“Wherever
you go, my heart will go too…
Lời bài
hát Close to you vang lên từ chiếc radio trong một buổi chiều như là chiều nay,
một chiều tuyết tan, mình cùng mấy bạn làm đèn tuyết, đào hốc tuyết giúp các
bác người dân địa phương để chuẩn bị cho buổi tưởng niệm các nạn nhân bị động đất
sóng thần ngày 11 tháng 3 năm 2011. Nhật Bản đã trải qua một đợt thiên tai chưa
từng thấy, mất mát vô số kể và đã phục hồi dần, nhưng hàng năm đến ngày này người
dân vẫn làm lễ tưởng niệm. Mình không tham dự được buổi tối, hơi tiếc.
Chiều
nay hai bác đón tụi mình tại trường, cả thảy được năm đứa, chỗ làm lễ cách trường
tầm 5 phút lái xe, chỗ làm lễ cũng nhỏ nhỏ thôi, đến nơi thấy các bác đang đào
tuyết, xúc tuyết rồi, chủ yếu các bác già. Một đôi vợ chồng trẻ tới từ Urasa,
anh chồng nói chuyện một lúc mới biết ảnh là thầy dạy sushi các bạn trường mình
hay học, ảnh nói tiếng anh tốt ghê. Mình cùng Madina xách xô đi xúc tuyết để
làm đèn. Chạy qua chạy về, các bác hỏi là betonamu à, rồi nói một tràng tiếng
Nhật, mình cứ cười rồi xin lỗi, bảo chỉ nói được một chút xíu tiếng Nhật thôi.
Các bạn đi cùng hầu như ai cũng có thể giao tiếp được một vài câu, mình thì
ngoài bài giới thiệu bản thân ra thì không hiểu và nói thêm được gì nữa cả, vậy
nên cảm thấy hơi xấu hổ vì cái trình độ tiếng Nhật này của mình. Không biết học
vào cái giờ nào đây.
Làm được
tầm một tiếng thì các bác giải lao, vào phòng ăn bánh uống trà. Rồi lại ra làm
tiếp. Việc thì cũng không có gì nhưng mà mình cảm thấy rất vui và ý nghĩa, được
gặp các bác, được thắp nến tượng trưng để cầu nguyện cho các linh hồn được siêu
thoát. Đó là lý do mà ngay khi thấy thông báo, mình đã đăng ký ngay tắp lự mặc
dù bài vở bộn bề. Mình muốn chia sẻ một chút thời gian của mình để làm những điều
nhỏ nhỏ như vậy.
Trong
lúc làm, radio vẫn chạy, nhạc vang lên trong chiều lạnh lạnh gió gió, công nhận
những bài hát như này hợp với không khí lạnh lạnh và nghe ở ngoài trời thích
quá là thích, lúc đấy chẳng biết là bài gì chỉ kịp note vào điện thoại câu đấy “wherever
you go, my heart will go too…” thiệt là đúng bài mình cần nghe.
Có những
chiều như chiều nay, âm nhạc vang lên rồi mình thấy mình được cười nói, được gặp
gỡ những người bạn mới và góp một chút nhỏ nhoi ý nghĩa. Chiều về, mình đi đường
vòng ra phòng máy để hít thở chút khí trời, nhấm nháp quả táo, thấy táo cũng
giòn tan mát cả trong miệng, thấy cả cái
lạnh cuối mùa đọng lại trên môi. Những phút giây này hãy trôi qua chậm thật chậm
thôi nhé.
Hai ngày
nay nhớ lại bức ảnh mình chụp từ cửa sổ phòng khách sạn Washinton ở Shinjuku, một
buổi sáng trời mưa, mình nhìn xuống đường, dòng người đi qua đi lại ngã tư với
những cái ô xoe tròn, đường ướt đẫm. Đó là một phân cảnh trong tâm trí mà mình
rất nhớ và ấn tượng.
Chúng ta
sẽ có rất nhiều những bình minh và hoàng hôn, nhưng mỗi phút giây trôi qua là
duy nhất, mình sẽ cố gắng nhớ và viết lại thật nhiều những điều mình cảm. Có những
chiều như chiều nay, ta thấy mình như trong suốt.
….what
can I do?
It only
wants to be close to you.”
PC room
IUJ, Final exam is coming.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét