Thực ra cái giờ 10 giờ đêm này là giờ phải làm dữ liệu để mai đi gặp cô có cái mà trình bày, thế mà mỗi lần mở máy ra lại có thói quen vào blog đọc những bài viết cũ, đọc blog của anh Tequila. Đáng ra bắt đầu năm học mới mình nên viết một cái note. Lâu ngày quay lại trường, gặp lại những gương mặt cũ, thấy vui quá thể. Hôm bữa đứng nấu ăn với các bạn khóa mới tự nhiên nhớ khóa trước, anh Minh, Dũng mỗi tối lại chen chúc tranh bếp nấu ăn cùng nhau.
Hôm trước ngồi viết ghi chú, mà lòng buồn mênh mang, 1 h sáng chạy xuống mua lon bia, lên đến phòng thì hết muốn uống. Ngồi viết lan man buồn ngủ tắt máy đi ngủ, quên lưu. Mất. Thật buồn cười, mà cũng may là nó mất, chứ toàn ba chữ vớ vẩn không đâu vào đâu.
Ngày mình về VN trời nắng chang chang, ngày mình qua, vừa bước ra ngoài sân bay bắt bus đã gặp ngay cơn gió lạnh, chẳng mang áo, chẳng mang quần, đứng co ro chờ bus trong một ngày gió mưa. Mình tới Kunitachi, ở đó có những người mình thương mến, (đã hoặc vẫn) mình chẳng biết mà chắc là cảm xúc không còn nhiều lắm, nhưng cũng có hôm mình vật vã vì buồn :) Mình mặc định mùi của Kunitachi là mùi hoa cam, thực ra nó là hoa mộc, nhưng mình thích gọi nó là hoa cam, thì nó sẽ là hoa cam. Mình đặt tên trong trí nhớ của mình mùi IUJ là cánh đồng hoa cỏ sau khi cắt, thơm mát, thật dễ chịu khi đi dạo sau khi trường cắt cỏ. Có những mùi hương làm ta nhớ một nơi chốn mà ở đó có người ta thương. Kunitachi ngày trở lại, mình đi cùng nhóm bạn đi quán cf sau ga, nhìn anh chủ quán pha ly cà phê mà muốn nín thở để xem từng giây một, ngồi cạnh bạn, kể chuyện hè về đi đâu làm gì hỏi thăm được một lúc, nhưng vẫn chưa phải là những điều thật sự muốn nói. Chẳng có cơ hội để nói chuyện với nhau. Có nhiều thứ cứ lặng lẽ trôi qua như vậy. Kunitachi của mình giờ cũng đã khác rồi, nhỉ?
Giờ nhìn lại mớ thư cũ, lòng không buồn nữa, chỉ thấy hơi tiếc cho một câu chuyện không đầu không cuối :D một câu chuyện mình tưởng tưởng là rất đẹp. Mình từng nói về chuyện mãi mãi và giờ mình thấy mình đã sai. Linh đã nói với mình rằng em còn buồn bởi em còn hi vọng, và có một câu trên trang của chị Nồng Nàn Phố viết rằng đàn ông đến là để chúng ta lựa chọn chứ không phải để họ chọn chúng ta. Nhiều lúc nghĩ ừ thì đấy, cứ sống thực tế hơn đi, có bao nhiêu người có điều kiện tốt, thuận lợi, bao nhiêu người thương sao lại phải khổ sở vì một người như vậy. Mà rồi giữa trái tim và lý trí, có những lúc nó chẳng thể thống nhất, một kẻ mộng mơ lỡ phải lòng một kẻ mộng mơ, làm sao chúng ta sống được giữa đời thực đầy màu sắc không chỉ có màu hồng?
Hai tháng hè có lẽ cũng là một bước ngoặt khi trở về và gặp lại những người cũ, bạn cũ. Người yêu cũ đi lấy vợ, vì ổn định và chờ mình mãi không được (chắc vậy). Mình cũng thấy hơi buồn, nhưng mừng cho ảnh vì cưới được một bạn rất cool, hiền lành và giỏi giang. Anh đã từng nhắn với mình những dòng nhật ký anh viết, rằng anh sẽ cố gắng để mình phải thấy rằng mình đã sai. Đúng là anh đã cố gắng rất nhiều để giờ có lương siêu khủng, có nhà, có xe, có vợ đẹp, giỏi. Chiều nay mình đứng chờ thang máy, tự nhiên nghĩ về dòng tin nhắn đó rồi tự hỏi, nếu như bọn mình không chia tay thì giờ mình có đang sống trong giấc mơ của mình ở xứ mặt trời mọc không? anh có động lực nhiều hơn và thời gian nhiều hơn để tập trung làm điều anh đam mê hay không? Thì giờ đã có câu trả lời, rằng có lẽ cái ranh giới đúng sai nó khó để nhìn nhận, dù mình có sai đi nữa thì những bước chân mình đi bây giờ đều dẫn mình đến những kết quả tốt đẹp, chúng ta đã thực hiện được ước mơ của mình, chỉ có điều bây giờ không còn là chúng ta nữa.
Tự nhiên viết đến đây lại nhớ đến phim Lalaland khi hai nhân vật chính rất yêu nhau và cuối cùng họ chọn rời bỏ nhau để theo đuổi đam mê và họ gặp lại nhau khi cả hai đều đã thành công, họ cười một nụ cười rất ý nghĩa. Mình tiếc cho tình yêu của hai bạn nhưng đó là thực tế cuộc sống, chúng ta còn bận cơm áo gạo tiền, còn bận học hành thì thời điểm đó chưa thích hợp để yêu đương và tính về dài hạn. Mình luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc, thật nhiều.
Bạn thân thì bay qua đòi làm người yêu và tới giờ vẫn đang còn quan tâm lắm. Mình bị khủng hoảng vì nghĩ đến việc cưới chồng, cảm thấy chưa đúng lắm mặc dù bạn ấy siêu tốt, siêu thương mình, cảm thấy được yêu thương rất nhiều. Một người con gái khôn ngoan có phải là một người nên biết chọn điểm dừng đúng? và có lẽ mình đã quá tuổi để mộng mơ?
Cho dù như thế nào đi nữa mình vẫn tin rồi mình sẽ hạnh phúc, thật sự hạnh phúc. Khi mình đã xác định cưới chồng, thì đó là người mình có thể an tâm mà dựa vào. Mình không cần phải nghĩ rằng anh ấy đang nghĩ gì vì tụi mình có thể chia sẻ cùng nhau, càng ngày càng chẳng cần gì ngoài việc được yêu thương và chia sẻ, thấy bắt đầu giống một thế hệ già ngồi nghĩ về việc ổn định (và cảm thấy hoang mang)
Mấy ngày nay đang tập luyện để chạy 6km đường núi, cuối tuần này mình sẽ chạy, dự báo trời nắng, đỡ hơn là chạy trong mưa. Niềm vui sẽ trở lại, nay hay mai chưa biết, những chắc chắn sẽ. Hãy sống hết mình đi. Cháy đi :D kệ mẹ mọi thứ.
Chúc mừng ngày luật sư Việt Nam
Viết cho một ngày IUJ mưa.
10.10.2018
Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét