Thứ Hai, 29 tháng 7, 2024

Whenever you go my heart will go to

 Sáng nay ở nhà mình định tập yoga xong thì mở cái bài này khi mình nghe vào một chiều đi festival khinh khí cầu ở Nhật, Mình đi trong tuyết, trong lạnh và nghe bài này vang lên, vẫn chưa tìm lại được nên lật blog. Lâu lắm rồi chưa viết nên đợt này nguyện sẽ viết thêm nhiều hơn chút chút. Và hôm nay quyết định dành bài này để viết cho chồng ít dòng. 

Bọn mình cưới nhau đã gần 5 năm rồi, nhanh quá là nhanh. Bao vui buồn, thất vọng rồi cũng qua đi, may mắn là vẫn có nhau bên cạnh. Mình thấy rằng lấy người thương mình thật sự là đúng đắn :D được thương được nhường. 

Đi chơi hay đi đâu thì chồng lo tất, tự soạn tự chở, có vài bữa đi chơi gần đây là mình mới soạn đồ đạc chứ còn đi đâu, ăn gì, ăn hết mấy thì chồng ơi :)). 

Trước giờ mình là đứa độc lập, không thích phiền phức đến ai, nhưng mà thôi dạo này nghèo, nên cứ để chồng lo, được lo cho vợ cũng thích mà.

Chồng kêu nhà có nuôi hai con báo, báo mẹ với báo con. Mình bảo lấy chồng để sướng, chứ không thì ở rứa sướng hơn chớ lấy làm chi. Cuộc đời này không có chồng mà đành hanh thì còn chi niềm vui :D

Đi đâu cũng muốn đi cùng vợ con, lo lắng cho mình.

Lắm khi cãi nhau cũng tự hỏi cưới chồng làm chi, nhưng sau hết thì vẫn thấy chúng mình lựa chọn nhau cũng là lựa chọn không đến nỗi nào. Tương lai còn nhiều điều khó nói, nhưng vẫn luôn mong rằng mình sẽ cùng nhau vượt qua muôn khó khăn nhé anh.

Mình chuẩn bị xong tập sự, cũng sẽ còn nhiều thử thách nhưng có lẽ sắp đỡ được khoảng vất vả rồi. Hai năm lơi bơi từ khi nghỉ bên điện, nhanh quá. 

Thời gian đi qua, mọi nỗi buồn cũng dần phai nhạt. Mình cũng hoà hợp được dần với cuộc sống gia đình chồng. Mong rằng mọi điều sẽ ổn. 

Chúc cho mỗi ngày đều là những ngày tốt lành. Chúc chúng ta cho dù có đi đâu, trái tim vẫn có nhau. Whenerver you go, my heart will go to. 

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2024

Ngày quốc tế hạnh phúc

 Hôm nay 20/3 là ngày quốc tế hạnh phúc, mình thấy bạn bè đăng nhiều ảnh, cũng nghĩ về việc hạnh phúc là như thế nào. Đã lâu lắm rồi, mới có cảm giác muốn viết một đôi dòng trên cái trang blog cũ kỹ này. Nhìn lại bài lần cuối mình đăng là hồi mình làm bên FIDR. Cả một sự kiện lớn là nghỉ việc ở FIDR, qua Duy Tân, qua Kinh tế, mình vẫn chưa update. Cuộc sống đã cuốn mình đi thật xa như vậy. 

Thôi nhân tiện lại lưu ít dòng nhật ký về những ngày tháng đã qua. Quãng thời gian loay quay tìm việc, đổi việc, kinh tế xuống dốc khiến mình cảm thấy hoang mang lo lắng vô cùng, nhưng nói thật, bảo tiếc Điện lực không mình không hề tiếc, mình chỉ tiếc đồng nghiệp 10 năm gắn bó như chị em của mình mà thôi. Hiểu nhau, thương nhau và cho mình lời khuyên qua những thăng trầm của cuộc sống. 

Mình qua Duy Tân, các anh thương quý, khi báo tin anh Tuân còn hỏi kỹ có vấn đề chi không, có ai nói em phải làm này làm chi không em cứ nói với anh. Anh Bình cũng ngồi nói chuyện phân tích cho mình về con đường tương lai, đúng là chỗ nào cũng có thuận lợi và khó khăn, nhưng mà mình vẫn chọn Kinh tế. Cảm ơn các anh vì chỉ gần hai tháng nhưng đã thương quý em như vậy. Anh Tuân bảo em về anh mừng lắm, thấy em hiền lành chịu khó, thật thà nên anh mừng. Mà nghe em nói xong anh buồn quá Khánh ơi. Nghỉ việc mình tặng ba anh ba cái áo, quà chia tay, mình cũng không dư dả gì cả, chỉ là tấm lòng của mình thôi. 

Qua Kinh tế là một quãng đường mới, nhiều thử thách hơn, mình phải đầu tư vào chuyên môn, học hỏi cách viết báo, và chuẩn bị giảng. Cũng thấy có nhiều thời gian hơn nhưng cần sắp xếp hợp lý cho soạn bài, dạo này hơi sao lãng. Mình cũng bắt đầu học lại IELTS, cũng may mắn tìm được cô Yên, phát âm hay, dạy giá mềm. 

Hôm nay về tìm tấm ảnh để đăng instargram, dạo này mình không hay đăng mấy cái riêng tư như cảm xúc lên fb nữa. nhìn mãi không có cái ảnh gia đình nào mới cả. Nên thôi. Thấy ảnh bịch thuốc và ổ bánh mì. Ba mua cho mình khi mình bị cảm. Ba lên hỏi để ba đi mua thuốc cho nha, lúc đó 4h chiều, ba mua về mang lên thêm ổ bánh mì ba đã lấy cái túi bóng ra, để mình ăn luôn, ba nói con ăn đi rồi uống thuốc. Mình mới nhìn thấy thuốc thì nghĩ tối ăn xong rồi uống, quay qua thấy ổ mì của ba, thấy cảm động quá chừng. 

Chiều thứ 6 trời lạnh lạnh, gió, nhắn cho chồng một cái là anh ơi tối nay uống bia nhé. okie. rồi mình bảo thôi em mua quả xoài ăn thôi, rồi lại nhắn lại em ăn dưa leo thôi đang giảm béo. Lão cười ha ha. 

Rồi tối mình cho con ngủ, lát chặp hỏi con ngủ chưa em, mình bảo rồi, anh lên đi, cái nhắn lại mồi bia đã sẵn sàng rồi nhé honey. Thương gì đâu. 

Hoặc bữa sinh nhật, chồng dẫn đi chơi thôi, rồi tối về nằm ngủ quay qua nắm tay bảo anh không có quà chi em có giận anh không? hỏi câu là thương rồi không cần quà cáp

Với mình hạnh phúc là những điều nhỏ nhỏ đơn giản vậy thôi. Rồi tự thân mình cũng cần tìm lấy những niềm vui nho nhỏ, để mà vui vẻ lên giữa bộn bề. Rồi thì tụi mình cũng sẽ tốt lên, sẽ đủ đầy lên. Cho dù có sóng gió, vẫn nguyện nắm tay đi qua mưa nắng.

Chúc mừng ngày hạnh phúc, mừng những chương mới trong cuộc đời. 

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...