Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Giật mình nhận ra... em không còn quan tâm anh nữa, nên buồn hay vui

Sáng nay lướt facebook, vô fb của một anh "bạn thân" thấy hôm nay là sinh nhật anh ấy, giật mình, thấy chợt nhận thấy là tình cảm của mình đã phai nhạt thật rồi, đã từng có những lúc, chỉ cần online facebook để thấy nick anh ấy sáng, đã có lúc vui vẻ cả ngày vi thấy anh ấy like ảnh hay comment, cũng có những khi lãng mạn vô đối mua giấy về xếp sao, dự là mỗi ngày một cái rồi sau khi đủ 999 cái thì đem tặng và tỏ tình =)) nhưng mà được mấy ngày chán quá rồi kế hoạch vẫn đang nằm đó với một mớ giấy gấp :D. Vậy mà giờ may mà lượn vào fb mới nhớ ra, đúng là mình vô tâm quá. Sinh nhật năm ngoái, mình đã ngồi chờ anh hơn hai tiếng đồng hồ trong quán cf, chưa kể khoảng thời gian lên sớm trước đó, giận mà không biết làm sao để nói. Giật mình vì thấy vèo một cái, một tuổi mới lại đến, và năm nay mình lại khác với năm trước, có thể với mình đó là một sự ngưỡng mộ nhiều hơn. Song Ngư mà, toàn bị mang tiếng lăng nhăng, mình chỉ công nhận là mình dễ bị say nắng, cảm cúm nhẹ, nhưng nếu nuôi dưỡng tình cảm đó một mình, thì mình chẳng bao giờ đủ sức cả, rồi cũng sẽ héo hon thôi, mọi chuyện rồi sẽ lại như chưa từng có gì xẩy ra.
  Không hẳn vì thế mà mình không phải là một người không chung thủy nhá, cái cảm giác mình không quá vui sướng hay không quá đau buồn, không phải ở tận cùng tuyệt vọng trong chốc lát, mà cái nỗi buồn nó cứ thỉnh thoảng nhói nhói, kỷ niệm thỉnh thoảng lại về, cộng với đến một tuổi như này nữa, khó mà tìm ra một người phù hợp quá. Lâu ni suốt ngày xoắn chuyện người yêu, chết mất thôi :)) bao giờ cho đến bao giờ đây không biết nữa.
  Tối đi làm về nhận được tin nhắn của con bạn bảo nó sẽ đi xa, tới nơi xa xôi hẻo lánh, tự dưng thấy buồn lạ, hình như mình chưa thật sự mở lòng nhiều với nó và nó cũng chưa hiểu mình nhiều thì phải, đọc tin nhắn xong mà chán không biết làm gì, đành phải lôi máy ra viết vài thứ. Nghĩ đến cảnh chia tay mà sao não nề quá, đành phải động viên nhau ra đi là để quay về, còn trẻ, cố gắng chứ biết sao được, ai nói trước được là cái gì tốt và cái gì là không tốt, tương lai mà. Vẩn vơ nghĩ ngợi không biết hai năm nữa mình sẽ trở thành cái gì, như thế nào nữa. Buồn vu vơ.

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

Ngày hôm nay được có hai đứa đi làm với nhau, chị quản lý ốm ko lên được, vậy là mãi mà chưa được ăn cơm, đói muốn xỉu.( nói quá lên xí :)) ) may mà sau chị ở quầy hàng xóm lên trông hàng cho rồi ba đứa mới chui vô phòng thay đồ ăn, không biết sau ni đi làm ổn định, nghĩ đến cái cảnh này có thấy vui không nhỉ? :)
Tối nay  tính nhầm mất 20k, mình bị lỗ, hic hic, buồn buồn, thôi kệ. Được cái thằng bé nó dễ thương quá chừng, nói giọng bắc líu lo, cô ơi quần này là quần con trai hay con gái? Con gái con ạ, thế còn cái này? cũng con gái. Eo ôi :)) nghe nó eo ôi thấy buồn cười. nói chung là dễ thương mà ông bố nhà nớ cũng buồn cười, cái này thằng Hổ mặc đẹp rồi đấy, vừa rồi chuẩn rồi :D.
   Mấy hôm nay fb chặn, không lên được, mình cũng chẳng buồn tìm cách mở, cũng chán chẳng có chi hay ho. Cơ mà không lên fb thì thấy thiêu thiếu, nên về nhà nghe nhạc, mở blog ra viết, tí đọc xí anh văn rồi ngủ. Chủ nhật này thi Tin rồi mà mới học lơ mơ quá, cầu mong cho con đậu tốt nghiệp bằng B nha, hức hức.
  Đi làm về tắm xong mà chưa gội, mở tóc ra cứ nghe mùi, một mùi mà mình gọi nó là mùi sieu thị, chẳng thể diễn tả, nó bao gồm tất cả các thể loại tồn tại ở siêu thị phảng phất bánh mì, hơi nước tùm lum, ghét quá. Đi làm tối nên chẳng có thời  gian đi chơi bạn bè, chiều ni có kèo ăn bánh xèo mà lại chẳng đi được, bực hết cả mình, hè, thôi hôm khác.
  Nói chung là vậy, thôi mềnh đọc sách xí rồi đi ngủ thôi, ế muôn năm :))

