10/10/2022
Bắt đầu làm việc tại tổ chức cứu trợ và phát triển quốc tế (FIDR) Foundation for International Development / Relief. Công việc mới môi trường mới, mình cũng có lo lắng và bỡ ngỡ. Ngày đầu đi làm chưa phân việc gì nhiều nên mình đang ngồi chơi chơi đọc tài liệu thôi. Tuần này con đi tiêm lại sốt cả đêm, lại hai đêm mất ngủ. Tối qua 1h sáng con sốt, mình bế xong dậy đi pha thuốc hạ sốt. Con tỉnh tí là chơi cả đêm, chặp quậy mẹ, mình phải nạt con là mẹ cũng mệt lắm con, con ngủ đi chớ, mẹ còn phải đi làm chớ đâu phải trâu bò gì, lão im lặng. Chặp loay quay miết, kêu mẹ bế, rồi tụt xuống nằm ngủ. Thiệt tình chỉ mong rằng giai đoạn này qua nhanh nhanh, con lớn, khỏe đi học ổn định, mình làm ổn để còn có thời gian chăm lo bản thân, quan tâm chồng.
Hai ngày này mưa gió nên chồng chở đi làm, ngược đường, xa xôi. Mình đi làm chỗ mới, chồng chỉ nói ý em thế nào, quan trọng là em tìm thấy niềm vui trong công việc là được. Rồi im lặng chở mình đi về, chỉ nói không biết em có phải đi công tác nhiều không hì. Là mình biết chồng cũng lo lắng lắm. Hôm bữa cãi nhau, chồng nói em làm như anh không biết lo cho con á. Mình kêu đúng rồi đó. Rồi gắt ầm lên. Lý do mình nghĩ vậy là đôi khi mình vẫn biết chồng mình vẫn rất vất vả đi kiếm tiền, làm ăn, chạy đêm hôm, trưa nắng, mưa gió, nhưng khi chăm con trong viện, rồi đêm hôm con quấy, chỉ mình mình thì mình lại thấy mệt, thấy muốn được giúp đỡ. Có lẽ cuối tuần mình sẽ nhờ chồng trông con, hoặc trưa nhờ chị cho em ngủ, mình ngủ thêm chút. Hôm qua đi về chẳng làm được việc nhà gì hết, ái ngại thực sự. Chắc rồi tính thuê giúp việc theo giờ, dọn dẹp bớt nhà cửa để đỡ cho mẹ chứ mình ngại quá.
Việc nhà cũng đỡ hơn, yên ổn hơn, hôm trước lần đầu mình cũng nói chuyện với nhà, nói hết suy nghĩ của mình. Việc mình cảm thấy lạc lõng như thế nào, việc mình tổn thương như thế nào. Cũng là lần đầu mình nói và cũng đặt được xuống những áp lực. Giờ con mình thành em bé chạy khắp nhà ăn cơm, hôm qua về nghe bà bế qua hàng xóm ăn, bà tự nấu tự chăm con. Mình kệ hết, con cũng chẳng có miếng rau nào.
Ngủ với con nhiều khi con quấy cũng nản nhưng nhìn chung mình thấy vui, hai tối trước nằm chắc con mệt nên mình nằm kể chuyện, vỗ mông, kể chuyện là ngày hôm nay mẹ đi làm như thế nào nè, annie ngoan như nào nè, và tí là con nằm ngủ ngoan. Tối nay con đỡ sốt hơn nên nằm chơi, gọi mẹ, nằm cạnh nhìn mẹ, gọi tên mắt, tóc, đầu rồi sờ mẹ rồi cười.Nửa đêm con dậy khóc, mẹ vỗ về, thì giơ hai tay lên với cánh tay mẹ, rồi nói "ôm" mẹ cũng phải cười vì sự dễ thương của con.
Có con là một hành trình cả đời, hành trình cũng con khôn lớn, mẹ mong rằng mình sẽ hướng dẫn con được trên đường đời. Mong em bé của mẹ nhanh khỏe, thông minh. Mẹ yêu em.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét