Một ngày tuyệt vời. Vào một ngày đẹp trời ở Việt Nam, Medhi nhắn mình rằng có thấy mình chạy Marathon, và mình có muốn tham gia team chạy IUJ sẽ tổ chức vào tháng 10 không, chạy đường núi và mình đồng ý.
Lần chạy chính thức đầu tiên trong đời là Haft Marathon ở Huế, chạy đường nhựa bình thường 5km, và lần thứ hai là chạy núi ở đây, 6km.
Hôm nay nhóm mình gồm 4 bạn là Medhi, Leisl, mình và Clement được Emi đón đi vào sáng sớm, địa điểm tổ chức ở gần khu vực Yuzawa mình không rõ lắm. Đây là cuộc thi hàng năm của Minami Uonuma shi và là lần thứ 7 được tổ chức. Có các chặng 6km, 21 km 42km, chạy một mình, chạy với nhóm kiểu tiếp sức. 16 nhóm nam nữ 4 người và có các nhóm nam và nhóm nữ riêng, có chẳng 1km dành cho các cháu tiểu học, rất dễ thương. Nhóm mình 4 người chạy 24 km, mỗi người sẽ chạy một chặng giống nhau 6km theo kiểu tiếp sức. Nhòm mình đứng thứ 14/16 yeah yeah :)))
Medhi chạy đầu tiên hết 28 phút, sau đó đến Liesl tầm 35 phút rồi đến mình và cuối cùng là Clement :D Mình chạy lên dốc hết 2km đầu tiên thì bắt đầu lên núi, thở phì phò, cứ đi một bước hít vào hai cái, bước tiếp theo thở ra, cứ thế từ từ mình đi lên, có đoạn mình đi bộ, có đoạn dốc quá phải cầm dây để đi lên, vừa hết đoạn cao đầu tiên, chạy xuống dốc, ngước mặt lên thì lại thấy đoạn dốc tiếp theo, dốc lấp cả mặt, sợ quá là sợ. Mình vừa đi vừa nghĩ không biết cái gì còn chờ mình ở phía trước, đúng kiểu lần đầu tiên biết mùi chạy đường núi là thế nào luôn.
đến được đỉnh đồi (hoặc núi =))) thì lại đến chặng chạy xuống, ở dưới cứ nghĩ chạy xuống khỏe, ai ngờ mình phải kiểm soát tốc độ, không để mất thăng bằng và cố không ngã, vì mình sợ chấn thương, nếu chấn thương thì không thể hoàn thành được chặng đường của mình. Có những lúc mệt quá thì cứ nghĩ về những người bạn đang chờ mình ở phía điểm cuối, lại cố gắng tiếp tục.
Còn 1km cuối thì Liesl là người đứng đón mình đầu tiên, mình cười rất tươi khi thấy bạn í vì mình thấy vui quá, chạy một lúc thấy Medhi với cháu Goki con của Emi đi đón nữa, cảm giác hạnh phúc khó tả, vừa chạy vừa nghe những lời cổ vũ "Gambatte" (cố lên), "You did it" (bạn đã làm được rồi), "i'm proud of you' (mình tự hào về bạn" tự nhiên thấy vui chi lạ, Emi cũng đón mình từ xa, chụp ảnh các kiểu. Trời ơi đúng là những đường chạy trở nên vui hơn khi có những người bạn như vậy.
Tối qua trước khi đi, dự báo trời mưa, mình chuẩn bị áo mưa, đồ để thay lỡ ướt, áo khoác ấm, bánh keo (đương nhiên =))) và nghĩ tới việc mang một cái bật lửa để lỡ lạc trong rừng có cái mà đốt lửa =)) nặng đến thế là cùng, thiệt là sợ mà, vừa háo hức vừa sợ. Sáng nay trời siêu đẹp, vui lắm luôn. Trước khi chạy mình cũng tập luyện tầm 10 ngày, chạy ngoài và trong gym. Cơ mà mỗi lần Medhi gặp mình thì toàn thấy mình đang ăn, thế là cứ bảo, kèn ơi đừng ăn nữa, tập nhiều vào. Nên sáng nay thấy mặt mình kiểu đần thối lo lắng thì cứ vỗ vai bảo Kèn ơi cứ thoải mái nha, tớ tin tưởng cậu, cậu sẽ làm được, chỉ cần hoàn thành thôi, đừng lo chạy chậm gì cả nha, cố lên cố lên. Trời ơi đáng yêu kinh khủng í. Emi nghe Medhi bảo có Kèn chạy mà Emi cũng ngạc nhiên, cái sáng nay cũng ôm mình siêu chặt, bảo cố lên nha, sẽ chạy được thôi, mình đứng chờ thì thi thoảng nhìn mình rồi cười động viên từ xa (vì Emi đứng chờ các bạn về để chụp ảnh).
