Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Một buổi sáng phải suy nghĩ nhiều thứ

Học IELTS, kiếm học bổng, về đi dạy, nghe có vẻ hay ho, nghe có vẻ lớn lao. Mà giờ mình đã làm được gì chứ. Dạo này toàn ăn chơi, ngủ, không học một chữ TA nào cả. Không học thì ngồi mà mơ nha. Đừng có đùa đừng có nói cái kiểu như thế, không thực tế và quá viển vông nếu nó chỉ là ở trong suy nghĩ. Bao ngày rồi, cái việc học Tiếng Anh với mình nó không còn là một động lực mạnh mẽ nữa nhỉ? tự hỏi bản thân và cảm giác nóng bừng hết cả người vì nhận ra bao lâu nay mình đang tự lừa dối mình và ngủ chìm trong lười biếng. Vậy đấy, tương lai gì chứ? chẳng có gì thành công được khi mình không bắt tay vào học, chẳng có gì.
Sáng nay nói chuyện với anh, mới giật mình hoảng hốt. Thật sự cảm thấy thất vọng về chính bản thân.
  Đang tự nhìn lại chính mình. Mấy lâu nay cứ tự hỏi, không biết hai năm nữa mình sẽ như thế nào? thật ra ko phải hỏi mà là mình phải vạch được kế hoạch là hai năm nữa mình sẽ làm được gì và đang đứng ở đâu? chứ không phải là ngồi than thở và chờ đợi cái tương lại mù mịt mà mình chưa sẵn sáng để định hình.
Sang năm, sẽ đi Úc, hai năm nữa đang học ở Úc. Đó là câu trả lời mình sẽ trả lời. Vậy đấy, có mục tiêu rồi đấy. Đừng có ngồi tự hỏi cái tương lai vớ vẩn ấy ở đâu?
  Ngày hôm nay mình tuyên bố một câu, không hội hè bạn bè. Tối ở nhà học bài. Sẵn sàng bắt tay vào học để có thêm nhiều kiến thức, thật sự thất vọng về bản thân mình quá. Em cảm ơn anh trai, một câu nói của anh " thôi dẹp đi, anh thấy em có học đâu, toàn chơi" thì nó sẽ không thực tế khi em ước muốn như vậy, em hiểu và em sẽ bắt đầu lại, vẫn chưa muộn đúng không ạ.
   Hôm qua vô tình đọc được điều đáng sợ nhất của con người đó là không biết mình là ai. Không biết mình là ai?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...