một người bạn đồng hành cùng mình, cùng mình về nhà, cùng nói chuyện, lâu rồi mới thấy mình là con gái :) 
Tối về dọn dẹp nhà cửa, rồi qua đi xem chung kết worldcup, chủ yếu lấy không khí. Kết thúc một ngày hơn cả tuyệt vời. 
Đã có nhiều ngày buồn dai dẳng, chán chường và ngày hôm qua là một ngày thực sự đáng nhớ. Mình cứ yêu thương mình, chăm chỉ và cố gắng thì rồi cũng sẽ may mắn và được thương yêu thôi. Hãy đối xử chân thành với bạn bè và tôn trọng nhau nhé Kèn. 
Hãy cố nhiều hơn nữa nhá. 
Viết trên đường cao tốc lên Tokyo, Ali chở

Cảm ơn Ali, rất nhiều
16.07.2018

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

Sẹo

Chiều ngủ nằm mơ Lyty chờ đón mình, mình bước đến ôm chầm lấy nó mà khóc nức nở, bao nhiêu ấm ức cứ tuôn ra, tỉnh dậy cầm điện thoại nhắn nó, nó mới bị tông xe vào hôm thứ sáu. đầu khâu mấy mũi. Hôm nay là chủ nhật. Nhiều khi có những mối liên kết thật kỳ lạ với những con người yêu thương nhau. Cuộc đời cũng sẽ gắn kết chúng mình lại. 
Ngày hôm nay tâm trạng hơi tệ, cũng không hẳn là hôm nay mà là dạo gần đây, tinh thần không thật sự vui vẻ, chung quy cũng tại mấy chuyện tình ba xu của mình mà ra cả. Ngày sang đây, mọi thứ cũng tự làm, tự nấu, tự học, tự sắp xếp. Nhờ được anh trai mưa gác cho cái vali lên trên nóc tủ, ngày đi chơi với trường thì ảnh về mất, thế là đứng với với, nhón nhón, ủn ủn từng tí, kéo xuống vẫn sợ rớt trúng đầu. Ở xa nhà, cái gì được cho, được tặng, được thương, một chút thôi cũng làm con tim mình dịu lại, bởi vì mình được đối xử rất nhẹ nhàng, bát dưa Bi cắt cho mình khi mình mệt, để sẵn đợi mình đi học về, túi bánh Soe mang lên cho mình khi mình đói, hộp bóng Soe mua cho mình vì biết mình chơi tennis. Đủ đầy vậy mà nhiều hồi mình cũng thấy thiếu thiếu.
Thèm được vỗ về, được bóc cho một con tôm, ăn giùm mình những thứ mình không ăn được, thèm được bảo rằng em mệt lắm, thèm được buộc cho cái dây giày, hay là cùng lang thang đi dạo. Thấy nản mà nản quá luôn. Tối về nấu ăn, đứt tay cũng không có ai mà ăn vạ, lụi cụi quăng dao rồi chạy lên phòng kiếm miếng băng dán dán lại. Đau thì ít mà tủi thân thì nhiều. Ngắm cái ngón tay, ba bốn vết sẹo vì đứt tay, cái thì cắt quả mướp, cái thì chặt tre làm đèn lồng, cái thì mới chiều nay, cái thì chẳng nhớ, rồi thì cũng phải trải qua những vết sẹo to nhỏ đó mới can đảm cầm dao cắt gọt, mới thấy rằng niềm vui khi nhìn những người thân của mình ăn cơm mình nấu còn to hơn nhiều. Có những vết thương vẫn nhớ, có những vết thương đã quên, rồi thời gian cũng xóa đi tất cả những đau đớn và cả hạnh phúc, khi đấy, ta quên.
Thi thoảng những vết thương trong tim, mình vẫn ngồi đong đếm, vẫn thấy cứ muốn dốc hết dại khờ và chân thành đối với cuộc sống, vì mình tin, mình sẽ luôn hạnh phúc vì những gì mình làm. 
Cuộc sống sẽ dẫn lối chúng ta đến với nhau, ở đâu đó có một người tuyệt vời đang đợi sẵn, việc mình làm bây giờ là trở nên thông minh, xinh đẹp, tinh tế để xứng đáng với người đó. Đang tập thể dục và mua một đống trà và đồ giảm cân :)) cố thôi nào. 
Hãy sống chân thành, tử tế Kèn nhé. 
Yêu thương thật nhiều. 

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...