Ngày hôm nay tâm trạng hơi tệ, cũng không hẳn là hôm nay mà là dạo gần đây, tinh thần không thật sự vui vẻ, chung quy cũng tại mấy chuyện tình ba xu của mình mà ra cả. Ngày sang đây, mọi thứ cũng tự làm, tự nấu, tự học, tự sắp xếp. Nhờ được anh trai mưa gác cho cái vali lên trên nóc tủ, ngày đi chơi với trường thì ảnh về mất, thế là đứng với với, nhón nhón, ủn ủn từng tí, kéo xuống vẫn sợ rớt trúng đầu. Ở xa nhà, cái gì được cho, được tặng, được thương, một chút thôi cũng làm con tim mình dịu lại, bởi vì mình được đối xử rất nhẹ nhàng, bát dưa Bi cắt cho mình khi mình mệt, để sẵn đợi mình đi học về, túi bánh Soe mang lên cho mình khi mình đói, hộp bóng Soe mua cho mình vì biết mình chơi tennis. Đủ đầy vậy mà nhiều hồi mình cũng thấy thiếu thiếu.
Thèm được vỗ về, được bóc cho một con tôm, ăn giùm mình những thứ mình không ăn được, thèm được bảo rằng em mệt lắm, thèm được buộc cho cái dây giày, hay là cùng lang thang đi dạo. Thấy nản mà nản quá luôn. Tối về nấu ăn, đứt tay cũng không có ai mà ăn vạ, lụi cụi quăng dao rồi chạy lên phòng kiếm miếng băng dán dán lại. Đau thì ít mà tủi thân thì nhiều. Ngắm cái ngón tay, ba bốn vết sẹo vì đứt tay, cái thì cắt quả mướp, cái thì chặt tre làm đèn lồng, cái thì mới chiều nay, cái thì chẳng nhớ, rồi thì cũng phải trải qua những vết sẹo to nhỏ đó mới can đảm cầm dao cắt gọt, mới thấy rằng niềm vui khi nhìn những người thân của mình ăn cơm mình nấu còn to hơn nhiều. Có những vết thương vẫn nhớ, có những vết thương đã quên, rồi thời gian cũng xóa đi tất cả những đau đớn và cả hạnh phúc, khi đấy, ta quên.
Thi thoảng những vết thương trong tim, mình vẫn ngồi đong đếm, vẫn thấy cứ muốn dốc hết dại khờ và chân thành đối với cuộc sống, vì mình tin, mình sẽ luôn hạnh phúc vì những gì mình làm.
Cuộc sống sẽ dẫn lối chúng ta đến với nhau, ở đâu đó có một người tuyệt vời đang đợi sẵn, việc mình làm bây giờ là trở nên thông minh, xinh đẹp, tinh tế để xứng đáng với người đó. Đang tập thể dục và mua một đống trà và đồ giảm cân :)) cố thôi nào.
Hãy sống chân thành, tử tế Kèn nhé.
Yêu thương thật nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét