Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

Nếu cuộc đời suôn sẻ, nước mắt còn biết dành cho ai?

Thực ra cũng chẳng phải buồn gì, chỉ là đang nghe một bản nhạc không lời, và rồi một cái Trailer phim nhắm mắt thấy mùa hè, rồi thì trời mưa gió, và ăn một ly kem bơ, tự nhiên thấy muốn viết linh tinh đôi dòng.
Hôm trước làm bài tập môn dữ liệu chéo tên tiếng anh là Cross sectional and Panal data analysis, học càng ngày càng khó, chẳng hiểu gì, sáng học từ 10:30 sáng, đến 2 rưỡi chiều, về qua PC room làm bài đến 6h đi học make up class đến 8 rưỡi rồi ngồi phòng máy đến 2h, cắp sách về làm sửa đến 4h sáng, lần đầu tiên trong đời mình đi ngủ lúc 4h, ngó ra ngoài thấy trời sáng, tự nhiên thấy thảm dễ sợ. Nghĩ cũng hay ho. Đời sinh viên chẳng được bao nhiêu, thôi thì kệ vậy.
Chiều nay đánh tenis, trời mưa phùn phùn, bạn Ali vẫn nhiệt tình tập giúp mình, thấy cũng tội gì đâu, đi học chưa biết học gì mà được cái nhiều bạn, các bạn năm 2 cũng sắp về nước rồi, buồn ghê.
Chuẩn bị có bộ phim nhắm mắt thấy mùa hè được quay ở Hokkaido Nhật, về chuyện tình của cô gái Việt và anh chàng Nhật. Trailer đẹp mê mẩn, và hơn nữa nó được quay ở Nhật, và được làm bởi những bạn trẻ đầy đam mê. Thật sự muốn ở Việt Nam để xem phim này quá. Không biết ở Nhật có chiếu không nữa.
Hôm nay tìm được facebook của chú Vũ, ngày xưa hồi mình bé tí xíu, chú lên chơi với nhà mình, hồi nớ không biết răng mà thích chú lắm, chắc do chú đẹp trai =)) xong rồi chú về mà mình chạy theo ra tận ngoài đường, không nhớ khóc không mà nhớ cái cảnh đó quá. Chú bảo đã hai mấy năm rồi chú chưa lên thăm cháu, giờ chú ở Vũng Tàu, tết năm ni chú có về quê, gặp cả nhà mà không gặp mình, mình mới trêu bảo cháu vẫn còn nhớ và cháu Khánh của chú bây giờ lớn lắm rồi chú ạ. Có những cảm xúc vẫn mãi sống với mình như vậy. Mình quý bạn vì bạn cũng dành tình thương mến cho mình, vậy thôi. Giống như Nguyễn Nhật Ánh viết, tâm hồn sinh ra là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi ngọn gió mùa hè thổi qua. Vẫn dành cho chú một tình thương từ lâu lâu nhưng giờ gặp lại chắc cũng không biết nói gì nhiều chú nhỉ :D he.
Mấy lâu nay ít vào facebook Khánh Kèn vì mình thấy chán chán, cũng không muốn nhìn thấy mặt crush. Sáng nay mới đọc được Lyty có quyết định đi làm, thuế ở Kontum. Mừng mà tự hào cho các bạn của mình quá, đứa nào cũng tự đi lên, vươn lên, không mất đồng nào để đi xin việc hết. Những tháng ngày làm siêu thị, cơm bờ cơm bụi đã hết, giờ chuyển sang một level bầm dập không chỉ về chuyên môn mà còn vô số thứ khác, nhưng mình biết rằng các bạn của mình sẽ làm tốt thôi. Hết rồi những ngày lang thang quán cóc cà phê, đánh bài uống nước, những ngày tan học rủ nhau đi ăn chè và xoài chấm ruốc vỉa hè, hết những lúc 6 đứa nằm nghiêng úp thìa trên cái giường một mét 6 trong căn phòng trọ nhỏ xíu tầng hai. Những ước mơ của tuổi trẻ cũng dần thực tế hơn với cơm áo gạo tiền, mỗi đứa giờ thực sự ở một phương trời rồi, mình cầu chúc cho bọn mình đều vui vẻ hạnh phúc cả.
Dung móm chuẩn bị cưới chồng, thấy các bạn mình cưới chồng mà giờ vẫn chưa tin được ấy, huhu, ngày mình về các bạn con chạy được rồi cơ. Mỗi Kèn vẫn chậm chạp, lạch bạch.
Hôm trước bảo với chị Trúc rằng crush không thích em chị ạ, em cũng xác định rồi, giờ thì thoải mái thôi. Chị bảo chuyện đấy không có gì phải xác định cả, em cứ xếp nó lại, rồi sau này thi thoảng nghĩ lại em thấy khá là buồn cười. Giờ mình cũng thấy hơi buồn cười mặc dù chưa thể nói chuyện lại với bạn. Cũng lâu lâu mới kiểu có một niềm thương mến nhiều nhiều đối với một người như vậy, để thấy mình muốn sống hết cảm xúc của mình một lần. Nghĩ lại mấy ngày buồn thảm, nằm bẹp nhép giờ cũng thấy hay nữa, tất cả mọi điều đã đến, rồi giờ an yên, nấu ăn, đọc sách, chơi tenis, ngắt vài bông hoa dại cài tóc, bao giờ mình cũng cố để cho cuộc sống của mình có nhiều niềm vui. Nghĩ lại những lời yêu mãi mãi thì không bao giờ có :)) chỉ là mình gặp một người, vào một thời điểm phù hợp thôi.
Giờ tất cả cứ chờ duyên, rồi mình lại yêu như chưa bao giờ được yêu, vẫn biết mình không còn trẻ, nhưng rồi cứ cười, cứ khóc bởi vì nếu cuộc đời suôn sẻ cả, thì nước mắt biết dành cho ai?
Hãy cố lên nhé <3

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tâm an vạn sự an

 Sáng nay đáng lẽ ra mình còn phải viết bài hội thảo, mà giờ đang lan man, đọc bài trên cái blog mốc meo của mình. Hôm nay mình có hơi buồn ...