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

I can do it

Something can not express by foreigner language. But I should practice. To  night, after learning English, we get together to eat ice cream. I was not confident when I faced with lectures, I haven't had a good jod. I am not tell much about my self. I felt very bad, sad. I think it's a motivation for me to learn. Two year to make my dream become true. Definitely i can do it.

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Nhận lương

He, tranh thủ giờ chuẩn bị về
Mấy ngày hôm nay ngủ ngoài nhà bác với bà, đi làm mệt bơ phờ, không có thời gian mà lên fb chơi và viết lách. Chiều qua kiểm hàng đuối, tổng kiểm toàn bộ, hàng lỗi hàng hư hàng trong kho đủ thể loại. Mãi tới 1h30 chiều mấy chị em mới mua bánh mì với tương ớt về nhai. 3h chưa xong, làm xí, chờ mãi tới 6h kém mà chưa thấy bé quản lý xuống, đành phải về. Tối mưa, mưa về tiền về, mềnh chạy đi lên lấy lương. Cầm được hơn một triệu trên tay mà mình thấy nặng hơn nhiều so với tiền mà mình được cho hàng tháng. Thấy nó có giá trị hơn nhiều so với việc nhẹ tênh cầm tiền ăn như trước kia. Quả thật giờ mình cũng đã thấm hơn được một chút cái gọi là giá trị của sức lao động, trong  những ngày đó mình cũng đã nghĩ, đã cảm nhận được rất nhiều điều về mọi thứ xung quanh mình. Nhớ mãi một anh đi mua quần áo cho con gái. Anh được tặng một cái mũ và muốn đổi cái xinh xinh hơn cho con, hỏi mình có được ko? anh nhìn con gái, vuốt tóc bảo, ba con làm xây dựng, cứ hết dự án này lại đi dự án khác, không ở nhà với con được nhiều cô ạ, thương con quá. Tự dưng lúc nớ muốn ứa nước mắt, cảm động quá chừng luôn. Lại thấy thương cho mấy anh Kỹ sư đi công tác xa nhà, mong sau này chồng mình lúc nào cũng ở nhà với vợ con mình.
Cón gé nuôi :D
  Công việc sáng thứ hai hàng tuần là sắp xếp lại đống quần áo trẻ con và trên ụ giảm giá, mục đích duy nhất là để khách lại bươi ra và thứ hai tuần sau lại có việc mà làm, kiếm ra được đồng tiền cũng đâu phải chuyện dễ dàng, từ nhỏ tới giờ chưa làm chi, giờ đi làm cho sáng mắt ra. Ka ka. ( nghe cây từ "sáng mắt " ra thấy buồn cười quá). Mình tự cảm thấy mình nhẫn nhịn được rất rất nhiều, mình còn phải không tỏ thái độ với những người khách hết sức vô lý và khó chịu nữa. Cứ mỗi khi xếp đồ xong, nhìn cái thành quả của mình làm cả sáng, mà bị mấy người khách không mua họ đi qua họ cầm một tay xách lên, rồi thả xuống mà bức hết cả xúc. Sau ni có là khách thì mình cũng cố gắng không mua thì không phá của họ, có đi làm mới hiểu cái cảm giác và suy nghĩ của người ta.
   Nhận lương xong cho em 50k, bà 50k, hai chị em đi ăn sinh tố rồi mua về cho bà với em Pin, chắc chiều đi mua thùng mì tôm nữa, he, nhỏ thôi, gọi là có tấm lòng là được. Lâu ni ăn uống thất thường, người cứ thấy mệt mệt mà da giờ xấu quá, hức hức, mong gầy đi xí, gầy gầy :D.
   Thôi, nhận lương rồi, cố gắng làm tháng sau, với lại cũng phải kiếm cái việc chi ổn ổn xí mà làm, lâu ni cứ như người rừng, sống ẩn dật. Nói thật giờ chưa ổn định cũng không muốn đi đâu và gặp gỡ ai cả, tự kỷ quá chừng :(
  Vì một tương lai con em chúng ta, cố lên nhé :D chaizo chaizo Kèn ơi
Người bạn iu của tui :D

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...