Hôm trước mình có quăng một cái stt đại ý là thời gian sẽ trả lời tất cả, chỉ có điều đến lúc đó mình quên xừ câu hỏi rồi. Kể ra cũng đúng thiệt, nãy đi trên đường tự nhiên nghĩ ra một câu hỏi "Liệu, chúng mình đã từng là gì của nhau không?" Đến một lúc nào đó, việc em là gì của anh cũng không còn quan trọng nữa bởi vì chính em đã quên mất câu hỏi ấy từ lúc nào rồi.
Nhưng em vẫn tin rằng, có những cảm xúc, là của riêng và duy nhất, dù không là gì thì vẫn cứ là một điều gì đó- đã từng thuộc về nhau...
Viết cho những lúc, lòng vẫn thấy chơi vơi. Cũng không biết được người đang ở cạnh, sẽ cùng mình đi được bao xa, bao lâu nữa, chỉ cảm thấy rằng, những nụ cười rất thật, những niềm vui rất thật, cảm thấy đươc nhõng nhẽo giận hờn. Nội tâm phức tạp, suy nghĩ phức tạp, nhưng vẫn mãi chỉ muốn được là đứa suốt ngày nhõng nhẽo với anh thôi. Người ta bảo, tiền xu thì kêu to, những đồng tiền mệnh giá lớn thì im ắng. Người sâu sắc, nên nói ít thôi. Viết để cho mình nhiều khi đọc lại. Để thấy rằng, bản thân còn có thể chậm lại mà suy nghĩ.
Hãy cứ vui đi, hãy cứ yêu đi. Chỉ cần bản thân thấy vui vẻ, hạnh phúc. Vậy là được rồi
Biểu tượng cảm xúc smile11
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tâm an vạn sự an
Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...
-
Đếm ngược một ít ngày nữa là qua năm mới 2022, con gái mẹ đã được 10 tháng 14 ngày, đã biết vỗ tay, cụng đầu, biết đi được một đoạn. Đã hiểu...
-
Dạo này mình buồn nhiều, hôm trước vào blog tự nhiên nhìn lại, cả một năm 2021 mình chỉ viết đúng 1 bài vào tháng 12. Lâu nay không có gì q...
-
Tự nhận thấy bản thân luôn không chịu đựng được với áp lực, chỉ cần một xí la mắng khiển trách là tâm trạng mình lại rất u ám. Sáng nay bị s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét