Thế rồi cũng qua.
Giờ đây, ngày qua ngày mình vẫn tự hỏi, mình đã làm và sẽ làm được gì cho đất nước này trở nên tốt đẹp hơn, nhắc đến Việt Nam là họ sẽ biết đến bạt ngàn cao su cà phê, biết đến Sơn Doong hùng vĩ, biết đến những con người tử tế và thân thiện, chứ không phải là chiến tranh Việt Nam. Mình muốn mọi người đều nhận thức được quyền dân chủ là như thế nào, tự tôn dân tộc là như thế nào. Mình không chắc là mình sẽ trở thành người như thế nào, nhưng mình chắc chắn biết mình muốn gì, đó là muốn sống tử tế, đem lại sự tử tế đó với những người xung quanh, và giúp đỡ được nhiều người hơn nữa.
Trước đây, mình quá thờ ơ với vận mệnh quốc gia. Mình đơn giản chỉ nghĩ rằng, chỉ cần mình no đủ, tiền lương đều đều, thì chẳng việc gì phải quan tâm đến chuyện khác. Giờ thì khác, phương tiện thông tin nhiều, đọc được nhiều chiều và thấy được nhiều góc nhìn mới, mình mới vỡ ra rằng, à, vẫn có những con người đang âm thầm đấu tranh cho đất nước, vẫn có những câu chuyện mà mình chưa biết, và có một câu hỏi cứ lớn dần, là sau này, mình sẽ thay đổi được điều gì, mình sẽ làm gì để cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.
Chuyện của đất nước, nghe có vẻ là chuyện của người ta, nhưng thật sự, là chuyện của bản thân mỗi người.
Mình thấy rằng, mỗi bản thân một người trẻ phải ý thức được tình hình kinh tế, chính trị, cho dù không phải chuyên sâu nhưng ít nhất cũng phải biết được thông tin, thay vì chụp hình sống ảo.
Mỗi người đều tốt hơn một chút, rồi xã hội này sẽ tốt đẹp lên.
Giới trẻ hiện nay cũng không ít người tài giỏi, về báo chí, xuất bản, công nghệ thông tin... lớp trẻ này đại diện cho tương lai của đất nước, sẽ giúp cho người dân tiếp cận thông tin một cách minh bạch, truyền thông điệp về sự tử tế, lối sống xanh và cách hành xử.
Mình rất tin, và hi vọng, về lớp trẻ, và về mình, sẽ hoàn thiện bản thân và lan truyền cảm hứng sống cho những người xung quanh mình.
Nếu giờ được hỏi, bạn sẽ làm gì cho đất nước, cho công ty. Mình sẽ trả lời như thế này.
Việc được học tập và sống trong môi trường được tiếp xúc với nhiều người giỏi và thầy cô, mình sẽ có cơ hội mở mang kiến thức, có tư duy logic và đưa ra những kế hoạch phát triển mảng thiết bị đo đếm, chống hao phí điện năng.
Học tập và quay về Việt Nam, là lời cảm ơn cho những sự động viên, những bài học và những kiến thức, kinh nghiệm đã học được ở công ty.
Cảm ơn tới đất nước đã sinh ra và nuôi dưỡng mình, đã cho mình cơ hội để mở mang và vươn mình ra quốc tế.
1/12/2016: đã viết những dòng này những ngày mình suy nghĩ về việc viết về kế hoạch sau khi học xong trở về Việt Nam, những ngày đó, chỉ cần nhắc đến Nhật thôi, là mình thấy lòng mình thắt lại, mình thấy động lực ngun ngút là cần phải làm một điều gì đó, cần thay đổi, cần vươn lên, và mơ về Nhật, mơ nhiều nhiều lắm. Muốn khóc luôn. Cầm bộ hồ sơ bước lên cầu thang ký sếp, hồi hộp khủng khiếp. Viết email gửi sếp để xin đi học. Vì đó là điều mình mong muốn. Mình không muốn sống lãng phí và như ai đó từng nói, đừng chết ở tuổi 20.
Thi toán xong cũng chưa bắt tay vào đọc và luyện trả lời phỏng vấn. Lang thang dạo lên blog một tí, viết lách xíu để tìm lại động lực. Cố lên cô gái nhé <3
Thi toán xong cũng chưa bắt tay vào đọc và luyện trả lời phỏng vấn. Lang thang dạo lên blog một tí, viết lách xíu để tìm lại động lực. Cố lên cô gái nhé <3
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét