Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

Một ngày trong cuộc đời

Ngày hôm qua về mệt quá và bận nên không thể note lại nổi cảm xúc của một ngày tuyệt vời.
Hôm qua nhóm 6 bạn cùng đi lên thác nước, Na Na, Mine, Prathip, a Đan, Uttam, Kèn. Đạp xe giữa 10:30 nắng chang chang, chỉ mong tới được suối để tắm thôi à. Đường đi đẹp tuyệt vời, xanh ngát, thơm mùi cỏ cây. Thác nước trước mặt, giữa rừng thông xanh, trời cao trong và có một con đường nhỏ vòng vòng. Cả hội lội suối, bơi bơi. Người ngợm đen nhẻm vì nắng mà vẫn vui không tả được.
May cái xe đạp của mình có thể điều chỉnh cho nhẹ hơn khi đi lên dốc được.
Chiều về váy mình mắc kẹt vào bánh xe, prathip chạy lại tháo giúp, một tay cầm váy một tay đi xe đạp. Cái Uttam bảo dừng lại để bạn í buộc cái váy thành hai cái ống như quần để đạp xe dễ hơn. Xong từ lúc đó mình im lặng cứ đạp xe rồi suy nghĩ. Quả là mình có rất nhiều may mắn trong cuộc sống. 
Hồi mua xe đạp, đi chung với đứa em, xe đứa em chọn mới hơn, mà rẻ hơn nên nó chọn trước, cái mình mua xe mình :) ít đi và giờ mới thấy nó có thể điều chỉnh khi lên dốc, xe em ko có. Thấy cũng một cái may. Mình cũng chẳng dành giật gì, cũng khá dễ tính khi mua đồ.
Rồi bạn bè thấy cũng thương mình, được quý. 
Hôm qua thấy may mắn cực kỳ khi được học ở IUJ có những ngừoi bạn rất là dễ thương luôn. 
Tối qua đi xem pháo hoa, ngồi cạnh Uttam, ngắm pháo hoa, tự nhiên thấy lâu lắm mình không hẹn hò, cũng thèm cảm giác cùng ai đó đi chơi đi dạo. Lần ngắm pháo hoa đầu tiên là khi mình mới từ quê vào đại học, kéo nhau rồng rắn đi xem từ chiều để có chỗ, đi bộ mỏi cả chân. Thích nhất là khi ngửa mặt lên ngắm những chùm pháo hoa hiện lên trên nền trời đen, như hàng ngàn bóng đèn nháy được ai mắc lên. Chỉ một vài giây mà cảm giác như thể mình đang sống ở trong đó. Lâu cũng không thể thấy vui như lần đầu tiên nhưng cảm giác ngẩng mặt ngắm pháo hoa vẫn thấy thích như vậy. Cả tiếng đồng hồ, ngồi chờ và xem, có khi đoán màu tiếp theo sẽ là gì, hình gì, cất điện thoại và enjoy. 
Tối đạp xe về, có một người bạn đồng hành cùng mình, cùng mình về nhà, cùng nói chuyện, lâu rồi mới thấy mình là con gái :) 
Tối về dọn dẹp nhà cửa, rồi qua đi xem chung kết worldcup, chủ yếu lấy không khí. Kết thúc một ngày hơn cả tuyệt vời. 
Đã có nhiều ngày buồn dai dẳng, chán chường và ngày hôm qua là một ngày thực sự đáng nhớ. Mình cứ yêu thương mình, chăm chỉ và cố gắng thì rồi cũng sẽ may mắn và được thương yêu thôi. Hãy đối xử chân thành với bạn bè và tôn trọng nhau nhé Kèn. 
Hãy cố nhiều hơn nữa nhá. 
Viết trên đường cao tốc lên Tokyo, Ali chở

Cảm ơn Ali, rất nhiều
16.07.2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...