Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

who am I?

Những ngày này, cảm thấy mình đã lớn thật rồi. Suy nghĩ nhiều về cuộc sống này. Mình vẫn loay hoay đi tìm câu trả lời cho câu hỏi "mình là ai?" mình muốn gì?, đam mê của mình là gì, ước mơ của mình là gì? mình sẽ trở thành người như thế nào trong tương lai?
Mình là ai nhỉ? hình hài của ba mẹ cho, nhân cách hình thành từ cái nôi của gia đinh. Ba mẹ nuôi dưỡng, mình là ai? chẳng biết nữa.
Mình muốn hạnh phúc, mình muốn thành đạt, mình muốn được nhiều người yêu mến, mình muốn sống chan hòa, mình muốn đi du học.
Đam mê, vẫn chưa tìm thấy
Ước mơ được tung cánh bay xa
Mình sẽ là một người vừa đảm đang vừa thành đạt, nghe khó quá.
Muốn yêu và được yêu.
Chẳng biết nữa, thật sự mình vẫn chưa thể biết được, trong những người mình gặp, ai sẽ là chồng mình? Ngay cả bản thân mình, mình còn không chắc chắn được, mình không biết tình cảm của mình liệu thật sự yêu hay là ngộ nhận, mình thật sự sợ lắm. Mình không muốn thêm một lần nữa không thành. Nhưng mình muốn được yêu thương, muốn có một người động viên mình, cùng mình giữ động lực để đạt ước mơ, liệu có quá khó không?
Đọc được câu stt của anh Tuấn, ảnh bảo, mọi thứ, cố gắng cố gắng, nhưng không có một người để chia sẻ cùng mình dưới bầu trời này, thì còn có gì ý nghĩa :) đúng thế, mỗi người, đều cần một chỗ dựa tinh thần.
Mình có lúc đã nói với anh trai rằng, cuộc sống gia đình sau này là của anh, sướng khổ anh chịu, mọi quyết định anh phải chịu trách nhiệm, ba mẹ, cậu mự bà, ý kiến là chỉ để tham khảo. Ròi một lần nữa anh lại đấu tranh và không vượt qua được nghĩa vụ của một người làm con.
Liệu sau này, tình yêu nó có suôn sẻ với mình không, mình có dám đấu tranh cho một tình yêu không? có dám không? Mình sợ những người yêu thương mình bị tổn thương, mình không muốn làm họ buồn.
Mình là đứa cả thèm chóng chán, chóng chán, trừ khi đó là lý tưởng. Rất ít khi tìm dược lý tưởng sống, mình đã tự vẽ ra cả một con đường tươi sáng trước mắt khi mình đậu học bổng. Mình đã nghĩ về nó rất nhiều rất nhiều, có thể lúc đó, mình sẽ có tiếng nói và tự quyết định cho cuộc sống của mình.
Với mình bây giờ, cần một người để trò chuyện, để đi chơi, mình không muốn yêu, mình chỉ muốn họ cứ ở bên mình thế, vậy là ích kỷ đúng không? Vì thế, không yêu, không yêu. Không muốn làm tổn thương bất cứ ai. huhu. Buồn quá :(
Trưa ngồi ở văn phòng, nghĩ linh tinh lại viết ra chút chút, cho vơi bớt mớ ngổn ngang. Chỉ biết là mọi chuyện sẽ ổn, sẽ ổn thôi Kèn à. Cố gắng vì một tương lai tươi sáng. Sẽ có người đón Kèn ở cuối con đường, đợi Kèn, chắc chắn thế Kèn nhỉ, yêu Kèn Yêu Kèn, yêu lắm lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...