Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Something is changing...

Thật sự những lúc trước khi bắt đầu cho một mối quan hệ mới, mình luôn suy nghĩ rất nhiều thứ.
Mình không biết liệu cảm xúc của mình có thật hay không? Dạo gần đây cũng có nhiều người bạn là con trai, cũng có vài người có ý đồ tán tỉnh, nhưng mình biết, ai có quan tâm thật sự với mình hay không? Một người đặc biệt, mình cảm thấy vui, mình cảm thấy được sự tốt đẹp ở con người họ, chứ không phải chỉ vì bởi họ quan tâm tới mình. Mình thấy vui, nhưng mình không biết liệu nó có thật hay không nữa, cảm xúc của mình, đôi khi nó không đúng. Mình vẫn không thể tin tưởng ở bản thân và không tin tưởng cảm xúc của mình
Mình sợ bị tổn thương một lần nữa. Mặc dù luôn là một đứa lạc quan, luôn tin tưởng là mọi thứ sẽ tốt đẹp, không bao giờ mất niềm tin vào con trai, mặc dù mình cũng cảm thấy đề phòng, nhưng mình luôn nghĩ, vẫn còn có nhiều người đàn ông tốt. Mình chỉ sợ, lại một lần nữa mình tổn thương. Thật sự buồn lắm, vì vốn dĩ với mình, tình cảm luôn là một điều gì đó rất day dứt. Thấy sợ lắm, cảm giác lần này giống như là, mình bị bỏ rơi thì không biết mình sẽ như thế nào nữa.
Mình sợ bị già, bị  béo. Thật là thấy cái mặt mình già lắm lắm luôn, chẳng bù cho cái mặt kia, mình mà đi cạnh chắc như hai chị em, rồi sau ni, mình béo ,mình xấu nữa :( mình thấy không tự tin.huhu
Mình không biết rồi công việc sẽ như răng, tương lai như răng. Mình muốn đi du học. Đó luôn chỉ là muốn, mình vẫn chưa biến nó thành ước mơ và mục tiêu sống chết phải đạt được. Chỉ có khi nào, bị ép đến thế phải chiến đấu thì tinh thần mình mới mạnh mẽ hơn ai hết. Còn không thì mình cứ bình bình trôi, thật giống con cá. Chẳng biết rồi sẽ như răng nữa.
Những lúc ni, nhớ Hoài Phan lắm lắm, hấn bảo, cũng lâu lắm rồi không có cảm giác muốn nói chuyện với một ai đó từ sáng tới tối, muốn gặp và trò chuyện. Đúng thế, đã lâu lắm rồi, mọi thứ nhẹ nhàng nhẹ nhàng thế. Mình thấy, cho dù mình đặt một tiêu chuẩn người yêu này nọ lọ chai, nhưng khi mến một người thì chẳng cần bất cứ quy tắc nào nữa cả. Đã 24 tuổi, nhưng một đứa con gái thì vẫn chỉ là một đứa con gái, vẫn muốn yêu nhiều, yêu say đắm, vẫn muốn được chiều, được có một người hiểu và luôn bên cạnh. Cho dù cuộc sống này có khó khăn bao nhiêu nữa, vẫn muốn một tình yêu như là định mệnh, chứ không phải đi xem ặt, rồi hò hẹn thử, rồi yêu. :) Đã lớn rồi, đã hiểu là không nên mơ mộng, nhưng mình vẫn cứ thế, và mình tin rằng mình sẽ hạnh phúc tràn đầy.
Mọi thứ chỉ là mới bắt đầu, mình cảm thấy một cái gì đó khác. Cảm giác thật vui khi được gặp, nói chuyện. Cảm giác muốn chia sẻ tất tật cả những chuyện linh tinh nhất. Cảm giác thật lạ khi thấy ánh mắt lưu luyến ấy nhìn mình khi hai đứa tạm biệt để về nhà, ánh mắt ấy thật khác, thật khó tả <3
Thế thôi, có lẽ mình fall in love mất rồi, nhưng thôi, cứ để thời gian trả lời mọi thứ, hai mấy năm chờ được, cớ sao giờ không chờ được. Vui vẻ lên cô gái nhỏ của tôi. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi cô bé ạ, yêu cô nhiều lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...