Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Giật mình nhận ra... em không còn quan tâm anh nữa, nên buồn hay vui

Sáng nay lướt facebook, vô fb của một anh "bạn thân" thấy hôm nay là sinh nhật anh ấy, giật mình, thấy chợt nhận thấy là tình cảm của mình đã phai nhạt thật rồi, đã từng có những lúc, chỉ cần online facebook để thấy nick anh ấy sáng, đã có lúc vui vẻ cả ngày vi thấy anh ấy like ảnh hay comment, cũng có những khi lãng mạn vô đối mua giấy về xếp sao, dự là mỗi ngày một cái rồi sau khi đủ 999 cái thì đem tặng và tỏ tình =)) nhưng mà được mấy ngày chán quá rồi kế hoạch vẫn đang nằm đó với một mớ giấy gấp :D. Vậy mà giờ may mà lượn vào fb mới nhớ ra, đúng là mình vô tâm quá. Sinh nhật năm ngoái, mình đã ngồi chờ anh hơn hai tiếng đồng hồ trong quán cf, chưa kể khoảng thời gian lên sớm trước đó, giận mà không biết làm sao để nói. Giật mình vì thấy vèo một cái, một tuổi mới lại đến, và năm nay mình lại khác với năm trước, có thể với mình đó là một sự ngưỡng mộ nhiều hơn. Song Ngư mà, toàn bị mang tiếng lăng nhăng, mình chỉ công nhận là mình dễ bị say nắng, cảm cúm nhẹ, nhưng nếu nuôi dưỡng tình cảm đó một mình, thì mình chẳng bao giờ đủ sức cả, rồi cũng sẽ héo hon thôi, mọi chuyện rồi sẽ lại như chưa từng có gì xẩy ra.
  Không hẳn vì thế mà mình không phải là một người không chung thủy nhá, cái cảm giác mình không quá vui sướng hay không quá đau buồn, không phải ở tận cùng tuyệt vọng trong chốc lát, mà cái nỗi buồn nó cứ thỉnh thoảng nhói nhói, kỷ niệm thỉnh thoảng lại về, cộng với đến một tuổi như này nữa, khó mà tìm ra một người phù hợp quá. Lâu ni suốt ngày xoắn chuyện người yêu, chết mất thôi :)) bao giờ cho đến bao giờ đây không biết nữa.
  Tối đi làm về nhận được tin nhắn của con bạn bảo nó sẽ đi xa, tới nơi xa xôi hẻo lánh, tự dưng thấy buồn lạ, hình như mình chưa thật sự mở lòng nhiều với nó và nó cũng chưa hiểu mình nhiều thì phải, đọc tin nhắn xong mà chán không biết làm gì, đành phải lôi máy ra viết vài thứ. Nghĩ đến cảnh chia tay mà sao não nề quá, đành phải động viên nhau ra đi là để quay về, còn trẻ, cố gắng chứ biết sao được, ai nói trước được là cái gì tốt và cái gì là không tốt, tương lai mà. Vẩn vơ nghĩ ngợi không biết hai năm nữa mình sẽ trở thành cái gì, như thế nào nữa. Buồn vu vơ.

2 nhận xét:

  1. Đó là cuộc sống công bằng. Chúng ta đối xử khác nhau cho những người khác nhau. Nếu đối xử giống nhau cho tất cả mọi người thì quả là bất công.
    Hihi. hehe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì, anh nói đúng quá, lâu lắm rồi chưa gặp anh, còn một buổi đi ăn bánh xèo hụt nữa, hi, để em nghỉ việc siêu thị rồi xong alo anh, cuối tháng ni e nghỉ rùi :D

      Xóa

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...