Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Viết cho đồng nghiệp của em

  Hôm nay là ngày thứ tư em đi làm ở phòng mình chị ạ. Hôm thứ hai đi làm sớm gặp chị đi sớm nhất phòng, chiều hôm đó em cũng về trước chị, chiều hôm qua cả phòng về hết, vẫn thấy chị ngồi lại. Chạy qua chào chị, mới biết ngày hôm qua mãi gần 6h chị mới về, hôm nay em mang bánh lên, định mà ở lại muộn thì ở lại chơi nói chuyện với chị cho vui. Ngày hôm nay em được chị giao việc cho, chạy đi chạy lại cho quen và cho đỡ buồn. Sáng quét nhà thấy mấy cái ghế nhưng em ko biết để đâu, chiều nay chị Châu nhăn nhăn, hic, sợ quá..
 Chiều nay ở lại, chị gọi tới chị nói thế này, chị Châu kỹ tính lắm, chị muốn nói là phải làm liền, ví dụ như cái ghế là chị Châu bảo chị từ hôm qua mà chị bận quá chưa cất được, còn báo cáo thì không dễ chi mà chị ký vào đâu, chị Châu tội, giúp đỡ nhân viên rất nhiệt tình, nhưng với điều kiện mình phải làm, nên em phải làm cẩn thận, mới vào nên mình chú ý những cái nhỏ nhặt nhất. Chị bày cho em từng tí một, ví dụ như khi đưa giấy tờ cho sếp ký thì em làm thế này thế này. Dán giấy note chỗ mấy sếp ký chị cũng sửa đi sửa lại cho em. Sắp xếp sao cho gọn gàng, không lộn xộn. Chị cũng nói là chị làm được gần một năm rồi mà chưa khi nào chị về sớm, hôm nào chị cũng về sau cùng. Sếp có giao việc cho mình tức là mong mình làm để quen việc, em biết chứ chị, hôm qua thấy phòng mình bận rộn, chạy ngược chạy xuôi mà em thì ngồi y một cục đọc tài liệu em cũng sốt ruột lắm chị ạ, hôm nay chị đưa làm mấy cái báo cáo mà em vui lắm, em cứ nghĩ tới mẹ em, nói thầm là mẹ ơi, con đã được giao việc rồi mẹ ạ. Rồi chị dặn là hạn chế tiếp xúc với nhiều người, ví dụ xuống văn thư thì đừng nói những chuyện của phòng mình, vì qua người này người kia thì mọi chuyện lại có vẻ như không còn đơn giản nữa. Em hiểu chị ạ, đi làm mà, có người này người kia, hơn nữa mình là người mới nữa, không tránh khỏi bị super soi. Thật sự em cảm thấy rất may mắn vì chị đã nói với em những lời thật lòng như vậy, em cảm động lắm chị ạ. Ngay từ hôm đầu tiên chị bày cho em cách dán giấy note để sếp ký là em đã rất cảm ơn chị rồi. Em cảm thấy như mình có một người bạn, như mình được quan tâm và không phải ở ngoài rìa của phòng. Hôm qua uống nước chanh dây, chị cũng quan tâm đưa nước sang cho em vì sợ em ngại. Không biết bao giờ em mới quan tâm mọi người được như chị vậy nhỉ?
  Em đang nghe  kiss the rain, mỗi khi có tâm trạng, em thường hay nghe bài hát này, em có cảm tưởng như nó đi sâu vào lòng em vậy. Từ lúc nói chuyện với chị lúc chiều, em cứ bần thần mãi, cảm động vì gặp được một người tốt như chị, tuy chưa biết chị lâu nhưng em có thể cảm nhận, phòng mình cũng thật tốt, ai cũng thân thiện chị ạ, may mắn đúng không chị. Từ nay em lại có thêm những anh chị, bạn bè mới, em sẽ cố gắng học hỏi để khỏi phụ lòng của chị, nhiều khi cứ ưng gọi chị là sư phụ ghê, mà lại thôi, hi. Cứ là một đứa em ngoan của chị đã, em sẽ cố gắng. Đến một lúc nào đó, em sẽ gửi cho chị đọc những dòng này. Những dòng chữ em viết những ngày em chập chững bước vào đời, đã có một người quan tâm em như thế. Viết đến đây là mắt em lại lem nhem nước rồi, hic hic, không biết đến bao giờ mới hết cái kiểu khóc nhè một mình thế này. Nhiều khi em thấy mình mạnh mẽ lắm, dễ gì khóc, thế mà giờ lại sụt sùi.
  Yêu chị nhiều và em mong chị luôn có nhiều sức khỏe, luôn vui vẻ và tốt bụng như thế chị nha.
Ngoài lề, hôm nay em lấy cái khẩu trang trong túi xách hôm em về nhà, nghe mùi của nhà, nhớ tới mùi hương của mẹ, thơm thơm, lại hít hà, lại nhớ nhà chị ạ. :)
Thôi em viết thế thôi, vài hôm nữa em mời cả phòng mình đi ăn chị nhé, để cho quen quen thân thân xí đã, em phải trở thành một nhân viên tốt của phòng, phấn đấu. hi. Yêu chị lắm lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...