Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Dọn ra nhà mới

Mấy dạo này mình ở lại văn phòng công ty. Vì dọn ra ở xa nên sáng dậy nấu cơm mang theo trưa ăn luôn. Đã được một tuần rồi mà sao thấy lâu quá. Thấy chẳng vui, cũng không quá buồn, từ nay mình bắt đầu cuộc sống tự lập, lo thu chi đi chợ nấu ăn trong gia đình.
Ông anh trai nghiêm khắc, muốn rèn cho mình nhưng mặt ông cứ nhăn nhăn nhó nhó, đến cười một cái cho mình cũng không cười nổi. Nhiều khi thấy tủi thân lắm lắm, đợt này dễ bị xúc động, có lẽ ai mà chọc mình chắc mình ào ào xối xả nước mắt ra thôi. Mẹ vào giúp hai anh em chuyển nhà, chưa đưa mẹ đi tắm biển được bữa mô cả, thương mẹ quá. Chủ nhật tập đi chợ, mua rau đủ thứ. Còn mua tôm cá cũng có phần lo lắng vì không biết mua như thế nào cho ngon, nhắn tin hỏi con bạn tôm khoảng mấy một ký, sợ bị bắt gà :)). Từ nhỏ đến giờ mình không phải đi chợ, có lẽ đó cũng là sai lầm :(. Chỉ cần giải quyết chuyện đi chợ nấu ăn nữa là mình đủ tiêu chuẩn lấy chồng rồi =))
Từ ôm ra riêng, được một bữa dậy 6h sáng, mẹ nấu cho ăn, còn nữa là dậy sớm, tất ta tất tưởi, đi chợ, đi làm, hic, không biết sau ni có con rồi còn chạy như răng, giờ có mỗi mình với anh thôi mà cũng thấy chạy tới chạy lui.
Chiều nay ngủ dậy lại lượn fb của Thảo Đinh, xem lại mấy cái hình cưới, thấy cũng vui vui. Thấy cái ảnh nó khóc nhè khi lên xe hoa, tự nhiên cũng suýt khóc, thấy cảm động quá, bước sang một trang  mới rồi. Không biết đến khi mình cưới mình có khóc bù lu bù loa, hay là mẹ khóc không biết nữa, ưa lấy chồng gần gần mẹ, sau chạy đi chạy về cho khỏe, cho tình cảm nữa.
Thảo ghẻ khóc nhè :))
Thôi thì cứ đổ lỗi cho duyên số, cái thằng chồng mình ấy, mình sẽ cho nó nhừ đòn :)) hi vọng gặp được ông chồng tốt tốt
"Phụ nữ lúc nào cũng kêu đàn ông ai cũng giống nhau, vậy mà lại cứ vất vả tìm cho mình một người" =)) thật là khổ quá :D

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...