Trước khi chạy mình sợ đủ thứ, sợ lạc đường, sợ chết dọc đường, sợ không hoàn thành, sợ trễ, nhưng chỉ khi mình thực sự bước vào nỗi sợ đó thì mình đã tận hưởng được niềm vui khi được nhìn ngắm khu rừng từ trên cao, tận hưởng đường chạy hai bên là hoa cỏ lau lấp lánh, tận hưởng gió mát vi vu khi chạy xuống núi và thành phố nhìn từ trên cao. Tuyệt vời hơn nữa là tình cảm của mọi người dành cho mình, cho một đứa bánh bèo mít ướt. Đường chạy trở nên đầy nghiện ngập như vậy. Nỗi sợ chỉ mất đi khi ta dám bước qua nó, và nó đúng với không chỉ trong đường chạy.
Đoạn cuối đi đón Clement, mình đã đứng gần đích rồi để cả 4 đứa cùng chạy qua vạch đích cho Emi chụp ảnh, thế mà các bạn chạy nhanh quá mình chạy theo không kịp, lạch bạch phía sau, huhu, đáng thương quá đi.
Sau một chặng vất vả tụi mình được phát cho phiếu ăn cơm và canh miễn phí kèm 200 yên để mua gì thì mua thêm, mỗi người được tặng một túi gạo, một cái tập luyện cơ tay và một lọ nước uống tăng lực. Đáng yêu ghê. Lúc lấy cơm mải nói chuyện quên dặn các cô, các cô lấy cho một khay đầy cơm, đành ngồi ráng ăn cố, vì đổ cơm thấy tội. Bạn mình bảo ở đây người ta ăn hết cơm trong bát nên từ đó mình cứ cố ăn cho hết cơm. Trưa bốn đứa ngồi với nhau kể chuyện về chặng đường đã qua, ngồi nhìn Medhi cầm đũa để ăn mãi chẳng được, buồn cười. Medhi bảo hồi xưa họ ăn bằng tay, xong đó cái tay khum khum lại thì họ làm ra cái muỗng, mà lão không hiểu tại sao lại ra được cái đũa. Mình mới kể là có bốn nước ăn đũa là Việt, Trung, Nhật, Hàn. Ngày xưa thời văn minh lúa nước, khi họ quan sát chim mổ thóc thì người ta mô phỏng lại cách ăn của con chim thành ra là ra cái đũa ( nhớ đọc ở đâu của a Dũng Phan nên nói vậy =)))
Lúc trên đường ra lại xe, mình thấy một cái giá phơi đầy hồng, có lẽ họ làm hồng khô, xong bên cạnh là vỏ hồng họ cũng đang phơi, vỏ hồng sau này được dùng để ủ quả hồng đó, cho nó ra một lớp phấn trắng bao quanh quả hồng, họ sẽ ăn vào mùa đông cùng với trà, trời ơi thanh tao quá. Bữa xem cái clip bí share mình mới biết. Thật là hay ho và thú vị. Medhi đùa bảo Kèn ơi giờ thì có thể ăn được rồi đó =)) ăn chi cũng được. Về xong Emi chở mấy đứa đi tắm onsen, bể Onsen ngoài trời, hồi mùa tuyết noel mình cũng đã đến một lần, ngâm người và nghe mưa rơi, gió lạnh và nước ấm, cảm giác siêu phê, rồi tụi mình về lại nhà. Kết thúc một ngày trên cả tuyệt vời, cảm ơn Emi san và các bạn vì những điều đẹp đẽ như vậy. Yêu thương thật nhiều <3
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét